Trộm Tình
Chương 1: Má hồng tàn phai (1)
Edit: Hiểu Yên
Chiếc ô tô hiệu Buick đen bóng dừng giữa con đường khá lâu mà vẫn dấu hiệu lăn bánh.
Tô Thanh Dao qua khung cửa kính xe, cô thấy biển biểu tình tràn ngập đường Dân Quốc, họ giơ cao cờ giấy, ngẩng cao đầu, bước hùng hồn, lớn tiếng hô những khẩu hiệu như "Ủng Hộ Quân Nghĩa Dũng Đông Bắc", gương mặt ai nấy đỏ bừng vì kích động. Đoàn biểu tình nối dài tạo thành hàng hàng lớp lớp từ nam đến bắc, từ đông sang tây, phóng tầm mắt xa cũng thấy điểm dừng.
Liên tiếp nhiều ngày tàu tốc hành từ Hàng Châu tới Thượng Hải, vốn dĩ họ định mau chóng về nhà nghỉ ngơi, nào ngờ dòng biểu tình chắn ngang giữa đường.
Thượng Hải tháng chín, vẫn còn lâu mới gọi lập thu. Tuy mặt trời ngả về tây nóng đặc quánh vẫn đè nén trong khí, thứ nóng chẳng buồn để ý đến trời đang sáng tối, cứ mặc sức thiêu đốt.
Bầu khí trong xe quá ngột ngạt, nóng ẩm hầm hập bốc lên khiến Tô Thanh Dao cảm thấy khó thở.
Cô cúi đầu lấy một lọ nước hoa hồng nhỏ trong túi xách , xịt lên chiếc cổ lấm tấm mồ hôi , đó rút chiếc khăn tay kẹp bên khuy áo sườn xám xuống, cẩn thận lau lớp mồ hôi ẩm ướt.
"Dao..." Từ Chí Hoài ngoảnh đầu vợ đưa tay : "Khăn."
Ánh mắt Tô Thanh Dao khẽ liếc sang, cô một lời mà chỉ xịt thêm ít nước hoa hồng lên khăn đưa cho .
Hai vợ chồng mỗi tựa một bên cửa kính xe, ai cũng kề cận ai, đưa vật gì cũng vươn tay qua một mới đưa .
" sớm thì đường khác ." Từ Chí Hoài lau mặt lẩm bẩm oán trách.
"Tiên sinh, tình hình thì rẽ sang đường khác cũng nhúc nhích nổi ." Tài xế lo lắng : "Ngài xem , đến mấy chục vạn ít."
Lời còn dứt, bất ngờ mắt một trống, tài xế một tay giữ vô lăng, một tay liên tục hiệu với bên ngoài, chân hết đạp ga lai đạp thắng, cứ thế mà nhích từng chút một, gắng gượng lái qua khúc rẽ.
Chạy vài mét thì xe dừng.
Xem thêm: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
mấy tiếng s.ú.n.g nổ vang lên từ xa, đoàng đoàng đoàng, lẽ cảnh sát phái tới để giải tán đám đông biểu tình.
Tô Thanh Dao giật , chiếc cổ mảnh khảnh bất giác cứng đờ.
Từ Chí Hoài liếc sang cô, giọng thản nhiên: "Đừng sợ, mấy cuộc vận động đều b.ắ.n s.ú.n.g cả, b.ắ.n trúng ai , em đừng sợ."
Tô Thanh Dao khẽ ừm một tiếng, đôi mắt vẫn dán chặt ngoài cửa sổ.
Từ Chí Hoài thấy cô nửa chữ cũng thì cau mày.
Tiếng s.ú.n.g vang lên càng lúc càng gần, ngay lập tức khiến đám đông náo loạn, tiếng mắng chửi, tiếng gào thét vang lên, bất kể nam nữ già trẻ, ai cũng chen lấn lao lên chặn đám cảnh sát . cất tiếng hô khẩu hiệu, ngay lập tức đám đông cũng hô vang theo, hô khẩu hiệu xong thì cất tiếng hát, hát xong tiếp tục hô.
Dòng cuồn cuộn đè ép xe nhỏ bé, chiếc xe giống như chiếc thuyền nan chòng chành giữa con sóng lớn, nhờ sức phía mà xô mạnh về phía .
Từ Chí Hoài ngoảnh đầu , thấy một nam sinh còn trẻ, mặc áo dài xanh lam, quần vải thô, đeo kính gọng tròn, dang rộng hai tay, đang định trèo lên mui xe để phát biểu diễn thuyết, tóm vô cùng hào hứng.
rõ cảnh sát đến, tình hình biểu tình sẽ càng lúc càng nghiêm trọng, tiếp tục chờ đợi chỉ càng rước thêm phiền phức, cho nên Từ Chí Hoài với tài xế: " đưa vợ uống bát lạnh, hít thở khí trời một chút. Khi nào đường thông thì ông cứ tự lái xe về , cần đợi chúng , sẽ đưa cô gọi xe."
xong, Từ Chí Hoài dùng vai đẩy mạnh để mở tung cửa xe, chen qua đám đông vòng sang phía bên để kéo cửa , nắm lấy cổ tay Tô Thanh Dao lôi cô ngoài, lôi dặn dò: " đông, đừng để lạc."
Bước chân đàn ông dài, chỉ cần khe hở lập tức chen . Ánh chiều tà nghiêng nghiêng chiếu xuống gương mặt Tô Thanh Dao, khiến cô gần như mở mắt nổi. Cô thể nhanh, chỉ đành cố nhấc từng bước ngắn vụn vặt, hai mắt nheo , kéo , bước chân xiêu vẹo, sườn xám màu trắng dài thướt tha chấm đất, lả lướt đong đưa trong dòng .
Tiếng diễn thuyết phía mỗi lúc một xa, bên tai Tô Thanh Dao tiếng hô hào từ đám học sinh: " Nam Kinh... xin cứu viện... đấu tranh chỉ c.h.ế.t!"
Tiếng hô vang dội như thủy triều trào dâng, liên tục ngớt: " Nam Kinh, xin cứu viện, đấu tranh chỉ c.h.ế.t!"
"C.h.ế.t! C.h.ế.t!" Từng tiếng "c.h.ế.t" vang vọng trong gian, những âm thanh ồn ào bỏ phía lưng, Tô Thanh Dao Từ Chí Hoài dắt , khó khăn lắm mới thoát khỏi đám đông biểu tình. Đến khi dòng thưa dần, Từ Chí Hoài đảo mắt quanh, tìm thấy một tiệm nhỏ nên kéo Tô Thanh Dao bước .
Trong tiệm nhiều dân chúng chen chúc trong đó xem náo nhiệt, Từ Chí Hoài dắt Tô Thanh Dao tránh qua khỏi đám , thẳng đến vị trí trống sâu nhất ở trong cùng xuống.
Phục vụ bưng ấm đến rót bước cho hai .
"Cho hai bát mát." Từ Chí Hoài với phục vụ, ánh mắt khẽ lướt qua khuôn mặt trắng trẻo lạnh nhạt vợ ở đối diện hỏi: " kem ? Cho một phần nhé."
" chứ, chứ." Phục vụ vội vàng trả lời, nhanh nhẹn chạy đến tủ lạnh mang kem .
Tô Thanh Dao gật đầu cảm ơn, đón lấy kem bằng hai tay, chiếc cốc giấy in hình mỹ nhân nhỏ nhắn đặt trong lòng bàn tay như một món đồ chơi trêu mèo, cô khẽ nghiêng đầu, dùng thìa gỗ múc từng muỗng nhỏ. Trời nóng nên nước đọng thành cốc thành những giọt nước li ti, mái tóc xoăn gợn sóng cô bung xõa, ôm lấy thái dương, cô búi gọn gáy, đôi khuyên tai ngọc phỉ thúy dài mảnh giống như giọt nước lấp lánh rơi từ mái tóc đen mượt cô xuống.
Từ Chí Hoài đưa tay mở bung chiếc khuy cùng áo sơ mi, nhấp một ngụm mát vị đắng.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trom-tinh/chuong-1-ma-hong-tan-phai-1.html.]
Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên
" đủ thì gọi thêm." cô .
Lúc họ mới kết hôn, năm đó Tô Thanh Dao vẫn còn quá trẻ, cô tròn mười sáu, mới nghiệp. khoác áo trắng, váy xanh bằng vải thô, tay áo loe rộng khẽ lay động đôi cánh tay gầy guộc, giọng mỏng nhẹ như tơ liễu.
Ban đầu Từ Chí Hoài chẳng mấy để tâm, cô như một cô bé, chỉ trách năm đó bệnh nặng, khi nhắm mắt xuôi tay kiên quyết thấy con trai cưới một tiểu thư danh môn, coi như đến lúc xuống Hoàng Tuyền cũng thể ăn với chồng khuất. Cùng lúc đó, bố Tô Thanh Dao chính phủ nợ lương giáo viên, thêm thất bại trong việc đầu cơ cổ phiếu nên gia cảnh lâm túng quẫn, nuôi nổi một nhà bốn miệng ăn, thế ông ý sắp đặt, mong sớm ngày gả con gái .
Tuy tuổi cô còn nhỏ, cơ thể yếu nhược, bố Tô Thanh Dao từng thầy giáo Từ Chí Hoài ở Đại học Nam Dương. Luận về xuất , tổ tiên gia tộc lớn ở Hợp Phì, mỗi dịp lễ tết đều quà cáp qua với nhà Lý Trung Đường. Bản Tô Thanh Dao nghiệp Nữ học Khải Minh, lời ăn tiếng cách hành xử đều phong thái hiền thục danh môn khuê tú, lấy cô làm vợ đối với cũng thiệt thòi gì.
Lúc ban đầu, Từ Chí Hoài cưới cô về cũng đề tài gì để với , chỉ coi như đang nuôi dưỡng một đứa trẻ, lo cho cô cơm ăn áo mặc, mong cô ngoan ngoãn ở nhà, đừng gây chuyện . Thoáng chốc bốn năm qua , cô bé cũng dần trưởng thành, trong lòng cũng nảy sinh ít nhiều suy nghĩ thật lòng đối đãi với cô. Thế Tô Thanh Dao quá trầm lặng, cô thường cúi đầu, lặng lẽ chìm những suy nghĩ riêng .
Hơn ba năm hôn nhân, ngày đêm chung chăn gối, thế mà cũng vợ thích gì ghét gì.
Ánh mắt Tô Thanh Dao khẽ lên, thoáng lướt qua chồng , giống như cảm thấy khó hiểu với câu bất ngờ . Cô lặng lẽ gạt chút kem còn sót trong cốc giấy, ăn xong thì lau sạch vết sữa dính ở khóe môi, lấy chiếc gương nhỏ từ trong túi xách , nhẹ nhàng soi gương tô son đôi môi nhợt nhạt.
Thoa chút son đỏ hồng nhàn nhạt, chẳng những khiến gương mặt cô thêm tươi tắn, mà ngược càng lộ vẻ tiều tụy.
lúc , vài sinh viên biểu tình chạy quán , nam sinh đầu lễ phép gọi phục vụ mang mát , những khác cả nam lẫn nữ, họ ôm theo xấp truyền đơn, lượt phát cho từng bàn. bước tới bàn hai vợ chồng họ một nữ sinh tóc ngắn, gương mặt tròn trịa, mặc váy ngắn kiểu Tây.
Từ Chí Hoài cầm bát lên, cố ý đón lấy truyền đơn. Tô Thanh Dao len lén chồng nữ sinh, thấy đối phương phần căng thẳng nên cô do dự, cuối cùng vẫn quyết định đưa tay nhận lấy một tờ. Nữ sinh đó thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cảm kích với cô líu ríu chạy như chim sẻ.
Đợi mấy họ rời khỏi quán , Tô Thanh Dao mới mở tờ truyền đơn , chăm chú . giấy chữ hình, ở chính giữa in một bức tranh biếm họa dễ hiểu, nội dung chính mấy tên lính ngoại quốc nhe nanh múa vuốt, vây quanh một ông lão mặc trường sam chống gậy, bày hết chiêu trò dọa nạt. Bên cạnh đề mấy chữ thật to: Trả giang sơn cho !
Quả nghé non sợ hổ, Tô Thanh Dao thầm nghĩ trong lòng, lúc cô đang định kỹ bài thì bất ngờ Từ Chí Hoài ở phía đối diện vươn tay giật lấy tờ truyền đơn.
chỉ sơ qua gấp , đè xuống tay.
"Đừng xem nữa, chuyện liên quan gì đến em." Từ Chí Hoài lạnh lùng : "Nếu cứ tiếp tục gây loạn thế , sớm muộn gì đám học sinh đó cũng gặp họa."
Tô Thanh Dao lặng lẽ lắng , cô trả lời, chỉ để bàn tay đang giữ truyền đơn lơ lửng giữa trung, cuối cùng bàn tay dừng cổ tay còn , khẽ mân mê chiếc vòng ngọc.
Hai trong quán cho đến khi làn sóng biểu tình dần xa, đó Từ Chí Hoài ngoài gọi một chiếc xe kéo, đưa cả hai về nhà.
Chiều muộn, ánh sáng dần tắt, bóng tối phủ xuống khắp ngóc ngách, còn đám đông gào thét vì sự kiện Phụng Thiên, thành phố Thượng Hải khôi phục sự yên tĩnh vốn nó. Đó thứ yên tĩnh như mộng du, con đường ánh lên màu vàng rực như chiếc gối làm bằng vàng, phương Tây, Hoa, mặc trường sam, làm nhân viên ngân hàng... tất cả đều đang say ngủ chiếc gối đó.
Họ chen chúc trong cùng một chiếc xe kéo, cánh tay kề sát cánh tay, vẫn giữ im lặng, ai với ai câu nào.
Tiếng chuông xe điện leng keng, ánh sáng vàng theo tiếng chuông mà trở nên tịch mịch. Hoàng hôn dần phai nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, đèn neon ngũ sắc lượt sáng lên, khi màn đêm buông xuống , họ dừng một tòa biệt thự sân vườn mới xây đường Cự Đạt.
Tài xế đến một bước, hành lý cũng dỡ xuống.
Tô Thanh Dao vô cùng mệt mỏi, cô chỉ tắm rửa quần áo phòng ngủ nghỉ một lát. Cô với Từ Chí Hoài thì đồng ý, nào ngờ cô về phòng, tháo xong búi tóc thì tiếng gọi xuống ăn cơm.
Tô Thanh Dao khẩu vị, cũng thể từ chối.
Nếu cô thì mặt mũi sa sầm, thế cô đành xõa tóc xuống lầu.
khi lấy chồng, cô từng theo học ở trường nữ sinh Thiên Chúa Giáo, hai tuần mới về nhà một , tầng lớp học, tầng ký túc xá. Các nữ tu ở Nữ học Khải Minh nổi tiếng nghiêm khắc, quản thúc việc học gắt gao, ngày đêm răn dạy cho họ sự tinh khiết Đức , ngừng nhắc nhở những con cừu non như họ về tội Eva thời nguyên thủy. Thậm chí cả những lúc giáo viên nam lên dạy tiếng , các nữ tu cũng ở cuối lớp để giám sát.
Lúc đó Tô Thanh Dao chỉ phụ nữ tính khí thất thường, giận dỗi, lòng nhỏ nhen. khi cô gả cho Từ Chí Hoài mới hiểu, phụ nữ giận dỗi thì tính gì, đàn ông giận dỗi mới thực sự đáng sợ, chỉ cần mặt mũi sa sầm, bày tính khí thì cả căn nhà lập tức lặng ngắt như tờ, rõ ràng bắt buộc phụ nữ cúi đầu nhận , cho dù họ tức tối đến mấy cũng chỗ trút giận.
"Ngày mai đến chào hỏi bác Dư, mấy hôm tới sẽ bận." Trong bữa ăn, Từ Chí Hoài uống mấy chén rượu Thiệu Hưng ấm, với cô: "Em ngoan ngoãn ở nhà, đợi qua đợt sẽ đưa em về nhà bố em."
"Em tự cũng mà." Tô Thanh Dao gắp một miếng cá hoa vàng hấp.
"Để em một thì còn thể thống gì nữa?" Từ Chí Hoài ngẩng đầu lên: "Huống chi chân em như , còn chạy khắp nơi làm gì?"
Tô Thanh Dao khẽ "ừm" một tiếng, trong miệng ăn cá, mắt chỉ cúi xuống bát, hề ngẩng đầu lên.
"Thôi, tùy em đấy." Từ Chí Hoài đặt đũa xuống: " thì ."
"." Cô .
Từ Chí Hoài dáng vẻ tĩnh lặng tựa mặt hồ cô, trong lòng bỗng dâng lên một cơn bực bội khó hiểu, thế khi ăn cơm xong, tại bàn hút một điếu t.h.u.ố.c bỏ mặc cô đó, tự lên lầu rửa mặt .
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tô Thanh Dao bất động bàn ăn ngổn ngang thức ăn thừa, cô ngẩn ngơ, nửa điếu t.h.u.ố.c còn hút hết vẫn đặt bàn, tàn tro đen từ đầu lọc tắt dần rơi xuống đất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.