Không Làm Cô Dâu Câm Nữa
Chương 7
Kịch bản cắt sửa thành một phiên bản m.á.u ch.ó đến mức khiến co quắp ngón chân: Hoàng t.ử bé yêu hoa hồng, hoa hồng chuyện. Vì cô , hoàng t.ử bé học thứ ngôn ngữ im lặng, cuối cùng dùng tình yêu cảm hóa cả thế giới.
lời thoại ba giây, suýt nữa bật thành tiếng.
Đây kịch bản tỏ tình đo ni đóng giày cho chính Phó Tư ?
Tần Mịch trong góc, trong tay siết chặt cuốn kịch bản.
Cả buổi cô đều cúi đầu, tóc mái che khuất gần nửa khuôn mặt.
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ngón tay vô thức vuốt mép giấy, chà đến mức mép trang cũng xù cả lên.
“Tần Mịch, qua đây.”
Phó Tư gọi cô .
Tần Mịch nhúc nhích.
Phó Tư nhíu mày, tới kéo cổ tay cô , lôi cô giữa sân khấu.
“ cần chuyện , vai trong kịch vốn im lặng . chỉ cần ở đây, lời thoại để tớ .”
Môi Tần Mịch khẽ động, dường như dấu điều gì đó.
Phó Tư sắp xếp những diễn viên khác .
Cô ánh đèn sân khấu, giống như một món đồ đem trưng bày, cả đều tự nhiên.
12
Buổi tập chính thức bắt đầu.
Phó Tư học ít ngôn ngữ ký hiệu, lúc dấu “hoa hồng” với “ngôi ”, động tác còn khá chuẩn nữa.
phạm một lầm chí mạng.
Thứ học ngôn ngữ ký hiệu tiêu chuẩn.
Còn ngôn ngữ ký hiệu Tần Mịch sử dụng hằng ngày pha lẫn nhiều cách diễn đạt quen thuộc do chính cô tự nghĩ cùng ký hiệu địa phương.
Hai giống hệt một tiếng địa phương với một tiếng phổ thông, ông gà bà vịt.
“Ở đây dấu từ ‘yêu’.”
Phó Tư nhíu mày, sửa động tác cho Tần Mịch.
Tần Mịch dấu:
“Bình thường tớ dùng kiểu .”
“ làm , tớ tra sách , động tác tiêu chuẩn thế .”
Phó Tư làm mẫu một .
Tần Mịch c.ắ.n môi , cúi đầu dấu nữa.
Cô làm theo “động tác tiêu chuẩn” mà Phó Tư dạy, cả cứng đờ và gượng gạo.
sân khấu mà nắm đ.ấ.m cứng cả lên.
Nhân lúc Phó Tư vệ sinh, buổi tập tạm nghỉ.
xuống cạnh Tần Mịch.
“Buổi biểu diễn văn nghệ tuần , thật sự diễn ?”
Tần Mịch sững một chút, cúi đầu :
“Phó Tư đăng ký , thể làm lớp mất mặt.”
“Tớ hỏi Phó Tư nghĩ gì, mà nghĩ gì.”
Bàn tay cầm bút Tần Mịch khựng .
Qua lâu, cô mới :
“Tớ sân khấu. Tớ nhiều như .”
“ thì đừng diễn.”
Tần Mịch mở to mắt, vội vàng lên giấy:
“ mà…”
“ nhị gì hết.”
cắt ngang cô :
“ diễn thì chẳng ai quyền ép cả.”
Nước mắt Tần Mịch bắt đầu lấp lánh trong hốc mắt.
Cô :
“Phó Tư sẽ tức giận.”
“ tức giận thì liên quan gì tới ?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/khong-lam-co-dau-cam-nua/chuong-7.html.]
“ mà…”
Diệu Linh
Tần Mịch mới nửa câu.
Phó Tư .
thấy và Tần Mịch cạnh .
Sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Tần Mịch.”
Giọng Phó Tư lớn, cả phòng hoạt động đều yên lặng hẳn.
Tần Mịch cứng .
Theo phản xạ, cô cúi gằm đầu xuống, bờ vai cũng co rúm .
Tim như ai bóp mạnh một cái.
“Qua đây.”
Phó Tư ngoắc tay với cô .
Tần Mịch nhúc nhích.
Cô cúi đầu, hai tay gầm bàn xoắn chặt .
Sắc mặt Phó Tư càng lúc càng khó coi hơn.
“Tớ , qua đây.”
Vẫn giọng điệu lệnh cho phép cãi .
Đừng bỏ lỡ: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá!, truyện cực cập nhật chương mới.
Giống như Tần Mịch một con ch.ó lời .
Cuối cùng Tần Mịch cũng lên.
về phía Phó Tư.
Mà nhích về phía nửa bước, nắm chặt lấy tay áo .
Biểu cảm Phó Tư trong khoảnh khắc trở nên cực kỳ đặc sắc.
sải bước tới, một tay kéo mạnh cổ tay Tần Mịch, lôi cô khỏi bên cạnh .
“ ý gì?”
chằm chằm Tần Mịch, giọng ép xuống thấp, mang theo cơn giận dữ dữ dội.
“Tớ đối xử với đủ ?”
Tần Mịch sức lắc đầu, vành mắt đỏ hoe .
“ trốn cái gì?”
Giọng Phó Tư lớn hẳn lên.
“ cơ hội diễn sân khấu tớ mất bao lâu mới giành ? chịu diễn t.ử tế thì thôi , còn dám bày sắc mặt với tớ mặt ? Tớ cho tiền, chống lưng cho , trong trường ai dám bắt nạt tớ đều xử lý. Tớ đối xử với còn đủ ? còn cái gì nữa?”
Nước mắt Tần Mịch rơi xuống.
Cô há miệng, phát nổi âm thanh nào, luống cuống dùng tay dấu gì đó.
Sức nặng một giọt nước mắt, còn xem nó rơi lòng ai.
Đáng tiếc, Phó Tư hề để tâm tới nước mắt cô .
Phó Tư nhíu mày hai giây, bực bội mặt :
“Đừng dấu nữa, tớ hiểu.”
Cả phòng yên lặng tới đáng sợ.
Tất cả đều đang màn kịch .
[… xem nổi nữa …]
[Nam chính đang làm cái gì … bé cưng mà…]
[Mấy hiểu cái gì? Đây tính chiếm hữu đó. Bệnh kiều như đấy, chèo nổi thì đừng chèo.]
[Tính chiếm hữu với tôn trọng hai chuyện khác . còn chẳng bé cưng gì mà ép ý lên cô , mở to mắt ch.ó mấy mà cho kỹ , thế mà cũng chèo hả?]
13
Đám bình luận cãi loạn cả lên.
cổ tay Phó Tư siết tới đỏ bừng Tần Mịch, cùng gương mặt đầy nước mắt .
Sợi dây trong đầu đứt phựt một tiếng.
bật dậy:
“Buông .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.