Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Không Làm Cô Dâu Câm Nữa

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

1

Đám bình luận cãi om sòm cả lên.

ngẫm thì cũng cho một chút gợi ý.

vùi đầu trong phòng suốt cả cuối tuần, lật tới lật lui quyển giáo trình ngôn ngữ ký hiệu đến mức sắp rách luôn.

Sáng thứ hai, mang theo hai quầng thâm to đùng lao thẳng lớp học.

phịch xuống bên cạnh Tần Mịch, nhe răng với cô .

Tần Mịch vẫn như khi, co trong góc, mái tóc mái dài che gần nửa khuôn mặt, cúi đầu giả vờ như thấy .

[Đến đến , nữ phụ độc ác quấy rầy bé cưng nữa kìa, phiền c.h.ế.t .]

[Bé cưng mau chạy . phụ nữ chuẩn gây ô nhiễm tiếng ồn .]

[Hết nổi, nam chính còn tới lớp mà cô bắt đầu diễn sâu khắp nơi .]

mặc kệ đám bình luận.

Mà bắt chước theo trong giáo trình ngôn ngữ ký hiệu, giơ tay lên dấu:

“Chào buổi sáng.”

Cả Tần Mịch cứng đờ.

chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn cụp xuống mở to , đầy vẻ khó hiểu.

chằm chằm tay suốt năm giây liền.

Diệu Linh

đó từ từ cúi đầu xuống, tiếp tục nghịch cây bút chì .

phản ứng ?

khó hiểu.

Đám bình luận nổi lên:

[ c.h.ế.t mất, học vài câu đem dùng ngay hả? Học mấy câu chào hỏi mà tưởng thể giao tiếp với bé cưng ?]

[Thôi bớt chị gái , thế giới bé cưng chỉ nam chính mới bước thôi, cô cái thá gì chứ?]

[ đó đó, nữ phụ độc ác đừng tới ké fame nữa. Bé cưng nhà một trong góc đáng yêu bao, như một chú thỏ nhỏ yên lặng .]

hít sâu một , tự nhủ đừng nổi giận với đám bình luận.

Vạn sự khởi đầu nan, chẳng qua bây giờ Tần Mịch vẫn tin tưởng thôi.

Đổi ai cô lập lâu như , cũng sẽ dễ dàng mở lòng với một đứa lắm mồm đột nhiên xuất hiện.

2

Tiết hai giờ thể dục.

Đám con gái sân nhảy dây trò chuyện, chỉ một Tần Mịch bậc thềm, lặng lẽ ngẩn .

Mấy nữ sinh ngang qua cô còn cố tình vòng sang hướng khác.

, ? Tần Mịch làm nghề mổ cá ngoài chợ đấy, cái mùi đó… chậc.”

“Hình như bố cô còn nợ nhiều tiền nữa, chủ nợ ngày nào cũng chặn ngoài cổng trường.”

“Bảo từng ăn ở căng tin, tiền mua ?”

Đám bình luận đầy tiếng thở dài thương cảm:

[Trời ơi, cảnh bé cưng đáng thương quá…]

[Khoan , nữ phụ độc ác hùa theo chế giễu ? Bình thường chẳng nhiều nhất ?]

còn đang nghĩ xem nên giúp Tần Mịch giải vây thế nào thì bên cạnh đột nhiên vang lên một trận xôn xao.

Một nam sinh cao ráo sải bước tới.

Ngũ quan cực kỳ , vẻ mặt lạnh tanh, thấp thoáng cơn giận.

Phó Tư: bạn cùng lớp với chúng .

Đám bình luận lập tức bùng nổ:

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/khong-lam-co-dau-cam-nua/chuong-1.html.]

[A a a a nam chính tới nam chính tới .]

[ nam chính bệnh kiều Phó Tư. Kỵ sĩ riêng bé cưng tới .]

[ tính chiếm hữu xem, nhà ai nam chính tan học chạy tìm nữ chính chứ, c.h.ế.t mất.]

còn kịp phản ứng.

Phó Tư tới mặt Tần Mịch.

túm lấy cổ tay Tần Mịch, kéo cô dậy khỏi bậc thềm.

Tần Mịch kéo loạng choạng một chút, cúi đầu dám .

Phó Tư lạnh mặt đảo mắt quanh một vòng.

Mấy nữ sinh lập tức im bặt, xám xịt bỏ .

“Ai ?”

Phó Tư trầm giọng hỏi, trong giọng mang theo cảm giác áp bức cho phép nghi ngờ.

Tần Mịch liều mạng lắc đầu, cuống cuồng dùng tay dấu gì đó.

Phó Tư lúc còn tự học ngôn ngữ ký hiệu, hiển nhiên chẳng hiểu cô đang gì.

bá đạo bóp cằm Tần Mịch, ép cô ngẩng đầu lên:

“Tớ , ai bắt nạt thì chỉ cho tớ xem, tớ sẽ dạy dỗ .”

Vành mắt Tần Mịch đỏ hoe.

sức giãy giụa, thoát khỏi tay , Phó Tư càng siết chặt hơn.

“Đừng trốn.”

Phó Tư nhíu mày:

 “ trốn nữa. Tớ với bao nhiêu , tớ ở đây, cần sợ bất kỳ ai cả.”

Đám bình luận phát cuồng:

[A a a a a ngọt quá! bá đạo quá, mê c.h.ế.t mất!]

[Bé cưng đừng trốn nữa, nam chính đang bảo vệ mà.]

[Hu hu hu “ tớ ở đây, cần sợ bất kỳ ai cả”, câu chèo cả đời luôn.]

[Khoan , hình như bé cưng ?]

[Ôi dào, bé cưng chỉ quá hướng nội thôi, nam chính mạnh mẽ như cũng cho cô mà.]

đôi mắt đỏ hoe Tần Mịch và bờ vai run rẩy , càng càng thấy gì đó .

Trông cô giống đang cảm động.

Mà giống như… đang sợ hãi hơn.

Cuối cùng Phó Tư cũng buông tay , móc từ trong túi một tấm thẻ nhét tay Tần Mịch.

ăn cơm ở trường thì dùng cái .”

Tần Mịch sững .

cúi đầu tấm thẻ trong tay, ngẩng đầu Phó Tư, môi khẽ động đậy thể phát tiếng nào.

dấu vài cái, Phó Tư hiểu, mất kiên nhẫn phất tay:

“Đừng dấu nữa, cũng hiểu . cứ cầm lấy , đừng nhiều.”

Bàn tay Tần Mịch khựng giữa trung, chậm rãi buông xuống.

Giữa chốn đông , đều chú ý tới động tĩnh bên , đồng loạt  đầu sang.

những ánh mắt khác , Tần Mịch cúi gằm đầu, bờ vai càng co rúm hơn.

Mấy nam sinh bên cạnh còn huýt sáo:

“Ồ, thiếu gia Phó cho tiền nữa ? Cô dâu câm hưởng thật đấy.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...