Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiếng Mưa Rơi Muộn

Chương 8: Tiếng mưa rơi muộn

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Edit: Hiểu Yên

phối hợp với cô đóng vai hai xa lạ trong cuộc sống .

Một diễn... hơn một năm.

Học kỳ một năm lớp mười một, trong lúc chơi bóng rổ, quen một đàn em lớp mười tên Diệp Phong.

mới , đàn em đó em họ Diệp Tiêu.

thiếu niên hoạt bát, tự tin, vô tư, hề giống Diệp Tiêu.

Ngược , giống Nguyễn Vũ Thanh hồi nhỏ.

Diệp Phong từng với rằng chị thích kiểu ồn ào náo nhiệt như , nên từ nhỏ đến lớn hai chị em chẳng bao giờ chơi .

, Diệp Phong và Lạc Nhất Xuyên thường hẹn đến nhà thi đấu trường chơi bóng rổ.

Lúc nào Lạc Nhất Xuyên cũng hề kiêng dè, trực tiếp hỏi thăm Diệp Phong về chuyện Diệp Tiêu.

Còn thì xen .

Chỉ bên cạnh lặng lẽ lắng .

Giống như một tên trộm.

bất cứ tin tức nào về cô... chỉ thể lén lút “trộm” lấy.

đó, Diệp Phong bắt đầu gọi Lạc Nhất Xuyên rể.

Bề ngoài Nguyễn Vũ Thanh tỏ điều gì khác thường, trong lòng mấy dễ chịu.

đó nữa...

Lạc Nhất Xuyên chấn thương phẫu thuật, tạm nghỉ học, nhờ và Diệp Phong giúp chăm sóc Diệp Tiêu.

Học kỳ hai năm lớp mười một, hôm đó Nguyễn Vũ Thanh ở lớp trực nhật. Khi đang giặt giẻ lau trong phòng nước, bỗng thấy Diệp Tiêu ngang qua cửa.

Hai chạm mắt .

Thấy cô ý định chuyện, cũng mở lời.

ngay khi cô qua, thấy Lục Trạch Viễn lớp 11A10 theo phía .

Một cảm giác lập tức dâng lên.

ném giẻ lau sang một bên đuổi theo ngay.

Khi đẩy cửa nhà vệ sinh nữ , thấy Lục Trạch Viễn đang kéo cổ tay cô, lôi cô ngoài. Sức Lục Trạch Viễn nhỏ, thấy Diệp Tiêu đau đến nhíu mày.

Ngay lập tức, lửa giận trong lòng bùng lên.

kéo cô sang một bên, dùng hết sức đ.ấ.m mạnh một cú mặt Lục Trạch Viễn.

Cảnh cứ lặp lặp trong đầu , khiến cảm thấy một cú đ.ấ.m vẫn đủ, còn đ.ấ.m thêm mấy cú nữa.

Cuối cùng Lục Trạch Viễn bỏ chạy trong hoảng loạn.

cô.

Càng , trong lòng càng bực bội.

nhịn , nổi nóng với cô, giọng điệu khó chịu: “Tại gặp chuyện như cũng tìm giúp đỡ hả? ghét đến thế ?”

Cô... ghét đến mức ?

Ngay đó, cô lưng và bật .

lẽ vì quá hung dữ, cũng lẽ vì cô chuyện dọa sợ.

lý do... lẽ vế .

Bởi vì cô gào lên với : “ ghét ! Ghét nhất!”

Giống hệt như ngày đầu tiên họ gặp sáu năm .

Bỗng nhiên Nguyễn Vũ Thanh giống như ngày đó, với cô rằng: “ cứ ghét , ghét cũng ... chỉ cần đừng nữa, ?”

bây giờ họ đều trưởng thành .

lớn lên , ngược còn làm để thẳng lòng như hồi nhỏ nữa.

Hồi bé Diệp Tiêu , thường mang theo khăn giấy. Mỗi xong mượn giấy lau, cô càng dữ hơn.

Cho nên từ lúc đó, Nguyễn Vũ Thanh hình thành thói quen luôn mang theo khăn giấy bên .

ngờ thói quen vô thức theo đến tận bây giờ.

lấy từ trong túi một gói khăn giấy, rút một tờ nhét lòng bàn tay cô. Sợ cô dùng đủ, còn nhét cả gói còn túi áo cho cô.

đó đẩy cửa rời .

khỏi tòa nhà lớp học, gọi điện cho Diệp Phong, hôm nay tâm trạng , bảo đến ở bên cạnh cô một chút.

thể ở với cô.

Bởi vì cô cô ghét , ghét nhất.

...

Năm lớp mười hai, việc làm ăn bố Nguyễn Vũ Thanh ngày càng lớn, thậm chí còn mở trụ sở công ty ở Hồng Kông.

dự định để sang Hồng Kông học đại học, cả nhà chuyển sang đó sinh sống.

Nguyễn Vũ Thanh mười tám tuổi còn giống bé mười hai tuổi năm nào nữa, còn ngây thơ bướng bỉnh, chỉ la hét phản đối.

quen với những chuyến xa, cũng học cách thỏa hiệp.

chuyển sang một trường trung học tư thục để học nốt cấp ba.

khi , mời Diệp Phong ăn một bữa, giả vờ như vô tình nhắc tới Diệp Tiêu.

“Chị ... hình như thích lắm nhỉ?” .

“Chị cũng thích em.”

Diệp Phong bĩu môi: “ vấn đề hai em , chị chẳng thích ai cả.”

Nguyễn Vũ Thanh mỉm , đưa tay vỗ nhẹ lên đầu : “ chị như chứ hả?”

“Thật mà .” Diệp Phong khó hiểu : “ xem, cuối cùng chị với Xuyên cũng thành, em cũng rốt cuộc chị thích kiểu thế nào nữa.”

Nguyễn Vũ Thanh khẽ nhạt, thêm gì nữa.

thật, Nguyễn Vũ Thanh cũng rốt cuộc Diệp Tiêu sẽ thích kiểu con trai như thế nào.

một điều thể chắc chắn, Diệp Tiêu thích .

Mỗi tuần Nguyễn Vũ Thanh vẫn về Trường Thực Nghiệm chơi bóng rổ cùng Diệp Phong và những khác.

Thỉnh thoảng, giống như chuyện phiếm, sẽ hỏi Diệp Phong vài câu về tình hình gần đây cô.

đó phát hiện mỗi họ chơi bóng, cô đều ở một góc khán đài, lặng lẽ học bài.

“Em hỏi chị , chị bảo em quản chị . Còn đến để trông chừng em khỏi gây chuyện, xem vô lý ? Em gây chuyện bao giờ ? Chị giỏi thật, mở miệng đổ tội cho em, em thèm quản chuyện chị nữa.”

Diệp Phong than trời trách đất càm ràm.

Nguyễn Vũ Thanh gì, chỉ lặng lẽ mỉm .

Từ đó về , mỗi như , khi cô ngẩng đầu về phía sân bóng, sẽ giả vờ tập trung đ.á.n.h bóng.

Còn khi cô cúi đầu sách, giả vờ vô tình cô một cái.

...

khi kết quả thi đại học công bố, thuận lợi đỗ Đại học Khoa học và Công nghệ Hồng Kông.

Còn Diệp Tiêu thi thủ khoa khối văn thành phố, đăng ký Đại học Bắc Kinh.

.

nghĩ... Cuối cùng cô cũng đến nơi mà cô đến nhất: Bắc Đại.

Chỉ cần chuyện Diệp Tiêu làm, từ đến nay từng chuyện gì mà cô làm .

khi lên đại học, cô sẽ gặp nhiều mới.

Tất cả đều sẽ những ưu tú.

Cô sẽ thực hiện ước mơ .

Và cũng thể trong quá trình theo đuổi ước mơ đó, cô sẽ gặp khiến cô thật sự rung động.

Một ngày khi lên đường đến Hồng Kông, Nguyễn Vũ Thanh một leo núi hơn ba tiếng, đến một ngôi chùa núi ở ngoại ô thành phố.

từng nhiều lớn rằng ngôi chùa linh thiêng.

Trong sân chùa một cây cầu nguyện cao.

Một vị cao tăng với , chỉ cần điều ước treo lên cây, nguyện vọng sẽ linh nghiệm.

cầm bút lên một mảnh giấy đỏ, leo lên thang treo nó lên một cành cây thật cao.

: “Chúc Diệp Tiêu cả đời bình an thuận lợi, điều như ý.”

Hồng Kông cách Bắc Kinh quá xa.

cầu xin thần Phật thể vượt qua cách núi sông, bảo vệ cô gái .

...

Cuộc sống ở Hồng Kông trôi qua quy củ, khá suôn sẻ.

Trường Hoàng Y Trừng cách trường xa, vẫn thích đến tìm .

Mỗi tới cô đều chụp nhiều ảnh trong khuôn viên trường, một đoạn văn nho nhỏ đăng lên Weibo.

để ý đến cô , cho nên thường lấy cớ bận, ít khi chủ động gặp cô .

đột nhiên ít khi đến tìm hơn.

một nam sinh cùng lớp đang theo đuổi cô , ngoại hình và gia cảnh đều khá , đối xử với Hoàng Y Trừng cũng t.ử tế.

Thế Hoàng Y Trừng bắt đầu hẹn hò với .

Cũng .

Nguyễn Vũ Thanh nghĩ cuối cùng cũng thoát khỏi cái “đuôi nhỏ” bám theo .

tiếp tục sống cuộc sống .

Trong những lúc bận rộn và đầy ắp công việc, thỉnh thoảng vẫn nhớ đến Diệp Tiêu.

tìm thấy Weibo cô, cũng lưu điện thoại cô trong máy.

lẽ vì cô quá xinh , nên thỉnh thoảng mạng vẫn xuất hiện ảnh và video cô.

Đôi khi còn tìm tên cô vài ứng dụng trong điện thoại.

một ngày, thấy một đàn em cùng khoa mở một video ngắn.

Trong video, cô đang nhận một cuộc phỏng vấn trong trường.

dẫn chương trình hỏi: “Bạn thích kiểu con trai như thế nào?”

Cô trả lời: “Trưởng thành, chín chắn một chút.”

Dường như hết đến khác cô với , cô thích .

Ngay cả quãng thời gian tuổi thơ mà vẫn luôn cho rằng họ từng thiết...

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tieng-mua-roi-muon/chuong-8-tieng-mua-roi-muon.html.]

Đối với cô, lẽ cũng ký ức vui vẻ gì.

thích bé ngày nào luôn trêu chọc và bắt nạt .

cô thích trưởng thành, điềm đạm.

Tuyệt đối Nguyễn Vũ Thanh, mà cô ghét nhất.

...

Học kỳ một năm ba đại học, vì tham gia một cuộc thi công nghệ khoa học mạng mà đến Bắc Kinh một chuyến.

Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên

Đêm khi cuộc thi kết thúc, kiềm chế ý gặp cô, nên vẫn đến Đại học Bắc Kinh.

thấy một bài đăng Weibo mới đăng cô, gắn địa điểm.

tính toán thời gian, đợi ký túc xá cô.

Hôm đó tuyết rơi lớn.

ánh đèn đường vàng nhạt, thấy cô sánh vai cùng một nam sinh khác.

Đường phủ tuyết trơn, mà khả năng giữ thăng bằng , nên cứ thi thoảng suýt trượt ngã.

Nam sinh luôn nắm lấy cánh tay cô, đỡ cô .

thể nam sinh đó trưởng thành, điềm tĩnh, đầy kiên nhẫn.

Quả thật giống kiểu mà cô thích.

hai nữ sinh ngang qua .

kìa! Trình Dĩ Hàng với Diệp Tiêu kìa, hai họ ở bên thật ?”

“Ở bên lâu mà, trong hội sinh viên bọn đều , chắc để tránh điều tiếng nên hai vẫn công khai thôi.”

Tuyết bỗng rơi dày hơn.

Những bông tuyết nặng nề rơi xuống đầu và vai Nguyễn Vũ Thanh.

Lớp tuyết chân dày đến khó , chậm chạp bước về phía cổng trường. 

Gió tuyết luồn qua cổ áo lông vũ, ngừng chui trong, cái lạnh thấm tận xương khiến đau buốt.

chính cơn đau khiến ý thức càng thêm tỉnh táo.

tự nhủ với , đến lúc buông , Nguyễn Vũ Thanh.

lâu khi trở trường, trong một tiết bóng rổ, quen với một cô gái.

tên Hứa Nguyệt Ngưng.

Ngoại hình dịu dàng thanh tú, tính cách vô cùng cứng đầu, cô chơi bóng rổ cùng đám nam sinh bọn họ, cứ nhất định giành phần thắng.

Mỗi thắng, cô đều kiêu hãnh : “ thua nhé, Nguyễn Vũ Thanh.”

thua nhé, Nguyễn Vũ Thanh.”

Nguyễn Vũ Thanh nghĩ lẽ nên học cách đón nhận một khác.

Hứa Nguyệt Ngưng hợp với .

Hai nhiều chủ đề chung, họ thường hẹn mà cùng chọn một môn tự chọn, cùng đăng ký một dự án thực tập xã hội.

Hứa Nguyệt Ngưng hiếu thắng, chuyện gì cũng so cao thấp với . Chỉ cần thắng thì cô sẽ vô cùng vui vẻ.

Tính cách ôn hòa, đôi lúc cũng hờn dỗi, mỗi cãi , cô nhất định bắt xuống nước .

Bất tri bất giác... hai cùng làm nhiều, nhiều chuyện.

đó Hứa Nguyệt Ngưng tỏ tình với .

Hai chính thức ở bên .

khi nghiệp đại học, làm ở ngân hàng đầu tư, còn cô làm việc tại một nhà xuất bản.

Hai năm khi làm, hai bên gia đình bàn bạc, dự định để họ kết hôn.

Một tuần đám cưới, gọi điện cho Diệp Phong, hỏi đến tham dự .

Diệp Phong đồng ý nhanh.

Tối hôm đó, đường từ công ty trở về nhà, bỗng nhận một cuộc điện thoại.

màn hình điện thoại hiện lên tên gọi Diệp Tiêu.

khựng một chút nhấc máy.

ở đầu dây bên uống say, nhất quyết cứ với vài câu.

cô ghét , ghét .

Đột nhiên giọng một đàn ông vang lên từ phía đầu dây bên , cô cúp máy.

Gió đêm thổi qua lạnh buốt.

Nguyễn Vũ Thanh màn hình điện thoại ngắt, chỉ cảm thấy thật châm chọc, khóe môi khẽ cong lên, nở một nụ chua chát.

thầm thích ghét suốt bao nhiêu năm, nghĩ cũng hẳn chuyện .

Ít nhất cô vẫn luôn nhớ đến .

Ít nhất khi uống say, cô vẫn nhớ ghét , còn đặc biệt gọi điện để cho điều đó.

đang nghĩ như thì nhóm chat WeChat lớp cấp ba bỗng liên tục hiện lên thông báo.

“Đỉnh thật, một đàn em khóa Trường Thực Nghiệm gửi cho cái . Bọn nghiệp cũng sáu bảy năm nhỉ, ngờ Thanh với nữ thần Diệp hot thêm nữa.”

“Họ còn ship hai nữa kìa, mà thật, họ kiếm mấy tấm ảnh thế nhỉ? Nhan sắc xứng đôi lứa mà.”

“Ơ, Thanh vợ mà, mấy ?”

chỉ xuýt xoa chút thôi, ai mà hai họ thể thành đôi, nếu mà thành thì thành từ lâu .”

Nguyễn Vũ Thanh hết bài đăng.

nhớ cuộc điện thoại kỳ lạ , trái tim như một tảng đá đè xuống, nặng nề đến nghẹt thở.

dùng điện thoại đăng ký một tài khoản diễn đàn, đặt tên dùng bằng một chuỗi chữ cái và lộn xộn.

để một bình luận bài đăng: “Diệp Tiêu đối với Nguyễn Vũ Thanh thích, chỉ ghét.”

Giống như một đứa trẻ đang giận dỗi.

Dùng cách ngây ngô nhất để trút nỗi bất mãn trong lòng .

Nguyễn Vũ Thanh đăng nhập tài khoản diễn đàn đó tháng thứ hai khi kết hôn, đó một buổi chiều cuối tuần.

Hôm trời âm u như sắp mưa, trong phòng buộc bật đèn. mở máy tính định xử lý vài tài liệu, chợt nhớ từng dùng điện thoại đăng ký tài khoản , cảm thấy hành động đó thật sự chút ngốc nghếch, nghĩ thôi xóa luôn cho xong.

đăng nhập thì thấy một thông báo trả lời hiện lên.

Ngay khi gửi bình luận lâu thì trả lời : “Bịa đặt, nếu còn tiếp tục bịa đặt nữa thì chủ kênh sẽ chặn bạn đấy.”

chằm chằm ảnh đại diện đó, Chu Kiệt Luân.

Ký ức chợt ùa về.

thích nhạc Chu Kiệt Luân nhất.”

còn lén đăng ký một tài khoản diễn đàn nữa, đoán xem mật khẩu gì? tắt chữ cái đầu ‘Diệp Tiêu yêu Chu Kiệt Luân’, cộng thêm 1314. 

Tài khoản game cũng dùng mật khẩu , chắc chắn bố đoán .”

Hồi tiểu học, Diệp Tiêu từng lén với bạn cùng bàn như thế.

hiểu tại ... Nguyễn Vũ Thanh nhớ mãi quên.

Đầu óc bỗng trở nên rối loạn, tim đập dồn dập, mất kiểm soát.

mở trang cá nhân đó , phát hiện đó đặt chế độ riêng tư.

chần chừ, lập tức mở trang đăng nhập, nhập tên tài khoản, bắt đầu gõ mật khẩu mà còn nhớ.

Chỉ một chuỗi mật khẩu đơn giản tay run lên kiểm soát, như theo ý . nhập mấy , cuối cùng mới nhập , để trang web chuyển sang giao diện chính.

trang cá nhân chỉ hai dòng.

Dòng thứ nhất, đăng ngày 20 tháng 9 năm 2002: “ ghét nhất: Nguyễn Vũ Thanh.”

Dòng thứ hai, đăng ngày 25 tháng 6 năm 2017: “ thích nhất: Vẫn Nguyễn Vũ Thanh, chỉ Nguyễn Vũ Thanh.”

Nguyễn Vũ Thanh sững màn hình máy tính.

Trong đầu kêu “ong” một tiếng, trống rỗng.

Ngoài tai chợt vang lên một tiếng sấm, bất ngờ kịp đề phòng. Ngay đó, mưa ào ào đổ xuống, hòa cùng tiếng sấm rền.

Yết hầu khẽ chuyển động.

Tầm mờ , ánh đèn vàng mắt như nhòe thành một mảng, ngón tay vô thức co buông .

“Ông xã! Mưa ! đóng giúp em cái cửa sổ phòng ngủ với.”Giọng Hứa Nguyệt Ngưng từ trong phòng tắm vang vọng .

giật bừng tỉnh.

lặng lẽ gập máy tính , định dậy đóng cửa sổ phát hiện một bước cũng nhấc nổi.

Ngoài cửa sổ, tán cây rậm rạp gió mưa quất , phát tiếng xào xạc liên hồi.

Nguyễn Vũ Thanh đầu , mặt biểu cảm, ánh mắt dõi ngoài.

Trong cơn hoảng hốt, ký ức kéo trở về, về với thiếu niên mười hai tuổi năm .

Mười hai tuổi, Nguyễn Vũ Thanh thích một cô bé xinh mà ngang bướng.

làm để thu hút sự chú ý cô, bởi vì xung quanh cô luôn nhiều thích cô.

Cho nên cố ý lấn át cô, sợ cô sẽ vui.

dám sẽ ở bên cô cả đời.

Thế nên chỉ : “ , sẽ bắt sâu cho mãi nhé.”

Mười ba tuổi, chuyển nhà mà cãi kịch liệt với bố .

Mười sáu tuổi, vì cô sẽ học ở Trường Thực Nghiệm, nhất quyết chịu trường tư.

Mười bảy tuổi, : “ ghét nhất.”

Mười tám tuổi, leo núi suốt ba tiếng, treo một dải bùa chúc phúc cho cô lên cây cầu nguyện trong chùa.

Hai mươi tuổi, một đến Đại học Bắc Kinh, thấy cô bên một trai khác.

Hai mươi mốt tuổi, Nguyễn Vũ Thanh thử bắt đầu một mối quan hệ với một cô gái khác.

Hai mươi bảy tuổi, cuối cùng cũng thật sự buông bỏ cô.

Ngoài cửa sổ, mưa trút xuống dữ dội hơn, từng hạt mưa dày đặc nện lộp bộp lên khung cửa kính hé mở.

màn mưa mênh m.ô.n.g , đất trời như chìm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi.

đau đớn nhắm mắt , bàn tay siết chặt nữa, móng tay cắm sâu lòng bàn tay, để vết hằn đỏ rướm máu.

Quá muộn .

Cơn mưa đến quá muộn,  muộn mất mười lăm năm.

dùng mười lăm năm để chờ đợi, dùng cả đời để tiếc nuối.

Hóa câu chuyện giữa họ... vốn dĩ nhất thiết kết thúc từ năm mười hai tuổi.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...