Không Làm Cô Dâu Câm Nữa
Chương 5
bưng một phần cơm căng tin tới, “cạch” một tiếng đặt xuống bàn.
“Ăn .”
Giọng điệu cho phép từ chối, như đang lệnh.
Tần Mịch phần cơm .
Sườn xào chua ngọt, trứng xào cà chua, thêm một bát canh rong biển trứng nóng hổi còn bốc khói.
đó cô cúi đầu hộp cơm mang từ nhà tới.
Nửa hộp cơm trắng, một ít dưa muối bọc trong túi nilon, đến cả hộp cơm t.ử tế cũng .
Tần Mịch lắc đầu, dùng tay dấu:
“Tớ tự mang cơm .”
Như nhớ điều gì đó, cô móc thẻ cơm từ trong túi .
“Trả , tiền bên trong tớ dùng, vẫn cảm ơn nhiều.”
Phó Tư nhận.
khi học ngôn ngữ ký hiệu, hiểu ý Tần Mịch.
Đây đang từ chối .
Sắc mặt Phó Tư lập tức lạnh xuống:
“Thứ ăn bây giờ đến heo còn chẳng ăn chứ. Dưa muối với cơm trắng thì tí dinh dưỡng nào?”
Mặt Tần Mịch lập tức đỏ bừng.
Mấy bạn học xung quanh lén sang, nhỏ giọng bàn tán.
“, Phó Tư mang cơm cho Tần Mịch kìa, chu đáo thật.”
“Chu đáo cái gì? thấy mặt Tần Mịch đỏ lên ? nghèo thì nghèo, cũng lòng tự trọng chứ.”
“Xì, nghèo lòng tự trọng thì ích gì? ăn ? mang cơm cho lắm .”
Những ngón tay siết túi nilon Tần Mịch càng lúc càng chặt, khớp tay trắng bệch.
Diệu Linh
[Nam chính chu đáo quá. Sườn xào đó. Bình thường bé cưng chắc chắn nỡ ăn .]
[ đó đó, bé cưng đừng bướng nữa, mau ăn , đó tấm lòng nam chính mà.]
[Khoan , bé cưng trông vẻ vui lắm…]
[Ôi dào, cô chỉ quen đối xử với thôi. hướng nội đều như mà.]
bờ vai run rẩy Tần Mịch, hít sâu một .
đó dậy, tới cạnh bàn cô :
“Ồ, hôm nay thiếu gia Phó mời khách ?”
hì hì, giọng điệu đầy ý châm chọc:
“ thì khách sáo nữa nhé.”
xong, trực tiếp bưng luôn phần cơm .
Cả lớp đều ngây .
Sắc mặt Phó Tư lập tức đen sì :
“Khương Hòa, cô….”
“ thế?”
bưng phần cơm về chỗ , gắp một miếng sườn bỏ miệng c.ắ.n một cái.
“Chẳng mang cho Tần Mịch ? Tần Mịch ăn, tớ ăn giúp cô , lãng phí đồ ăn, vấn đề gì ?”
Phó Tư tức tới mức nắm chặt cả nắm đấm:
“ cho cô.”
“Thế cho ai?”
nghiêng đầu, vẻ mặt vô tội.
“Tần Mịch cũng ăn. tự nhét tới mà, nhận còn ?”
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành đang nhiều độc giả săn đón.
đầu Tần Mịch:
“Tần Mịch, ăn ?”
Tần Mịch dùng sức lắc đầu, còn dấu bảo ăn .
nhún vai với Phó Tư:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/khong-lam-co-dau-cam-nua/chuong-5.html.]
“Thấy , cần.”
Sắc mặt Phó Tư lúc đỏ lúc trắng, giống như tát giữa mặt mặt bao .
Phó Tư chằm chằm Tần Mịch, môi khẽ động, dường như gì đó.
Đừng bỏ lỡ: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI, truyện cực cập nhật chương mới.
Tần Mịch chỉ cúi đầu, từng miếng từng miếng ăn cơm trắng trong hộp , từ đầu đến cuối lấy một .
Cuối cùng chẳng gì nữa, xoay bỏ .
Đám bình luận nổ tung:
[ chứ chứ, nam chính từ chối thật ?]
[Nữ phụ độc ác cô cố ý ? Nam chính khó khăn lắm mới trở về mà cô phá đám .]
[ bé cưng như chứ, nam chính đối xử với cô như thế mà cô còn chẳng thèm lấy một cái…]
[ bình tĩnh , lẽ bé cưng chỉ ngại thôi, dù căng tin cũng đông như mà.]
[ đó đó, bé cưng da mặt mỏng, chờ lúc riêng tư chắc chắn sẽ giải thích với nam chính thôi!]
gặm sườn, lười để ý tới đám bình luận.
Tần Mịch lén ngẩng đầu lên một cái.
Trong mắt cảm kích, bất an.
Cô nhanh tay vài dòng cuốn sổ ghi chép đẩy sang cho :
“Làm lắm ? Phó Tư … tức giận .”
liếc một cái, dùng đũa gõ gõ hộp cơm cô :
“ quan tâm giận làm gì? Cơm còn ăn xong kìa, mau ăn .”
Tần Mịch ngậm đầu đũa, do dự một lúc tiếp lên giấy:
“ sẽ tìm gây phiền phức chứ?”
khẩy một tiếng:
“ dám ?”
Tần Mịch thêm nữa, lúc ăn cơm rõ ràng chẳng còn tập trung, thỉnh thoảng ngẩng đầu một cái.
Giống hệt một con vật nhỏ làm chuyện .
9
Tiết đầu buổi chiều giờ tự học.
Phó Tư tới lớp.
Đám bình luận bắt đầu cuống lên:
[Nam chính ? vì bé cưng từ chối nên đau lòng chứ?]
[Hu hu hu bé cưng mau xem nam chính . yêu như thế, đối xử sẽ buồn lắm đó.]
[ nha, trong nguyên tác khi từ chối nam chính sẽ hắc hóa đó, chẳng lẽ…]
[Đừng dọa , đừng dọa .]
đang cúi đầu làm bài tập Toán thì đột nhiên cảm thấy cánh tay chọc nhẹ một cái.
Tần Mịch đưa sang một mẩu giấy:
“Phó Tư tới lớp.”
liếc một cái:
“Ừ.”
Cô đưa thêm một tờ nữa:
“ vì chuyện trưa nay… làm giận ?”
nhịn mà thở dài, sang Tần Mịch.
Vành mắt cô đỏ, cây bút trong tay siết chặt tới mức khớp ngón tay trắng bệch.
“Tần Mịch.”
Cô ngẩng đầu .
“Tớ hỏi vài câu, trả lời tớ nhé.”
Tần Mịch chớp chớp mắt gật đầu.
“Thứ nhất, lúc Phó Tư đối xử với , vui ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.