Trộm Tình
Chương 4: Hoa đỏ tuyết trắng (1)
Edit: Hiểu Yên
Khi cô về đến nhà thì gần chạng vạng bầu trời còn tối , giữa tầng mây lững lờ một màu tím sẫm trầm buồn, sắc tím đó giống như những trái nho đông lạnh chín mọng, ngọt ngào đến mức chỉ cần ép nhẹ thể ủ thành rượu băng.
Tô Thanh Dao bước cửa, Tiểu A Thất vội vàng chạy đón, giọng điệu hối hả gọi cô mau phòng ngủ xem Từ Chí Hoài thế nào.
Tiểu A Thất tiên sinh say rượu, vì lý do gì mà về đến nhà mắng dì Ngô một trận, giúp việc khác định lên tiếng can ngăn, những mắng lây mà còn trừ nửa tháng lương.
Tô Thanh Dao chỉ khẽ gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh hề một tia hoảng hốt, khiến Tiểu A Thất càng cảm thấy lòng nóng như lửa đốt.
"A Thất, bảo mấy trừ lương ngày mai đến gặp chị, phần khấu trừ chị sẽ bù cho họ." Cô chậm rãi căn dặn: "Mấy lời Chí Hoài đều trong cơn say, khi tỉnh chắc nhớ, mà nhớ thì cũng sẽ rút lời . Nếu tự đến đòi sẽ chỉ khiến tức giận thêm thôi, chi bằng cứ xem như từng xảy chuyện gì ."
Tiểu A Thất buột miệng hỏi: " phu nhân thì ạ?"
Tiền trong tay phu nhân cũng do tiên sinh phát mỗi tháng. Mấy hôm , phu nhân quyên góp bốn mươi đồng cho quân sĩ Đông Bắc, bây giờ bù lương cho giúp việc nữa, nếu lâu dần thì e rằng phu nhân cũng chẳng còn bao nhiêu tiền, lỡ như tiên sinh hỏi đến thì chuyện sẽ rắc rối lắm.
Tô Thanh Dao chỉ : " , chị sẽ nghĩ cách."
Cô lên lầu bước phòng ngủ, thấy Từ Chí Hoài đang giường, đang lật xem tờ Báo mà cô mua lúc sáng. thấy tiếng mở cửa nên ngẩng đầu lên .
tựa lưng gối, áo quần chỉnh tề, vẻ mặt điềm nhiên, trông chẳng vẻ gì đang say rượu.
"Tiểu A Thất uống say ." Cô ở cửa, nhẹ giọng .
"Chỉ uống một ít thôi." Từ Chí Hoài gấp tờ báo , khẽ ngoắc tay hiệu cho cô gần.
Tô Thanh Dao bước đến gần, ngoan ngoãn xuống mép giường, cúi giúp cởi áo. Mũi chân cô khẽ chạm sàn, hình cong , chiếc sườn xám màu vàng nhạt ôm lấy dáng thanh mảnh cô. Đôi khuyên tai bằng vàng bên tai khẽ đung đưa, phản chiếu ánh sáng mờ mờ, lấp lánh như mảnh trăng cong treo bầu trời đêm.
Từ Chí Hoài vươn tay ôm lấy eo cô, lòng bàn tay xuyên qua lớp vải trơn mịn, lướt nhẹ đường cong mềm mại vợ , đó khẽ buông một tiếng thở dài.
Chiếc áo khoác vải lanh phảng phất mùi nước hoa xa xỉ, thứ hương thơm ngọt đậm quẩn quanh trong khí, xen lẫn hương phấn son nồng nàn. Tô Thanh Dao liếc tiện tay gấp áo khoác lên tay, đó tiếp tục cúi xuống tháo khuy áo sơ mi cho .
cổ áo vết son, đỏ tươi như đóa hoa hải đường nở rộ, chiếm gần một nửa lòng bàn tay, ánh lên sắc đỏ óng ả lấp lánh cổ áo.
nhiều cuộc làm ăn đàn ông đều diễn trong kỹ viện, uống rượu ăn tiệc, hát xem kịch, lúc nào cũng sẽ ba bốn cô gái duyên dáng bên cạnh, "vui vẻ" cùng họ cũng , "vui vẻ" cũng .
Tô Thanh Dao và cũng Từ Chí Hoài "vui vẻ" với ai trong họ .
Nếu từng làm thì , thậm chí thể gọi một đàn ông đạo đức giữa thời đại . Còn nếu từng làm thì cô cũng gì để , bởi vì cho dù cô mở miệng thì lời than trách cô đều sẽ xem những lời hờn dỗi vô lý đàn bà. Mà duy nhất thể lắng , thể thấu hiểu nỗi khổ đó, chắc một bạn từng trần trụi hề giấu giếm chuyện gì.
Đáng tiếc Tô Thanh Dao bạn như , cho nên cô thà chọn tin rằng từng làm gì còn hơn.
Đừng bỏ lỡ: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi, truyện cực cập nhật chương mới.
Hơn nữa cô làm ầm lên thì ? bỏ tám nghìn để cưới một phụ nữ bố định giá và bán như cô. khi thành vợ chồng, họ chỉ cùng xem một bộ phim, ăn hai bữa cơm, uống ba tách cà phê. Rốt cuộc chồng cô như thế nào, cô , mà cô cũng chẳng hứng thú .
Mi mắt Tô Thanh Dao khẽ cụp xuống, từng chiếc khuy áo tháo , đó chiếc sơ mi và áo khoác đặt gọn lên tay cô, đôi tay cô vươn , nhẹ nhàng mở khóa thắt lưng .
Bàn tay đàn ông bắt đầu yên phận, nó luồn qua lớp lụa mỏng màu vàng nhạt chiếc sườn xám, nắm lấy phần da thịt mềm mại đang khẽ run rẩy cô.
Một tiếng "tách" giòn tan vang lên, chiếc khóa kim loại bật khỏi đầu ngón tay thon dài, quần dài trượt xuống, thứ đàn ông như sắp bật nhảy ngoài. Tô Thanh Dao một lời mà rút mạnh thắt lưng, cơ thể cô nghiêng phía , cô định xoay rời .
Từ Chí Hoài kịp nắm chặt lấy cánh tay cô kéo trở , đó giật lấy quần áo mà cô đang cầm, ném trở giường.
"Hôm nay về nhà, bố em gì ?" Ngón tay vuốt dọc theo gò má cô, giọng điệu phần lười nhác.
Cánh tay Tô Thanh Dao vùng vẫy , đáng tiếc cô thoát nổi.
" gì, ông chỉ hỏi em tại con." Cô hít sâu một , giọng nhẹ như gió.
"Chắc sốt ruột ." Từ Chí Hoài , giọng khàn pha lẫn men rượu.
Tô Thanh Dao rõ ý gì, cô chỉ im lặng thẳng mắt chồng.
Từ Chí Hoài khẽ , cúi xuống, bàn tay đặt lên cổ cô, đó đôi môi bắt đầu xâm chiếm, môi lưỡi thô bạo chen .
hôn hồi lâu buông , đôi mày nhíu chặt: " mùi khói thuốc."
Tim Tô Thanh Dao khẽ run lên, bàn tay siết chặt lấy ga giường, nhỏ giọng phản bác: " từ miệng truyền sang đấy."
Từ Chí Hoài bật khẽ, tiếng trầm thấp như một con mãnh thú đang giả vờ hiền lành.
" , khiến Tiểu Thanh Dao ám mùi khói ." , cúi đầu, tóc mai cọ cổ cô.
Tô Thanh Dao đẩy cô buông xuôi, Từ Chí Hoài uống rượu, cho dù gì cũng vô ích thôi.
Từ Chí Hoài vòng tay ôm lấy eo cô đè cô xuống giường, đôi môi lướt qua lớp vải mịn màng, c.ắ.n mạnh lên làn da cổ trắng trẻo, đó kéo mạnh hàng khuy ngực.
Tô Thanh Dao mím môi, tứ chi thả lỏng, cố gắng nghĩ đến nóng đang dồn tụ ở bụng , ánh mắt cô dần lơ đãng, trôi bồng bềnh .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trom-tinh/chuong-4-hoa-do-tuyet-trang-1.html.]
Giữa ánh sáng lờ mờ, cô thấy một con ruồi nhỏ màu đen bay qua, chao nghiêng trong trung.
lẽ vì dì Ngô đóng cửa sổ muộn nên con ruồi mới lọt phòng.
Tô Thanh Dao hít sâu chu môi, thổi mạnh một , luồng gió bất ngờ khiến đôi cánh mỏng trong suốt nó rung lên bần bật, đó nó vội vàng lao về phía đèn bàn, "tách" một tiếng, nó đ.â.m sầm chao đèn ngũ sắc.
Từ Chí Hoài cảm nhận cô đang thất thần thì thuận thế xoay cô , đè chặt hai cánh tay cô xuống.
Tô Thanh Dao bò dậy, mới nhích vài bước tóm lấy mắt cá chân kéo ngược trở về, đó cơ thể nặng nề đè xuống, giống như một lưỡi d.a.o bén đ.â.m sâu lưng cô, khiến cô tê dại, nóng rát, cơ thể cô cứng đờ thể động đậy.
Cô mất sức, ngoan ngoãn úp giường, má dán chặt ga giường, ánh mắt trống rỗng con ruồi vẫn quẩn quanh bên ánh đèn, quẩn quanh mãi, quẩn quanh lâu...
...
Sáng hôm , Tô Thanh Dao đói đến mức tự tỉnh dậy.
Từ Chí Hoài vẫn còn ôm chặt lấy cô mà ngủ say.
Cô c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau nhức khắp , khẽ gỡ bàn tay , loạng choạng bước phòng tắm.
cô vẫn còn mặc tạm bộ sườn xám nhàu nát, vải dính đầy những vết khô loang lổ, dính n.g.ự.c và đùi.
Cô cau mày ném chiếc sườn xám sọt rác, đó cô tắm rửa thật sạch, một bộ quần áo mới.
Cơ thể Tô Thanh Dao mềm nhũn, dáng lảo đảo, cô men theo cầu thang bước xuống lầu ăn sáng.
Hồi lâu , Từ Chí Hoài cũng xuống lầu.
đến bên cạnh cô, cúi hôn nhẹ lên trán cô khẽ chào buổi sáng.
Tô Thanh Dao cầm thìa lên, thong thả khuấy bát hoành thánh gà, nhạt nhẽo đáp : "Chào buổi sáng."
"Tuần cùng đến biệt thự nhà họ Hoàng, chúc thọ ông chủ Hoàng nhé, mối do bác Dư giới thiệu đấy." Từ Chí Hoài xuống đối diện cô tiếp: "Bình thường bàn chuyện làm ăn, em cũng , bên Thanh Bang (*) thì em buộc , Nếu sẽ khiến họ nghĩ đủ tôn trọng họ."
(*) tên một tổ chức phản động ở vùng nam bắc Trung Quốc
"." Tô Thanh Dao khẽ gật đầu.
Bác Dư mà từng Hội trưởng thương hội Thượng Hải, đồng hương Ninh Ba. Khi Từ Chí Hoài còn học ở Đại học Nam Dương nhiều chịu ơn ông , tuy bây giờ hội trưởng Dư rút khỏi vị trí cao nhất Thương hội, trong tay vẫn nắm giữ vô mối quan hệ, giao tình thiết với Ủy viên trưởng. Nhiều năm ông từng giúp đỡ lão Hoàng, nên mới chịu làm cầu nối cho Từ Chí Hoài. Cũng vì yêu quý lớp trẻ vì tuổi tác cao, cho nên mới bồi dưỡng kế nghiệp cho giới Ninh Ba Bang.
Còn nguyên do thế nào, trong đó bao nhiêu quanh co, Tô Thanh Dao cũng bàn luận.
Chớp mắt một tuần trôi qua, đến ngày khởi hành đến biệt thự nhà họ Hoàng.
Đêm xuống, tiết trời mùa thu se lạnh, Tô Thanh Dao sợ lạnh nên khoác thêm một chiếc áo choàng màu ngọc lam. Khi xe dừng , giúp việc dẫn họ băng qua tiền sảnh đông nghịt khách mời, bước phòng khách bên trong.
bước trong thì nóng ùa đến, Tô Thanh Dao cởi áo choàng giao cho giúp việc, cô mặc chiếc sườn xám lụa mỏng, cổ cao, màu trắng ngà thêu chỉ vàng, bên trong mặc áo lót taffeta cổ trái tim. ánh đèn vàng ấm áp, đôi khuyên tai kiểu Mỹ ở vành tai phản chiếu ánh sáng, tạo cảm giác thời thượng đậm chất phương Tây.
Cô vẫn búi tóc gọn gàng đầu, phần mái cong gợn sóng từ đỉnh đầu rũ xuống hai bên má, dùng sáp chải bóng, đen nhánh mềm mượt, cô cài thêm một đóa linh lan bằng lụa màu ngọc bích bên tóc mai, khẽ lay động theo từng bước . Tô Thanh Dao khoác tay Từ Chí Hoài, dáng uyển chuyển, nhẹ nhàng như cơn gió, giống như một trận tuyết đầu mùa khẽ lướt qua bậc thềm đêm tiệc.
Trong phòng khách âm thanh ồn ào náo nhiệt.
mái hiên, đông chen chúc, đều những địa vị cao quý, vì lợi ích mà tề tựu. Những chúc thọ chen lên phía , quà tặng chất cao như núi, gian phòng bên cạnh mở hơn chục bàn tiệc, phòng bên nữa từng dãy bàn mạt chược, tiếng , tiếng chạm ly, tiếng xào bài hòa thành một mớ âm thanh hỗn loạn.
Đầu tiên Từ Chí Hoài dẫn cô đến bàn bát tiên nơi lão Hoàng đang , cúi hành lễ chúc thọ ông , đó dâng tặng tượng Phật bằng ngọc vàng. đó đưa cô đến mặt ông chủ Đỗ để chào hỏi, đến chào mắt hội trưởng Dư.
Tô Thanh Dao khoác tay chồng, ngoan ngoãn theo , cúi đầu hành lễ với từng một, cẩn trọng đến mức chỉ sợ khác phát hiện bước chân phần khập khiễng.
Cuối cùng cũng xuống, m.ô.n.g chạm ghế, Tô Thanh Dao mới miễn cưỡng thở phào một .
Từ Chí Hoài vẫn đang trò chuyện cùng giới thương nhân ở bàn khác. khi rời , nghĩ vợ chơi bài, nếu ném cô bàn mạt chược để học tạm thì chắc sẽ trêu ghẹo, còn thua mất vài trăm đồng bạc, cho nên sắp xếp cho cô cạnh mấy vị phu nhân các ông chủ Thanh Bang, hàn huyên với họ đôi câu.
Vốn dĩ tính tình Tô Thanh Dao điềm đạm ít , giữa đám phu nhân quanh năm quen với mùi m.á.u tanh và t.h.u.ố.c s.ú.n.g , cô nhiều lời tâng bốc để nên chỉ lặng lẽ họ trò chuyện, thỉnh thoảng phụ họa vài câu, khi cần thì đôi ba câu nhẹ nhàng để làm dịu bầu khí đang dần nổi lửa.
Gần chín giờ rưỡi, hầu như khách khứa đến đông đủ, đoàn hí kịch mời tới cũng bắt đầu lên sân khấu biểu diễn.
Hôm nay tiệc mừng thọ lão Hoàng, ông nhân vật lớn trong Thanh Bang, đương nhiên mở hội diễn tại nhà. Còn ông chủ Đỗ tổ chức nên tất nhiên sẽ mời Mai tiên sinh đến diễn, tuy quy mô lão Hoàng khiêm tốn hơn vẫn mời Tiểu Dương Nguyệt Lâu diễn vở "Quan Âm Đắc Đạo" để kết màn.
Đang lúc tiếng trống nhỏ vang lên dồn dập, hòa cùng tiếng tam huyền và phách ngọc lanh canh, âm thanh như trân châu rơi xuống khay ngọc, lúc bất chợt một giọng nữ trong trẻo như chim oanh vang lên đám đông: "Ôi chao, đến muộn mất , A Viện đến chúc thọ bố nuôi đây ạ..."
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tô Thanh Dao tò mò theo hướng giọng đó.
Qua tấm bình phong mỏng như khói, bóng dáng một mỹ nhân hiện mờ ảo, nụ thong dong như hoa nở trong sương sớm.
Chỉ thấy đôi môi cô một màu đỏ rực rỡ, màu hoa hải đường đỏ chói mắt, xuyên qua bức màn sa mờ đục, bừng nở trong tầm mắt Tô Thanh Dao.
Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên
Mỗi bước chân cô tiến gần một đóa hải đường kiêu sa bung nở, chậm rãi nở rộ giữa đám .
Chưa có bình luận nào cho chương này.