Vương Gia Xin Giữ Mạng
Chương 30: 30
21.
đó, còn thấy Bạc Âm ho m/á/u nữa, cũng còn dẫn khỏi Vương phủ.
vẫn tiếp tục làm trợ thủ trong thư phòng , vẫn đều đặn mỗi tháng đến thạch thất lấy m/á/u một . Bạc Âm đôi khi tự đến, đôi khi , thứ diễn đều đặn đến mức nhàm chán.
bận rộn, dường như còn bận hơn Tết, bận đến mức chẳng còn thời gian trêu chọc để tìm niềm vui.
Trong thời gian , Trang Ngạn từng đến một , Bạc Âm đuổi ngoài. Mơ hồ , dường như hai đó đang cãi vã.
đầu tiên thấy Trang Ngạn nổi giận. giọng điệu, vẻ hài lòng, vẫn cố nén lửa giận, kiên nhẫn khuyên nhủ Bạc Âm.
Xem thêm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
khuyên suốt nửa ngày trời, mà Bạc Âm chẳng gì, chỉ im lặng một cách bất thường.
Dựa theo tính cách ngày thường , ai dám chỉ tay mặt mắng chửi, e chẳng giữ nổi ngón tay.
mà Trang Ngạn thể rời khỏi thư phòng một cách nguyên vẹn, chỉ tức giận vung tay áo bỏ . Khi lướt qua , còn thở dài một .
mơ hồ cảm thấy chuyện liên quan đến , Bạc Âm , cũng chẳng dám hỏi.
Diệp Hoàng thúc cũng từng đến một , còn chủ động chào hỏi vài câu.
khôn ngoan hơn, len lén nấp hành lang trộm.
Những gì chỉ những mẩu đối thoại rời rạc, dường như liên quan đến Thái t.ử ca ca.
Thỉnh thoảng cảm thấy, so với phụ hoàng, Diệp Hoàng thúc vẻ hợp làm phụ hơn. lúc nào cũng lo nghĩ ngừng về Thái t.ử ca ca.
ca ca thích một nữ t.ử dân gian, nàng vui, mà ca ca cũng chẳng vui, cứ một mực đón nàng cung.
Chẳng giống hệt một vị phụ đang lo lắng hôn sự nhi t.ử ?
Bạc Âm mà mất kiên nhẫn, chê lắm lời, rằng bản làm đủ , nếu thực sự kẻ bất tài thì làm gì cũng vô ích.
Họ làm gì, đang làm gì, làm gì, chẳng chút nào.
Thực chẳng hiểu gì về Bạc Âm cả. để lộ cho thấy, mãi mãi chỉ một góc khuất trong khu rừng sương mù.
chỉ cần chút ít đó thôi cũng đủ khiến tự chủ mà khám phá.
đến gần hơn, rõ ràng hơn, thì lúc , cửa "cạch" một tiếng mở .
Điền ma ma giúp giải vây.
Quân Diệp gì, chỉ trông chút lúng túng.
Bạc Âm mặt cảm xúc, mí mắt rũ xuống, nắm lấy cánh tay , lạnh nhạt : "Cái tật gì thế? Lúc nào cũng thích trộm ?"
chột , lí nhí đáp: "Ờm... Vương gia ngài bảo thần ngoài một lát, ạ..."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/vuong-gia-xin-giu-mang/30.html.]
Đừng bỏ lỡ: Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn, truyện cực cập nhật chương mới.
lười biếng nhếch môi nhạt, nghiêng đầu hỏi Quân Diệp: "Nữ nhi Quân gia đều như thế ? nha đầu hàng giả? Đào hố như chó, ngốc tham ăn, còn thích lén. Ngươi xem, cưới về thứ gì thế ?"
Quân Diệp bật khẽ, nhíu mày : "Ngươi ăn cho t.ử tế, tiên thả An Lạc ."
Bạc Âm buông tay, đôi mắt vô hồn, trống rỗng .
Quân Diệp nhẹ giọng trấn an: "An Lạc, đừng sợ. Chẳng bao lâu nữa . Đợi chuyện kết thúc, khi Vương gia cần con nữa, nếu con hồi cung, sẽ chủ trì việc hòa ly cho hai ."
Bạc Âm khịt mũi nhạt: "Bớt lo chuyện bao đồng . Chăm lo cho Thái t.ử nhà ngươi còn đủ ?"
vội xua tay, gượng: "Con sợ. Vương gia đối với con , hoàng thúc cứ yên tâm."
, Quân Diệp mới tạm yên lòng. nhân cơ hội tiễn khỏi phủ.
Lúc trở thư phòng, Bạc Âm híp mắt, chăm chú quan sát .
" nãy Vương phi thật giả?"
chút do dự: "Thật. Vương gia thực sự đối xử với ."
đầy hứng thú, như thể chuyện lạ đời: " nàng điên điên ? Nhốt nàng trong Vương phủ làm d.ư.ợ.c dẫn mà gọi đối ?"
Hóa tự cả đấy chứ...
tiếp tục đề tài , bèn nhanh chóng dâng cho .
Ngón tay trỏ vô thức gõ lên bàn gỗ đàn hương, tạo nên những tiếng lộc cộc rời rạc.
Bạc Âm khẽ nhíu mày, dường như đang bận tâm về một chuyện khó quyết định.
Bỗng lên tiếng: " nàng chuyện viên phòng, bận quá nên suýt nữa quên mất."
Trời ạ, nếu quên thì quên luôn , nhắc làm gì chứ?
gượng, tay run lên làm mấy giọt vương bàn.
Bạc Âm thoải mái dựa ghế, mắt híp chằm chằm: "Chúng ... khi nào thì viên phòng?"
c.ắ.n răng, gắng gượng : "Đây chuyện hệ trọng, thần cần chuẩn thật kỹ."
bật ngắn, vươn cánh tay dài, nhẹ nhàng ôm lấy eo . Chỉ một chút lực, cả kéo lòng .
Hương long diên hương lẫn với mùi t.h.u.ố.c thoáng chốc tràn ngập khứu giác, khiến đầu óc như tê dại. Khuôn mặt gần đến mức khiến làm .
thở ấm áp phả lên mặt , khiến cứng đờ, từng sợi lông tơ cũng dựng cả lên.
lắp bắp, dám giãy giụa, vội nhắc nhở: "Vương gia... đây thư phòng."
Chưa có bình luận nào cho chương này.