Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trộm Tình

Chương 5: Hoa đỏ tuyết trắng (2)

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Edit: Hiểu Yên

"Hừ, cuối cùng tiện nhân đó cũng chịu đến ." Mấy phu nhân bên cạnh hẹn mà cùng mặt , né tránh giống như gặp thứ gì đó dơ bẩn, trong tay vẫn siết chặt chiếc khăn thêu: "Để xem đêm nay cô chiếm hào quang gì nữa đây."

Tô Thanh Dao chăm chú theo bóng dáng phụ nữ đó, chỉ thấy cô uyển chuyển bước qua bức bình phong, tay xách một chiếc lồng vàng, bên trong lồng đôi chim vũ lông màu xanh tím, cô mặc sườn xám lụa đen mỏng, hoa văn màu đuôi công xanh biếc, bên trong mặc váy lụa dài hở lưng, cổ đeo chuỗi phỉ thúy tròn dài bóng mượt, búi tóc cao sáng óng ánh, búi tóc cài những đóa hoa hải đường đỏ rực thành từng chùm như nhuộm máu.

Từng bước như hồ ly tà mị như rắn, uyển chuyển lay động, đến mức khiến nghẹt thở.

Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên

Đột nhiên cả sảnh yên lặng như trúng tà, ngay cả trong đoàn hát đang gõ trống cũng quên mất mà buông tay, ngây dại đếm từng tiếng gót giày cao mặt sàn, từng tiếng "cạch cạch" vang vọng.

phụ nữ đến muộn uyển chuyển bước tới mặt ông chủ Hoàng, một tay xách lồng chim vũ, một tay khẽ giữ vạt sườn xám, nhẹ nhàng khom lưng hành lễ.

Ông chủ Hoàng vội vàng đỡ cô dậy, ánh mắt bao , ông còn vuốt ve mu bàn tay tươi niềm nở: "A Viện, cuối cùng con cũng đến , làm bố chờ sốt ruột quá."

"Bố nuôi đừng trách con nhé, chỉ vì con chuẩn quà mừng thọ cho bố nên đường đến đây chậm trễ." phụ nữ mỉm dịu dàng, đó nghiêng cúi chào ông chủ Đỗ, mấy đóa hoa hải đường bên tóc khẽ rung lên: "Chào Đỗ tiên sinh."

dứt lời, đột nhiên đôi chim vũ trong lồng vàng kêu lên.

Một con kêu: "Chúc ông chủ Hoàng vạn phúc kim an."

Con kêu: "Chúc ông chủ Hoàng tài lộc dồi dào."

Hình như con ban đầu phục nên vội vàng kêu tiếp: "Chúc ông chủ Hoàng nhật nguyệt sáng ngời."

Con còn cũng chịu thua: "Chúc ông chủ Hoàng tùng hạc trường xuân."

Cứ thế mà đôi chim vũ thi chúc tụng trùng lặp câu nào, hơn mười lượt thì mới chịu im lặng.

Ông chủ Đỗ phe phẩy chiếc quạt trong tay, với ông chủ Hoàng: "Xem A Bích tốn nhiều tâm tư lắm đấy."

Ông chủ Hoàng cũng tỏ vô cùng hài lòng, lớn tiếng giúp việc mang lồng chim , kê thêm một chiếc ghế thấp ở bên cạnh , ông cũng chẳng mảy may để ý đến ánh mắt giận dữ vợ cả đang bên cạnh, cứ tự nhiên nắm lấy tay phụ nữ , kéo cô xuống bên cạnh .

mới xuống, ngay lập tức những đàn ông xung quanh như hồ ly tinh hút mất linh hồn, cuối cùng mới hít một tiên khí mà sống .

Tô Thanh Dao đến ngẩn .

Một phu nhân bên cạnh khẽ vỗ cánh tay cô, kéo cô về thực tại.

"Cô ai thế?" Tô Thanh Dao nghiêng đầu hỏi những xung quanh.

Mấy phu nhân đồng loạt hừ lạnh qua cánh mũi, ánh mắt ánh lên tia khinh miệt, thi nhỏ giọng giải thích cho Tô Thanh Dao .

Họ phụ nữ đó chính Đàm Bích, mệnh danh "Tô Tiểu Tiểu Thượng Hải", vũ nữ ở Bách Lạc Môn, bây giờ thì trở thành hoa xã giao (*) sống nhờ các mối quan hệ, trong tay giữ vài chốn ăn chơi xa hoa dành cho cánh đàn ông tiêu tiền như nước. trắng thì vũ nữ hoa xã giao gì cũng thế thôi, chẳng qua cũng chỉ một gái điếm hèn hạ, một kỹ nữ chuyên ngủ với đàn ông mà thôi.

(*) cách gọi gái điếm hạng sang

Nếu như Đàm Bích chỉ thích trêu đùa những công t.ử con nhà giàu còn đỡ, cũng chẳng đến mức khiến ghét cay ghét đắng như thế. Đáng giận từ chối ai cả, bất kể trai tân đàn ông vợ, một khi bước chân chốn thì nào đủ tỉnh táo để bò khỏi cái hang hồ ly đó.

"Cô nhất định cẩn thận đấy, thật sự con hồ ly tinh đó vài phần bản lĩnh. Trong đám đàn ông ở đây, mười thì hết tám chín qua tay cô ." Các phu nhân sang dặn dò Tô Thanh Dao, giọng đầy thiện ý cùng cảnh ngộ.

"Từ tiên sinh mới đến Thượng Hải nên cô nhất định để ý, đừng để con đàn bà lẳng lơ đó thừa cơ chen chân ."

Tô Thanh Dao ngoan ngoãn gật đầu, miệng thì đáp trong đầu thoáng nghĩ đến vết son đỏ màu hải đường dính cổ áo sơ mi Từ Chí Hoài.

Trong lúc suy nghĩ cô còn đang phiêu đãng, bỗng nhiên sân khấu tiếng hát cất lên, kéo dài ngân nga luyến láy, âm điệu lúc trầm lúc bổng.

Cuối cùng khi tiếng trống và phách hòa nhịp, vai diễn Quan Âm xuất hiện sân khấu, đôi tay mềm mại diễn viên khi thì nâng lên như hứng giọt sương, khi hạ xuống như cành liễu rủ, giọng hát ngân vang: "Nhân sinh tạo nghiệp, tội nhiều vô kể, công danh phú quý hóa thành ma, đời ngắn ngủi vui mấy hồi?"

Ánh đèn tràn ngập đại sảnh, chiếu lên mặt sàn bóng loáng như mặt sông mùa đông đóng băng, sáng rực chói mắt. Hai cột đàn hương cao ngang đốt sân khấu, khói bay lượn lờ, thong dong biến nơi hóa thành tiên cảnh trong vở diễn, khiến hát như chìm cõi mây, quên sạch phiền muộn cõi trần.

Tô Thanh Dao , bỗng nhiên cô cảm thấy lồng n.g.ự.c dâng lên một cảm giác nghèn nghẹn khó tả.

Cô mượn cớ dặm son phấn để lặng lẽ rời khỏi chỗ , bước ban công.

Trong phòng đèn đuốc sáng rực như ban ngày, khó phân biệt nổi ngày đêm, lách qua rèm, ngẩng đầu lên thì ngoài màn đêm đen đặc, một đêm trăng , chỉ những cơn gió lạnh buốt thổi đến, cuốn sạch mùi phấn son nồng nặc còn vương da thịt.

Hóa vẫn còn một khác đang ban công đó, chính , phụ nữ tên Đàm Bích.

đang nghiêng tựa lan can để hút thuốc, khuôn mặt hướng ngoài, đối diện với một sân chìm trong bóng đêm, dường như ánh mắt đang về nơi xa xăm nào đó, như rơi một điểm gần kề mắt, tóm dán chặt một vô định, phả từng ngụm khói nối tiếp tạo thành khung cảnh mờ ảo trong gió đêm.

Tô Thanh Dao dừng bước, định rời thì Đàm Bích bất ngờ gọi cô .

"Cô chính cô vợ nhỏ Từ thiếu ?" Cô kẹp điếu t.h.u.ố.c giữa hai ngón tay ấn đầu lọc xuống lan can, dập tắt tàn lửa: " trở Thượng Hải giữa tháng chín."

Tô Thanh Dao khẽ gật đầu: "Ừm, ."

Đàm Bích khẽ , cô bước đến gần Tô Thanh Dao vài bước.

Mùi nước hoa Nuit de Paris như một lớp chiến bào mềm mại bao trùm lấy cô , hương thơm nồng nàn quấn lấy cơ thể đầy đặn như sữa nóng, cô càng đến gần, thứ hương thơm ngột ngạt càng như ép Tô Thanh Dao lùi về sát tường.

Tô Thanh Dao ngẩng cằm, rõ gương mặt .

Một gương mặt trái xoan kiều diễm, làn da trắng ngần ẩn hiện sắc xanh ánh đèn, đôi mắt hồ ly phủ đều phấn nhũ màu nâu đỏ, đôi gò má điểm chút phấn hồng mỏng nhẹ, mà thu hút nhất vẫn đôi môi đỏ tươi mọng nước, rực rỡ tươi tắn như đóa hoa hải đường bên mái tóc.

Vẻ quá mức phô trương, như một đóa hoa mùa hạ nở đang thời kỳ nở rộ, khiến trầm trồ ngưỡng mộ, cũng khỏi lo sợ một ngày đóa hoa sẽ lặng lẽ rơi rụng.

" từng Từ thiếu nhắc đến cô." Đàm Bích thong thả : "Ngài sức khỏe Từ phu nhân ."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trom-tinh/chuong-5-hoa-do-tuyet-trang-2.html.]

" tên Tô Thanh Dao." Cô bình tĩnh : "Cô thể gọi thẳng tên ."

" thôi, thôi, Tô tiểu thư." Đàm Bích liếc mắt cô, yêu kiều : " thấy Tô tiểu thư cùng với mấy phu nhân , chắc hẳn cũng ít chuyện về nhỉ? thế, cho một kỹ nữ như gọi thẳng tên, cô sợ giả vờ thiết với cô lưng quyến rũ chồng cô ?"

Tô Thanh Dao ngẫm nghĩ giây lát lắc đầu.

Trong lòng cô nghĩ nếu Từ Chí Hoài quyết tâm ngoài tìm kỹ nữ, cô làm vợ cũng thể ngăn cản nổi, mà làm kỹ nữ khi chịu trả giá, từ chối ? Cả hai đều giữ thì hà cớ gì cô sợ chứ?

Đàm Bích bật khẽ, cố ý châm thêm một điếu t.h.u.ố.c khác nhả khói ngay mặt Tô Thanh Dao.

Cả hai đều hút cùng một loại t.h.u.ố.c lá, trong loại t.h.u.ố.c đó trộn sợi bạc hà, vị cay lạnh khiến đầu óc tỉnh táo khác thường.

"Tô tiểu thư , cô nên hiểu rõ sẽ giành giật thật đấy." Đàm Bích , khói t.h.u.ố.c từ đôi môi đỏ lan che mờ gương mặt .

Tô Thanh Dao khẽ vung tay, thản nhiên gạt làn khói : " chứ."

Tần Bích ngẩn , cô nở nụ , trong nét phảng phất vài phần bất lực.

ngậm điếu t.h.u.ố.c nhỏ giữa môi, cúi thấp đầu mở chiếc túi xách mang theo bên , lấy một lọ thủy tinh đựng vài viên kẹo "Moreden" . Cô thò tay nhón lấy một viên đưa đến bên môi đối diện.

Tô Thanh Dao cụp mắt xuống, nhận lấy viên kẹo hạt dẻ bỏ miệng.

"Ai mà chứ, vài hôm nữa cô sẽ bắt đầu sợ ." Đàm Bích vẫn giữ nguyên nụ ngọt ngào, ngửa đầu nhả một làn khói bạc, giọng như tự với chính : " chỉ sợ thôi , mà còn sẽ hận , nguyền rủa , con đàn bà mà ai cũng thể lên giường."

khéo, Đàm Bích dứt lời thì tấm rèm nhung phía bỗng gió hất tung, ánh sáng trong phòng tràn soi rọi một nửa gương mặt .

Từ Chí Hoài sải bước đến ban công, thấy Đàm Bích đối diện Tô Thanh Dao hút thuốc, bước nhanh về phía , vòng tay ôm lấy vai vợ kéo cô gần.

"Từ thiếu, dạo vẫn khỏe chứ?" Đàm Bích nghiêng đầu, mái tóc khẽ rũ xuống, gò má áp nhẹ đóa hoa cài bên tóc mai, dáng điệu thêm vài phần duyên dáng tinh nghịch.

Từ Chí Hoài ôm lấy Tô Thanh Dao: "Nhờ phúc Đàm tiểu thư, Từ mỗ vẫn khỏe."

"Chắc Từ thiếu đây để tìm phu nhân , ôi chao, sắc mặt gì cả." Đàm Bích mỉm , giọng nửa đùa nghịch nửa lịch sự, xong, cô bước đại sảnh: " tìm ông chủ Hoàng đây, làm phiền vợ chồng hai chuyện riêng nữa."

Đợi bóng dáng Đàm Bích khuất hẳn khỏi tầm mắt, Từ Chí Hoài mới cúi đầu, định gì đó với Tô Thanh Dao thì cô ngắt lời, Tô Thanh Dao ngẩng đầu, thẳng mắt : "Chí Hoài, chúng cũng về thôi, ngoài lạnh lắm."

Đến khi tiệc tàn, gió đêm bắt đầu nổi lên, Từ Chí Hoài cẩn thận giúp cô cài nút áo choàng, dìu cô lên xe, cùng trở về nhà.

Chiếc xe lao thẳng về phía , bầu khí ở hàng ghế im lặng lâu, cho đến khi Từ Chí Hoài chịu nổi cơn bức bối trong lòng thì mới lên tiếng : "Thanh Dao, giữa và Đàm Bích chỉ tình cờ cùng ăn một bữa cơm, bạn mời khách, ngờ lúc đó cô gọi đến để tiếp rượu."

"Ừm." Tô Thanh Dao chỉ khẽ gật đầu.

đàn ông ngập ngừng chốc lát tiếp: "Thanh Dao, em theo bao nhiêu năm nay, từng làm chuyện gì với em."

Tô Thanh Dao vẫn chỉ gật đầu.

: "Những đối tác làm ăn , họ thích ca kỹ hát vài khúc hát nên đôi khi họ đề nghị, cũng tiện từ chối, chẳng qua diễn cho trọn vai trong chốn tiệc tùng mà thôi."

đến đây, Tô Thanh Dao bắt đầu cảm thấy phiền.

làm gì thì liên quan gì đến cô? Mà vốn dĩ cô cũng quan tâm.

Cô chỉ vợ , phụ trách quản lý làm, thu xếp việc nhà, chứ tình nhân , rơi nước mắt đau lòng vì vết son cổ áo .

" cần giải thích, em hiểu cả ." Tô Thanh Dao lạnh nhạt trả lời, vẫn giọng thoát tục, cách biệt với trần thế.

Trong lòng Từ Chí Hoài khẽ run lên, cảm giác giống như một đang mơ bỗng sa chân rơi xuống vực sâu, khi giật tỉnh giấc vẫn còn cảm thấy hoang mang.

ngẫm nghĩ lời cô , càng nghĩ càng tức. tự cho lòng , đối xử dịu dàng với cô, nào ngờ khiến bản rơi cảnh "Tương vương ý Thần nữ vô tình".

Thôi bỏ , chẳng qua cô cũng chỉ một mỹ nhân vô tâm, thể chạm thể yêu.

"Chẳng trách độc nhất lòng đàn bà, quả mà." Từ Chí Hoài lạnh: "Theo thấy, lòng Tô Thanh Dao em còn độc hơn những đàn bà khác gấp mấy ."

Nhận giọng điệu còn giống bình thường nữa, Tô Thanh Dao im lặng, đầu sang một bên, cô những tấm biển hiệu gắn đèn neon nhấp nháy rực rỡ ngoài cửa sổ xe.

Hai im lặng suốt đường .

Về đến nhà, phòng ngủ, Từ Chí Hoài rửa mặt , Tô Thanh Dao bên ngoài gỡ tóc, đợi ngoài thì cô mới phòng tắm, mãi cho đến khi đồng hồ quả lắc tự kêu lên thì cô mới tắt đèn, xuống giường, yên lặng nhắm mắt ngủ.

Trong bóng tối âm u, Từ Chí Hoài gối đầu lên cánh tay, lòng bàn tay chậm rãi vuốt dọc sống lưng vợ.

nghĩ cơ thể cô yếu ớt, chân khỏe, vẫn còn trẻ trung như thế thì hiểu gì chứ? và cô giận dỗi như quá vô lý ?

Nghĩ đến đây, cảm thấy câu xe nặng lời.

"Em còn tiền đủ dùng ?" Từ Chí Hoài vòng tay ôm lấy eo cô, dịu giọng hỏi han.

như , Tô Thanh Dao ngẩn .

"Vẫn còn đủ." Cô khẽ trả lời, giọng trầm thấp như một chiếc giếng cổ sâu hun hút.

"Sáng mai bảo quản gia đưa thêm cho em, mua gì thì cứ mua." Từ Chí Hoài , giọng điệu nhẹ nhàng hơn: "Vài hôm nữa đưa em đến rạp hát Tân Quang xem phim, bạn một bộ phim mới do Lý Bình Khiêm làm đạo diễn sắp chiếu. đây em thích bộ Tấm Gương Dục Vọng ông lắm mà, còn thích Nguyễn Linh Ngọc lâu nữa..."

"Ừm, , đưa em ." Cô khẽ giống như một tiếng thở dài.

đàn ông bật khẽ cúi xuống hôn lên cổ vợ.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...