Không Làm Cô Dâu Câm Nữa
Tôi trời sinh vốn đã nhiều lời.
Thầy giáo xếp tôi ngồi cạnh một bạn mắc chứng tự kỷ, vậy mà tôi vẫn có thể nói chuyện với cậu ấy suốt cả buổi tự học tối.
Hết cách rồi, thầy đành sắp tôi ngồi cùng bàn với một bạn học bị câm.
Đúng lúc tôi đang không biết phải làm sao thì trước mắt bỗng xuất hiện loạt bình luận nổi lơ lửng:
[Trời ơi chị gái à? Sao lại xếp nữ phụ độc ác ngồi cùng bàn với bé cưng thế này?]
[Đúng đó, nữ phụ độc ác ồn ào muốn c.h.ế.t, chẳng phải chỉ muốn thu hút sự chú ý của nam chính thôi sao?]
[Nhưng cô ta tính sai rồi hehe, dù sao bé cưng nhà mình cũng là cô dâu câm của nam chính mà. Điên cuồng cố chấp vs bé câm ngây thơ thuần khiết, tôi chèo cặp này muốn c.h.ế.t luôn.]
[Cũng tại nam chính bệnh kiều có tính chiếm hữu quá mạnh, nữ chính chỉ liếc người khác thêm một cái thôi là nam chính lại làm dữ thêm một trận. Nếu bé cưng biết nói, chẳng phải ngày nào cũng thành chiến trường Tu La à.]
[Bé cưng đáng thương quá, vì không biết nói nên bị tất cả mọi người cô lập. May mà nam chính tự học ngôn ngữ ký hiệu, nhờ vậy mới trở thành liều thuốc duy nhất của bé cưng.]
Mắt tôi lập tức sáng lên.
Tự học ngôn ngữ ký hiệu? Vậy thì tôi cũng học được mà.
Cái gì mà cô dâu câm chứ, rõ ràng đây chính là người thân thất lạc nhiều năm của tôi thì có!!!
Chưa có bình luận nào.