Vương Gia Xin Giữ Mạng
Chương 29: 29
cúi xuống nhặt vạt áo rũ xuống gần lò than, vô tình chạm mu bàn tay .
Ngay lập tức, một cơn lạnh buốt nhói lên tận tim.
Bàn tay lạnh quá, lạnh như xác c/h/ế/t.
Ngọn lửa rực cháy , dường như chẳng thể sưởi ấm dù chỉ một chút.
siết chặt lấy tay , như thể đang nắm lấy một khối băng cứng ngắc.
"Vương gia..."
liên tục gọi , nỗi sợ từng lớp từng lớp phủ lên, lạnh lẽo như băng tuyết.
run rẩy ngừng, lòng bàn tay lạnh buốt. c/h/ế/t ? Cứ thế mà c/h/ế/t ?
Những giọt nước mắt to tròn lăn dài, rơi xuống bàn tay rộng lớn tái nhợt .
Đừng bỏ lỡ: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi, truyện cực cập nhật chương mới.
Trong lòng như một con mèo hấp hối, hoảng loạn chạy băng qua trời tuyết trắng, kêu gào t.h.ả.m thiết, làm thế nào cũng chịu dừng .
"Bạc Âm!"
run rẩy đầu ngón tay: "Ngài làm cái gì ? Đùa giỡn cũng giới hạn chứ..."
Đột nhiên, mở mắt, tựa như sắp c/h/ế/t đuối trồi lên khỏi mặt nước.
, nhợt nhạt và đầy trêu chọc, đưa tay lau giọt lệ má : "Vương phi thật tiền đồ, nếu c/h/ế/t thật, nàng như thế mới hợp lẽ."
sững sờ , hiểu vì lúc nãy.
mấp máy môi, vịn mép bàn định dậy, ngay đó liền ho dữ dội, tay ôm chặt lấy miệng.
M/á/u tươi đỏ thẫm chảy qua những kẽ ngón tay tái nhợt, tí tách rơi xuống.
"Ngài làm ?" - vội lao tới, hoảng hốt nắm lấy ống tay áo .
Trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, cúi đầu lòng bàn tay đẫm m/á/u, đôi môi mỏng đỏ thẫm càng thêm chói mắt.
" , nàng lên ."
bổ nhào về phía quá nhanh, cả đè lên , hai tay chống lồng n/g/ự/c .
, mới hoảng hốt tránh sang một bên.
chậm rãi dậy, tùy tiện lau vệt m/á/u môi, loạng choạng như kẻ say rượu, bước phòng khách.
lập tức theo sát , lo lắng ngã xuống: " chuyện gì thì ai tự dưng nôn m/á/u chứ?"
xuống ghế mềm lót da cáo, thở phần gấp gáp, vẻ mặt bình tĩnh, như thể quá quen thuộc với chuyện .
bưng nước nóng đến, chẳng chút khách sáo nhận lấy.
Ngửa đầu uống cạn, súc miệng, phun mấy ngụm nước lẫn m/á/u bát nhổ.
siết chặt chén nước trong tay, ánh mắt rời khỏi , dõi theo yết hầu khẽ chuyển động, chẳng hiểu cũng vô thức nuốt nước bọt theo.
đặt chén xuống, ngón tay cái trắng bệch quệt qua đôi môi nhợt nhạt.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/vuong-gia-xin-giu-mang/29.html.]
Khi ánh mắt chạm đến , khóe mắt cong lên, nở một nụ trong trẻo, dễ .
"Nàng cái gì?"
"... xem ngài còn nôn m/á/u ... Nếu còn, đừng để bẩn y phục nữa."
càng lớn, đến mức thở nổi, xong ho khan, làm càng thêm căng thẳng.
: "Lâu lắm như ."
cúi đầu chằm chằm mũi giày .
tiếp lời: "Nếu bất ngờ c/h/ế/t , nàng sẽ thủ tiết cả đời, nhất đừng mừng thầm quá sớm."
Gợi ý siêu phẩm: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI đang nhiều độc giả săn đón.
" vui."
Thậm chí, còn chút buồn bã, chút lo sợ... còn một cảm giác khác, rõ ràng, thể gọi tên.
ấn lên n/g/ự/c, đôi mày sắc đen nhíu chặt, vẫy tay với : " đây."
Cử chỉ giống như đang dỗ dành một đứa trẻ con hiểu chuyện đến nhận kẹo.
cứng cổ, do dự một lát cũng bước tới.
thẳng mắt , nhẹ giọng : " đổi ý , lấy mạng nàng nữa, nàng cứ sống cho thật ."
Tiếng tuyết rơi xào xạc, tiếng than hồng lách tách nổ vụn đều dần xa vời, lặng lẽ lặp câu trong đầu.
Lạ thật, đáng lý nên vui mừng vì lời hứa , trong lòng dấy lên chút cảm xúc hân hoan nào.
: " ngài cũng thể sống cho thật ?"
gật đầu, : "."
Thế về đến vương phủ, dẫn xuống mật thất lòng đất.
lắm, cảm động còn trụ nổi một ngày, lòng vị Vương gia cũng chẳng giữ đến một canh giờ.
Lấy m/á/u xong, Trang Ngạn giúp cầm m/á/u. buông ống tay áo xuống, lặng lẽ tất bật qua .
hồi phủ, Bạc Âm biến mất, thậm chí còn tự đưa xuống mật thất.
vẫn luôn cảm thấy Trang Ngạn một đại phu dịu dàng, hôm nay cuối cùng cũng bắt cơ hội với đôi ba câu.
hít nhẹ, quan sát xung quanh, đó hỏi: "Trang tiên sinh, hôm nay Vương gia tự đến giám sát ?"
chẳng buồn đầu, vẫn đang dùng chày nghiền thuốc, đáp: "Vương gia khỏe, về nghỉ ngơi , Vương phi hẳn cũng thấy mà?"
Trái tim bỗng nhiên siết : " ngài , vẫn cùng về phủ... Tiên sinh, bệnh Vương gia trở nặng ? đột nhiên nặng hơn? Chẳng lẽ m/á/u vô dụng ?"
Trang Ngạn , mỉm ôn hòa: "Vương phi hỏi nhiều quá, tại hạ trả lời kịp, hơn nữa... cũng rõ."
"Vương gia phúc, trời cao tự an bài. Hơn nữa, còn vương phi ở bên cạnh ngài , nhất định sẽ khỏe thôi."
với như .
tin.
nghĩ rằng, nếu d.ư.ợ.c dẫn , vẫn còn đây, d.ư.ợ.c dẫn vẫn còn, thì nhất định... cũng sẽ khỏi bệnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.