Trộm Tình
Chương 2: Má hồng tàn phai (2)
Edit: Hiểu Yên
Gợi ý siêu phẩm: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI đang nhiều độc giả săn đón.
trôi qua bao lâu, một nữ giúp việc tết tóc dài chạy đến : "Phu nhân, tiên sinh gọi chị lên lầu đấy ạ."
Nữ giúp việc tên Tiểu A Thất, nữ giúp việc mà Từ Chí Hoài mua về cho Tô Thanh Dao, tuổi còn nhỏ hơn Tô Thanh Dao hai ba tuổi lanh lợi và nhanh nhẹn.
"A Thất, sáng mai em mua giúp chị mấy tờ báo nhé." Tô Thanh Dao chỉnh đầu đũa cho ngay ngắn mới dậy: "Báo nào đang bán chạy thị trường thì mua mỗi loại một tờ mang về cho chị."
xong, cô thong thả đến tủ cầm lấy túi xách, lấy mấy chục đồng trong túi xách đặt trong lòng bàn tay, nâng niu đếm từng đồng cẩn thận cho túi lụa nhỏ, đó mới đưa cho Tiểu A Thất phía .
"Em cầm lấy bốn mươi đồng , khi mua báo thì tiện thể quyên góp luôn nhé, dạo gần đây sinh viên xin cứu giúp nhiều, binh sĩ kháng chiến đều đang cần tiền."
Cô chậm rãi : "Đây tiền cứu nước, tiền chợ mua rau mua tương, em đừng nửa đường tham vài đồng chạy cửa hàng bách hóa mua kẹo ăn đấy nhé."
Tiểu A Thất mím môi, giọng nũng nịu: "Phu nhân xem em hạng gì chứ?"
Tô Thanh Dao gì, chỉ lặng lẽ cô .
Ánh mắt khiến Tiểu A Thất dựng cả tóc gáy. Cô giúp việc nhỏ chỉ thấy vị phu nhân mà Từ tiên sinh cưới về xinh động lòng , khuôn mặt trắng trẻo mịn màng như trứng ngỗng, mắt cong mày liễu, suối tóc đen như mây, dáng mảnh mai uyển chuyển, da dẻ trắng trẻo như minh tinh báo.
duy nhất chỉ đôi mắt ... trong đôi mắt ẩn chứa thứ ánh mắt giống sống, hề một tia sinh khí nào thể len lỏi .
Thật đáng sợ!
"Phu nhân yên tâm, A Thất , A Thất nhớ kỹ ạ." Tiểu A Thất vội vàng nắm chặt túi bạc, lí nhí : "Nếu em dám tham tiền thì... thì sẽ đày xuống địa ngục A Tỳ luôn."
Lúc Tô Thanh Dao mới khẽ mỉm , gật đầu với cô dịu giọng : "Vất vả cho em ."
xong, cô bước lên lầu.
Dáng cô chậm hơn bình thường, giống như cánh bèo trôi lững lờ mặt ao phẳng lặng.
Khi Tô Thanh Dao đến phòng ngủ thì Từ Chí Hoài vẫn đang tắm, tiếng nước trong phòng tắm vang mãi dứt.
Tô Thanh Dao xuống bàn trang điểm, tháo đôi hoa tai dài đính hai miếng phỉ thúy chất nước cực xuống, đôi hoa tai trong lòng bàn tay tỏa thứ ánh sáng màu xanh lục mờ ảo, giống hệt như lửa ma trơi.
Do xe quá lâu mà cô luôn cảm thấy tóc vương mùi lạ, cho nên cô vặn nắp chai nước hoa để bàn trang điểm, đổ một ít lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa lên tóc, mong che bớt thứ mùi đó.
lúc tiếng nước cũng ngừng .
Từ Chí Hoài mặc áo choàng tắm bước , thấy cô nghiêng đầu chăm chú chải tóc gương, mái tóc đen uốn xoăn kéo thả tự nhiên thành từng lọn, ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn như ngọc trai cô. kìm mà nở nụ bước gần, cúi khẽ hít lấy hương hoa tường vi thoang thoảng mái tóc cô, đó ôm lấy eo cô từ phía , khẽ đặt cằm lên bờ vai tròn mịn màng cô.
Cổ áo sườn xám cài cao cho nên thể hôn cổ , thế để đôi môi nóng ấm men theo đường nét cằm cô, khẽ khàng hôn từng chút một, đồng thời bàn tay cũng mò đến hàng cúc bên hông chiếc sườn xám.
"Chí Hoài, em mệt lắm ." Tô Thanh Dao trong gương khẽ .
thấy.
Tay Từ Chí Hoài vòng , ngón tay từ lên, khéo léo tháo mở từng chiếc cúc áo.
Một lớp sườn xám dài quét đất, một lớp váy lụa taffeta mỏng lót bên trong, vì cô vẫn đang thẳng nên chiếc sườn xám chỉ tuột nửa chừng, dồn ở thắt lưng. Từ Chí Hoài dịu dàng hôn lên cổ cô mấy cái, đó dùng lực mạnh hơn, vùng da ở cổ cô trắng trẻo mỏng manh, thể thấy rõ vài đường gân xanh nhạt ẩn hiện da, chỉ cần dùng sức một chút sẽ để dấu vết màu hồng nhạt.
Trong gương phản chiếu gương mặt Tô Thanh Dao, mà chính cô cũng gọi đó biểu cảm gì, cô chỉ thấy hai hàng chân mày khẽ nhíu , ánh mắt buồn bã yếu ớt đến đáng thương.
Từ Chí Hoài ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt cô, khẽ , vén mái tóc dài cô sang một bên, để lộ dấu đỏ mà hôn .
" thật." khẽ thở dài.
xong, khẽ xoay mặt cô , đầu lưỡi ồ ạt tiến , một cơn nghẹn dâng lên trong lồng n.g.ự.c khiến Tô Thanh Dao khó thở, cô nắm chặt lấy áo choàng tắm , đầu lưỡi run rẩy đẩy . Từ Chí Hoài thuận thế quấn lấy môi lưỡi cô, một tay chống lên bàn trang điểm, một tay giữ chặt gáy cô.
Két...
Cô ngã , giữa hai đôi môi kéo theo một sợi tơ mảnh sắp đứt.
Từ Chí Hoài nâng cằm cô lên, nghiêng đầu c.ắ.n nhẹ lên vành tai cô.
Lớp râu cạo sạch cọ xát lên da khiến Tô Thanh Dao rụt vai , cánh tay yếu ớt chống cự nổi sức nặng đang dồn xuống, vòng eo nghiêng hẳn sang một bên, suýt nữa thì cô trượt khỏi ghế.
Từ Chí Hoài thấy như thế thì lập tức vòng tay ôm lấy eo cô, bế bổng cô lên, ném cô xuống giường.
Tô Thanh Dao cảm thấy mồ hôi ngột ngạt, dính dấp khó chịu, bẩn đến mức cô làm dơ chăn mới. Cô trở , thở gấp yếu ớt xin dừng , đồng thời cô cũng gập , chống khuỷu tay lên giường, dùng cả tay lẫn chân để gượng dậy.
Từ Chí Hoài tưởng cô e thẹn, cũng thèm quan tâm, bàn tay to lớn kéo mạnh chiếc váy lót dài tới mắt cá chân cô. Chiếc váy lụa mỏng manh tuột khỏi tay , trơn mượt như dòng nước chảy, cánh tay đè lên chân cô, xé mở tà áo sườn xám, vén lớp váy lót bên trong lên.
Tô Thanh Dao khẽ hừ một tiếng, tay trái chống , cố gắng đầu liếc . Mái tóc cô dính gò má, khẽ lay động theo từng nhịp thở, hương nước hoa tường vi tóc phảng phất nơi chóp mũi Từ Chí Hoài, khiến cảm thấy trong lòng ngứa ngáy.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trom-tinh/chuong-2-ma-hong-tan-phai-2.html.]
"Em tắm." Cô trừng mắt , gằn giọng từng chữ.
Từ Chí Hoài trả lời ngắn gọn: "Lát nữa tắm."
xong, đưa tay .
Tô Thanh Dao nhíu mày bật một tiếng hừ khẽ, khuôn mặt vì cảm xúc dâng trào mà cũng căng cứng lên.
đàn ông đè cô xuống, hờ hững ôm lấy cô, năm ngón tay lướt dọc theo tấm lưng trắng mịn, tùy ý vuốt ve như vuốt ve một cành mai trắng đính sương sớm, vuốt ve một pho tượng Quan Âm bằng ngọc, vuốt ve cô vợ nhỏ yếu đuối, ngoan ngoãn .
Ban đầu Tô Thanh Dao chỉ cảm thấy lạnh, dần dần, nóng tỏa làm tan lớp sương giá buốt, khiến cơ thể cô dần ấm lên. làn da trắng mịn như sứ, từng đốm lửa nhỏ chợt bùng lên, ánh lửa lay động, từng tấc nóng l.i.ế.m qua n.g.ự.c cô.
Mùi lạ tóc vốn cô dùng nước hoa giấu thoang thoảng tỏa , hòa quyện với mùi mồ hôi nhè nhẹ, khiến Tô Thanh Dao càng cảm thấy cơ thể khó chịu.
ẩm phả , mùi khói t.h.u.ố.c từ kẽ ngón tay đàn ông, mùi nước hoa tóc, mùi mồ hôi ẩn hiện... tất cả hòa quyện, quấn rối như những sợi dây càng siết càng chặt.
Ban đầu cô nghĩ chỉ làm chút thôi sẽ dừng , dù thì sáng mai còn chào hỏi cựu hội trưởng Thương hội Thượng Hải.
Thế trời càng lúc càng tối mà ý định dừng .
Thậm chí Tô Thanh Dao nghĩ đêm nay cô khó mà ngủ yên.
Tinh thần cô vô cùng mệt mỏi, thế mà cơ thể càng lúc càng nóng, trán nóng như lửa, giống hệt như phát sốt.
" nhanh lên ." Cô úp mặt lên chăn, giọng nghẹn .
Xem thêm: Thập Lục Nương (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Từ Chí Hoài hờ hững đáp một tiếng.
qua bao lâu, rốt cuộc hai ảnh chồng lên cũng tách .
đàn ông cầm áo choàng tắm lau qua loa.
Tô Thanh Dao rạp bên mép giường, lâu mới chống tay dậy
"Chí Hoài, em tắm đây." Cô khẽ .
Chiếc sườn xám và váy lót rách một đường trông đến buồn , cô nhặt lên, qua mấy vo thành một cục ném xuống đất, đó cô lấy chiếc áo khoác vải lanh mà mà chồng cô sẽ mặc khoác tạm lên . ánh trăng nhàn nhạt, cô trần chân tấm thảm, bước lặng lẽ, dáng vẻ mơ hồ như bóng ma trôi.
khi cô tắm rửa sạch sẽ thì thấy đèn trong phòng tắt.
Từ Chí Hoài ngủ say, Tô Thanh Dao cầm áo khoác treo chỗ cũ, đó mới váy ngủ.
Cô leo lên giường, lấy một chiếc gối nhỏ đặt trống giữa hai , lưng về phía Từ Chí Hoài nhắm mắt ngủ.
lẽ vì quá mệt mỏi mà cả đêm cô đều chìm những giấc mơ hỗn loạn.
Sáng hôm tỉnh dậy, phần giường bên cạnh trống rỗng, chiếc gối kẹp giữa hai dời .
khi Tô Thanh Dao rửa mặt chải đầu xong thì mở tủ quần áo, lấy chiếc sườn xám mới may ở Hàng Châu .
Một chiếc sườn xám bằng lụa trắng, dáng dài suôn thẳng chạm đất, đường may bên hông xẻ tà cao, viền bằng chỉ màu vàng nhạt. Khi mặc lên , dường như cả cô đều bao phủ bởi thứ ánh sáng nhàn nhạt.
đôi giày tinh xảo bày đầy giá, mỗi kiểu đều hai cỡ, một đôi kích cỡ ba mươi bốn và một đôi kích cỡ ba mươi sáu, một chiếc cho chân trái và một chiếc cho chân .
Tô Thanh Dao chọn một đôi giày da đế thấp màu vàng nhạt.
Cô xuống ghế, chăm chú bàn chân trái , nó nhỏ nhắn thon gọn, đầu ngón chân nhọn bọc trong lớp tất mỏng màu trắng, toát lên một vẻ tàn phai đáng sợ. khi tháo lớp tất che giấu , bên trong chỉ một bàn chân biến dạng và khập khiễng.
Cô bước xuống lầu, Từ Chí Hoài ngoài , Tiểu A Thất và dì Ngô đang đợi cô dùng bữa sáng.
Tiểu A Thất dùng bàn ủi xong mấy tờ báo, thấy Tô Thanh Dao bàn ăn thì vui vẻ ôm cả chồng báo và tạp chí dày cộp chạy đến, lượt bày mặt cô.
Từ " Báo", "Thời Đại", "Tân Nguyệt", "Lương Hữu", "Tạp Chí Nghệ Thuật" đến "Tạp Chí Điện Ảnh"... đều đủ cả.
Tô Thanh Dao tiện tay lật xem vài tờ, lướt qua những hàng chữ dày đặc trong đó: " thể giới công thương học đồng loạt bãi công, dân chen chúc ở quảng trường, tình hình bi tráng, khí phản Nhật vô cùng căng thẳng."
"Đây bước đầu tiên trong chính sách khiến nhân dân lao động thế giới mãi sống kiếp nô lệ đau khổ."
"Chủ nhật tuần Đại Thế Giới sẽ công diễn vở hài kịch Phụ Nữ Lãng Mạn."
"Chuyện lạ: kết hôn thứ mười một, một phụ nữ Mỹ chụp ảnh cùng chồng mới nhất . Trong mười chồng , ba qua đời, bảy ly hôn..."
Tô Thanh Dao đóng mấy tờ báo , ngẩng đầu ngoài cửa sổ, ánh mắt dừng thành phố xa cách từ lâu.
Đây chính Thượng Hải năm Dân Quốc thứ hai mươi.
Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên
Chưa có bình luận nào cho chương này.