Trộm Tình
Chương 3: Tượng Quan Âm
Edit: Hiểu Yên
Từ Chí Hoài hề giả vờ, ban đầu lúc mới Thượng Hải, quả thật bận, thường xuyên sớm về khuya, chẳng thấy bóng dáng ở nhà. Thượng Hải phồn hoa phức tạp, nhiều thế lực đan xen, trắng đen lẫn lộn, Trung Tây giao hòa. kiếm tiền lớn thì quan trọng nhất kết giao và mở rộng mối quan hệ.
Tô Thanh Dao ở nhà nghỉ ngơi vài hôm, đó cô chuẩn về thăm nhà đẻ.
Tháng tám âm lịch ẩm nóng, nóng ẩm ướt len lỏi trong khí, mặt trời rực cháy soi xuống con đường lát gạch khiến cả trời đất như hòa tan màu trắng sáng lóa. Cửa sổ trong biệt thự đều mở toang, gió thổi từ đại sảnh thổi qua khiến những tấm rèm voan trắng mỏng manh lay động từ bên sang bên . Mùi thơm ngọt ngào hoa quế theo luồng gió nóng ùa , mát lành ngọt ngào, mát lành gió, ngọt ngào hương hoa.
Khu vườn quanh nhà trồng quế bạc và quế đỏ, cuối tháng chín, hoa quế bạc gần như rụng hết, chỉ còn những cây hoa quế đỏ đan xen, chồng lên thành từng lớp như đang dặm một lớp phấn màu hồng cam lên khuôn mặt mỹ nhân, rực rỡ mà kiêu kỳ.
"Phu nhân định thế ạ?" Tiểu A Thất ôm vài chiếc sườn xám gỡ xuống từ dây phơi, ở bậc thang hỏi cô.
"Chị về nhà đẻ một chuyến. Nếu tiên sinh về sớm thì em với một tiếng giúp chị, bảo cứ ăn cơm , cần đợi chị." Tô Thanh Dao dặn dò.
"Còn nữa, em nhớ nhắc dì Ngô, khi mặt trời lặn xuống thì đóng hết cửa sổ, đừng để côn trùng bay nhé."
" ạ." Giọng Tiểu A Thất trong trẻo: "Phu nhân đợi tiên sinh về cùng ạ?"
" bận lắm." Tô Thanh Dao khẽ .
Tiểu A Thất "ồ" lên một tiếng thật dài.
Tô Thanh Dao khẽ phẩy tay bảo cô tiếp tục làm việc , còn cô thì lên chiếc xe hiệu Ford gia dụng về nhà bố .
Bố Tô Thanh Dao Tô Vinh Minh, ông sống trong một căn nhà kiểu Tây đường Nam Kinh, đó nhà thuê, mỗi tháng chỉ tốn chừng mười lăm đồng. cũng , với mức lương giáo sư hạng sáu Đại học Nam Dương, một tháng cũng chỉ kiếm một trăm bốn mươi đồng, còn thường xuyên chính phủ chậm phát lương.
năm Dân Quốc thứ mười, ông chạy theo phong trào đầu cơ chứng khoán cùng bạn bè, kết quả cổ phiếu rớt giá, lỗ đến chín trăm đồng. Ông còn thư cầu cứu ông bà nội ở quê gửi tiền lên trả nợ, cũng chính vì mà dẫn đến mâu thuẫn với các chú bác trong nhà, ruộng đất tổ tiên để cũng còn phần nào.
Mười mấy năm ngây ngô dại dột, may mà vẫn đủ ăn đủ mặc.
Tô Thanh Dao men theo con hẻm nhỏ đến cuối đường, rẽ trong căn nhà kiểu Tây, cầu thang chật hẹp quanh co như ruột dê, cô cẩn thận dè dặt đặt từng bước. Tiếng gỗ kẽo kẹt vang lên gót giày, cô khẽ vịn lan can mò mẫm lên, giống như một con rắn nuốt cái bụng uốn lượn nó, cô mặc bộ sườn xám màu vàng nhạt ẩn giữa gian tối mờ, chỉ đôi khuyên tai vàng vành tai khẽ đung đưa, ánh lên một tia ánh sáng màu vàng kim trong bóng tối.
Bước phòng khách, bên trong phòng sáng sủa hơn nhiều.
đón Tô Thanh Dao chính kế cô.
phụ nữ đó cô sẽ đến, ban đầu còn ở cửa ngây hồi lâu, đó mới chợt bừng tỉnh mời cô nhà.
Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên
Hai gian phòng khách thông , chỉ cần ở một chỗ thể thấy hết gian phòng còn , một gian dùng để tiếp khách, gian đặt bộ bàn ghế ăn. Phần lớn đồ đạc trong nhà do chủ nhà cũ để , lẽ những món đồ cũ còn từ cuối thời nhà Thanh.
Hôm nay chủ nhật nên trường học nghỉ, con trai bố và kế cũng đang ở nhà, thằng bé đang bên bàn làm bài tập. phụ nữ rót cho cô một tách hương phiến, đây loại mà bố cô vẫn thường uống, đó bà cũng xuống sofa đối diện, chuyện xã giao với Tô Thanh Dao vài câu, giọng điệu nhàn nhạt, mấy chuyện mấy quan trọng giống như tiết trời tháng chín thu mà vẫn còn nặng nề, ngột ngạt.
bao lâu thì những câu chuyện khách sáo cũng hết, chủ khách chỉ còn lặng lẽ đó , bầu khí im lìm giữa buổi chiều oi ả.
"Bố con ngoài mua đồ ... Con đợi chút nhé, để dì tìm ông về." phụ nữ dậy, giọng cứng nhắc, xong bà đầu dặn dò bé đang bàn học: "Liên Diệu, con ngoan ngoãn ở nhà làm bài tập, đừng làm phiền chị nhé."
bé ngẩng đầu lên, chỉ đáp một câu gọn lỏn: "Con ."
Cánh cửa khẽ mở khép khiến gian trong phòng càng thêm ngột ngạt.
Tô Thanh Dao một ghế, ánh mắt khẽ đảo quanh căn nhà.
Trong nhà xuất hiện nhiều vật dụng cô từng thấy, chẳng hạn như pho tượng Quan Âm treo tường , pho tượng đặt trong một bệ thờ nhỏ, yên tĩnh mà trang nghiêm, bên tấm ván gỗ dày đóng cố định lên tường để nâng đỡ bộ pho tượng. Gương mặt Quan Âm chạm khắc tinh tế, nửa như tình nửa như vô cảm, khiến mãi vẫn đoán bức tượng làm bằng ngọc bằng sứ. Tầm mắt cô từ từ hạ xuống, bệ gỗ còn chừa vài tấc trống để đặt một chiếc lư hương nhỏ bằng đồng ba chân, ba nén hương cắm ngay ngắn bên trong đó, đầu nén hương đỏ rực đang cháy dở, lớp tàn tro trắng xóa sắp rơi xuống đất.
Tô Thanh Dao chợt nhớ đến thời còn học, nữ tu Louise quản giáo sinh viên từng giơ cao cây thánh giá khẽ niệm: "Nguyện xin Chúa phù hộ cho con."
Tin Chúa tin Phật thì gì khác chứ? Tất cả đều hư vô, đến khi mở mắt đời thì khắp nơi đều những bất hạnh, suy cho cùng thần tiên thượng đế cũng đều hư ảo mà thôi.
Xem thêm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nghĩ như thế, Tô Thanh Dao bất giác mỉm .
Cô dậy đến bên cạnh em trai đang khổ sở với đống bài vở.
bé liếc cô một cái ngượng ngùng gọi: "Chị."
đó bé cúi đầu đối phó với đống bài toán mặt, sự chú tâm cũng chỉ diễn trong chốc lát, nhanh cây bút trong tay bé bắt đầu vẽ những đường nét nguệch ngoạc lên giấy nháp, vẽ thành mấy hình đang đ.á.n.h .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trom-tinh/chuong-3-tuong-quan-am.html.]
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tô Thanh Dao khẽ cúi xuống đề toán bé, cô âm thầm tính nhẩm trong lòng.
Cô bắt đầu học vỡ lòng từ năm bảy tuổi, do đích bố cô dạy cho cô hai năm ở nhà, năm đầu tiên ông còn tận tâm, năm thì bắt đầu cẩu thả, bởi vì năm thứ hai đó phụ nữ trong lòng ông , khiến ông dùng trăm phương nghìn kế để cưới về cũng mang thai. Đầu năm thứ ba, kế sinh một bé trai, đó thì cô gửi trường nữ học Khải Minh do hội Cứu Vọng sáng lập.
Thành tích cô tệ, trừ toán và thể d.ụ.c thì các môn khác đều đạt hạng A. Khi học lên lớp cao cấp, cô tranh thủ thời gian rảnh dạy thơ cổ cho các tiểu thư con nhà giàu khác, cô dạy họ "Đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa" để kiếm thêm chút tiền phụ giúp gia đình.
Tô Thanh Dao nghiệp năm 1926, vốn dĩ cô nộp đơn đại học Hỗ Giang, Hỗ Giang đại học giáo hội, học phí quá đắt, tuy Đồng Tế và Nam Dương trường công nhận nữ sinh, mà ở đó cũng chuyên ngành cô học. Trường Đại học Nữ Bắc Kinh và Sư phạm Nữ Bắc Kinh thì quá xa xôi, cô thích ở đó, đến đó hề thực tế.
đó thì cô khoác áo cưới gả cho Từ Chí Hoài, theo đến Hàng Châu, từ đó cũng còn nghĩ đến Phúc Đán Hỗ Giang gì nữa.
Như lời bố cô từng ... Con gái lấy chồng thì nên sống những ngày tháng yên , đây cuộc hôn nhân hiếm một trong vạn cuộc hôn nhân, đừng bướng bỉnh như trẻ con nữa.
Tô Thanh Dao em trai đang cắm cúi vẽ vời bàn, cô khẽ giơ tay lên, đầu ngón tay chạm nhẹ lên trán bé dịu dàng : "Em học hành thế mà , với thành tích bây giờ em, em định làm gì?"
bé : " ạ, bố sẽ cho em nước ngoài học, Đông Dương ba năm, Tây Dương ba năm, giống như ông đấy ạ."
"Lấy tiền..." Tô Thanh Dao khẽ , trong nụ ẩn chứa chút bất lực và xót xa.
" chính miệng bố đấy ạ, bố còn bố để tiền sẵn trong ngân hàng ." bé mở to mắt, rõ ràng đang phục: " tin thì chị hỏi ông ."
"Ừm, chị tin." Giọng Tô Thanh Dao vô thức chùng xuống.
lúc kế và bố cô cùng trở về.
"Chí Hoài ? nó về đây?" thấy con gái, Tô Vinh Minh lập tức hỏi đến con rể.
Tô Thanh Dao : " bận ạ."
Ngay lập tức sắc mặt Tô Vinh Minh sa sầm, trong lòng ông dâng lên cảm giác bất bình, ông cảm thấy rể Từ Chí Hoài còn dám coi thường cả bố vợ . kế thấy như thì vội mỉm giảng hòa, làm dịu bầu khí, bà mời hai xuống bếp, chốc lát bưng lên hai tách nóng.
Tô Vinh Minh nhấp một ngụm , sắc mặt mới dần hòa hoãn. Ông hỏi bốn năm qua cô sống ở Hàng Châu thế nào, Tô Thanh Dao chỉ đáp vỏn vẹn hai chữ: "Cũng ."
Ông khẽ hừ nhẹ sinh nhật năm ngoái ông , Từ Chí Hoài nhờ quen gửi quà cho ông , một con chuột vàng to bằng bàn tay khiến ông hài lòng, hôm nay Từ Chí Hoài về cùng cô để thăm hỏi bố vợ, phép tắc.
Tô Thanh Dao cúi thấp đầu, liên tục phụ họa ... ...
"Bốn năm mà con vẫn con ?" tìm chuyện khác để trách móc nữa, Tô Vinh Minh lập tức xoáy sang chuyện con cái.
" khám ? Đừng để xảy bệnh vặt gì đấy."
"Bố, lúc hai sinh em trai, chẳng cũng mất ba bốn năm đó ?" Tô Thanh Dao ngẩng đầu ông , đôi đồng t.ử đen láy sâu thẳm như giếng cổ: "Mỗi một mệnh riêng, chuyện con cũng thể giải quyết ."
Tô Vinh Minh khẽ rùng , trong khoảnh khắc , đột nhiên ông cảm thấy đứa con gái thật giống vợ đầu nhảy xuống giếng năm xưa... Từ ánh mắt đến khí chất đều toát một loại tà khí khó .
Cô đến khi mặt trời ngả về tây mới tạm biệt về.
Tô Thanh Dao cảm thấy ngột ngạt nên ghé một cửa hàng ở gần đó mua bật lửa và t.h.u.ố.c lá, loại Tiểu Tiên Nữ pha bạc hà.
Cô hàng ngô đồng Pháp rợp bóng mát bên vệ đường, cúi đầu mở hộp giấy, móng tay khẽ bật một điếu t.h.u.ố.c dài mảnh châm lửa.
Từ đến giờ Từ Chí Hoài cô hút thuốc, mà cô cũng bao giờ để .
Vì một phụ nữ hút thuốc... giống mẫu vợ mà thích.
Tô Thanh Dao ngậm điếu t.h.u.ố.c giữa môi, rít mạnh vài , khói nóng quẩn quanh nhanh chóng cháy hết. Cô nhả khói, làn khói trắng tan dần giữa trung, đó cô vứt điếu t.h.u.ố.c rút điếu t.h.u.ố.c thứ hai , kẹp điếu t.h.u.ố.c giữa đôi môi đỏ hồng.
Bên đường mấy cô bé tinh nghịch ngắt bảy tám cành quế đầy hoa, chạy vòng tròn hò reo: " làm cô dâu , làm cô dâu ."
Những cánh hoa nhỏ vàng rực rơi rụng lả tả, giống như một cơn mưa dịu dàng bất chợt trút xuống giữa hoàng hôn.
Tô Thanh Dao kẹp điếu t.h.u.ố.c bạc hà giữa hai ngón tay, lặng lẽ theo đám trẻ, bỗng nhiên trong lòng cô dâng lên một nỗi buồn mơ hồ.
Trong lòng cô thầm nghĩ, em gái ngốc , đừng dễ dàng làm cô dâu , em sẽ rơi lệ đấy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.