Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vương Gia Xin Giữ Mạng

Chương 31: 31

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

" thấy thư phòng , ý vị lắm."

cúi mắt xuống, ghé sát tai , khẽ dùng má cọ nhẹ qua.

Một cơn rùng lan khắp , cảm giác như dòng điện chạy dọc sống lưng.

dừng , một tay giữ chặt gáy , buộc đối diện với . Bàn tay lạnh như băng siết lấy eo , khiến gần như thở nổi.

"Đừng..."

chống hai tay lên n/g/ự/c , chẳng còn chút sức lực nào để đẩy .

cứ thế , ánh mắt sắc như dao, chăm chú đến mức khiến nghẹt thở.

Bỗng ghé sát hơn, môi gần như chạm , giọng trầm thấp: " chỉ cho nàng một cơ hội thôi. , thì về ."

, buông , chống tay lên bàn, gương mặt vẫn ở gần , thở phả nhẹ bên tai.

lấy hết can đảm, ngẩng lên thẳng đôi mắt thâm sâu . Ở cách gần đến , thể thấy rõ từng sợi tơ lông mảnh gò má, hàng mi rung khẽ, chiếc cằm gầy góc cạnh, cùng lọn tóc đen rủ xuống hai bên thái dương.

khẽ hỏi: "Lời vương gia , thể tin ?"

nhẹ, yết hầu khẽ chuyển động, đáp: "Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Huống hồ bổn vương?"

Nụ chẳng khác gì thường ngày, thấy một sự chân thành hiếm hoi trong đáy mắt sâu thẳm .

hít sâu một , nhón chân, run rẩy đặt một nụ hôn nhẹ lên má .

Ngoài cửa sổ, tiếng chim chóc ồn ào như vụt xa . thấy thở khựng trong chốc lát, cơ thể cũng cứng một thoáng.

vội rời , nhẹ giọng : "Cảm ơn vương gia cho cơ hội lựa chọn."

càng rạng rỡ hơn, biểu cảm chút kỳ lạ: " rốt cuộc nàng đồng ý ?"

Mặt nóng bừng, ngượng đến mức thốt nên lời. Chỉ bấu chặt ngón tay, cúi đầu chằm chằm xuống mặt đất.

" thì… cứ coi như nàng đồng ý ."

cợt nhả, chân mày giãn , trông hệt như một thiếu niên vô lo vô nghĩ.

Khoảnh khắc tiếp theo, bỗng nhấc bổng lên, ngang nhiên bế lên giường mềm trong thư phòng.

thế ? chuyện diễn biến đến mức ?

cho phép cái gì ?!

Đầu óc như treo máy, nghĩ điều gì hữu ích.

"Há miệng."

Giọng trầm thấp, phả tai một cơn ngứa ran đến tận tim.

"Hả?"

ngơ ngác đáp, thì ngay giây , cúi xuống khóa chặt gáy , mạnh mẽ hôn sâu.

lâu , mới xoay xuống, gối đầu lên cánh tay, lười biếng : "Hôm nay đến đây thôi."

còn đang thở dốc, bỗng chợt nhận gì đó .

đề cập đến chuyện viên phòng . ôm , hôn cũng .

mà cuối cùng, viên viên vẫn do quyết?

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/vuong-gia-xin-giu-mang/31.html.]

Cơn hổ biến thành nỗi nhục nhã.

mặt dày mà phát tác, chỉ thể tức tối lưng, mặc kệ .

nghiêng , chống cằm , lười nhác : "Bổn vương thấy nàng vẻ thất vọng đấy?"

"Ngài"

lập tức lưng, tránh né ánh mắt , cảm giác nóng rực, hổ đến mức chui xuống đất.

khẽ hai tiếng, giọng điệu vô : "Bổn vương mệt , nàng chủ động ? Để cũng hưởng thụ chút?"

nhịn nổi nữa!

Bật dậy, lập tức giơ chân đá một cái, nghiến răng nghiến lợi: "Ngài nghĩ quá nhỉ! mơ luôn ?!"

nhướng mày, nhẹ nhàng vươn tay bắt lấy cổ chân , kéo mạnh một cái, khiến mất thăng bằng, ngã "bịch" xuống giường.

Cú ngã đau điếng, tay đập mạnh đến tê rần.

" ."

kéo dài giọng, kìm nén tiếng .

Cuối cùng, tên vô liêm sỉ cũng nhận hổ đến cực điểm, bèn miễn cưỡng buông tha, đắp chăn lên , vẻ an ủi.

cam lòng chịu thua!

Dù gì cũng một công chúa, công chúa chẳng đều khí tiết ?

Thế vùi trong chăn, tay đ.ấ.m chân đá loạn xạ để thể hiện sự phản kháng. Kết quả, một trận giãy giụa dữ dội, vẫn túm gọn, tay chân giữ chặt, thất bại.

quấn như một cái bánh chưng, ôm trọn lòng, lười biếng than thở: "Vương phi ấm áp, đêm dài lạnh lẽo, nàng , lò sưởi cũng cần nữa."

Hóa chỉ cái túi chườm nước nóng hình ?

còn tiếp tục đấu tranh, bỗng phát một thứ âm thanh trầm ấm từ trong cổ họng, bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng qua lớp chăn.

Cái giọng điệu mơ hồ đó, giống tiếng mèo rù rì, giống lời dỗ con ngủ, càng giống những câu lẩm bẩm trong cơn mơ.

… còn dỗ ngủ ?

Mà cũng đầu ngủ chung, cơn ngượng ngùng lúc tan , lười chống đối, tự tìm một tư thế thoải mái trong lòng nhắm mắt ngủ.

ngạc nhiên khả năng thích nghi quá mức mạnh mẽ .

Rõ ràng hơn một năm , mỗi thấy , còn sợ đến mức chân tay run rẩy, chẳng khác nào chuột thấy mèo.

mà bây giờ, thể ngủ ngon lành trong vòng tay đến sáng.

đổi, đổi, cả hai chúng đều đổi.

Sáng hôm , trở về tiểu viện cũ.

bước cửa, liền thấy Điền ma ma đích đón, nhiệt tình đến mức trông chẳng giống bà chút nào.

, cái nụ còn khó coi hơn cả .

bà nghiêm túc : "Vương phi chú ý giữ gìn sức khỏe, tẩm bổ thật , đừng để bệnh, dễ tổn hại thể."

thoáng sững .

Hình như hiểu ý bà ...

chẳng đang nghĩ rằng và Bạc Âm viên phòng ?!


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...