Tiếng Mưa Rơi Muộn
Chương 7: Em ghét anh
Edit: Hiểu Yên
(Góc Nguyễn Vũ Thanh)
Năm lớp sáu tiểu học, Nguyễn Vũ Thanh chuyển đến một ngôi trường mới.
Bạn bè trong lớp đều chào đón .
Các bạn nữ thường lén trộm, nhét thư, đồ ăn vặt và quà hộc bàn . Các bạn nam thì thích chơi cùng , lời, mở miệng gọi “ Thanh ”.
Tất cả đều thích .
Ngoại trừ một cô gái.
Một cô gái xinh .
Cô xinh, lúc nào cũng nghiêm nghị, hiếm khi mỉm . Mặc dù như vẫn nhiều tuyên bố theo đuổi cô, hộc bàn cô cũng đầy ắp thư và quà.
Dường như ngay từ ngày đầu tiên chuyển đến, cô thích .
Hôm đó, cả lớp đều ngẩng đầu lên, mắt cong cong thiện với .
Chỉ cô liếc một cái nhàn nhạt, đó tiếp tục vùi đầu sách, mặt biểu cảm.
điều bất ngờ khi Nguyễn Vũ Thanh hề ấn tượng về cô.
Ngược , còn cảm thấy cô đặc biệt, thú vị.
thích trêu chọc cô.
Thích chọc cho cô tức giận.
Bởi vì cô luôn lạnh lùng như băng, chỉ khi nổi giận mới trợn mắt, đỏ mặt, thậm chí còn động tay đ.á.n.h .
Nhờ mà thấy một Diệp Tiêu sống động và chân thật.
Một Diệp Tiêu mà khác từng thấy.
đôi khi...
cũng khiến cô .
Thật Diệp Tiêu một cô gái .
Bởi vì Nguyễn Vũ Thanh tận mắt thấy khi cô cãi với khác, cô , thầy cô phê bình, cô , ngã đau thương, cô vẫn .
Dường như... chỉ khi ở mặt , cô mới đặc biệt dễ .
lẽ vì rõ sợ thấy , nên cô thích dùng chiêu để đối phó với , còn nhân đó uy h.i.ế.p lời trong chuyện.
Cô một tiểu công chúa mà.
Nguyễn Vũ Thanh âm thầm lẩm bẩm trong lòng, hề tức giận. vẫn sẵn lòng nhường nhịn, vẫn bao dung cô vô điều kiện.
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia đang nhiều độc giả săn đón.
Ai bảo... chỉ khi ở mặt , cô mới tùy hứng như một tiểu công chúa.
Một tiểu công chúa chỉ thuộc về riêng .
...
Ngày nghiệp tiểu học, một cô gái nhét quà tay , còn tỏ tình với .
Nguyễn Vũ Thanh ấn tượng gì về cô gái , hình như từng Diệp Tiêu nhắc đến, đó hai thường xuyên xảy tranh cãi, Diệp Tiêu thích cô gái đó.
còn kịp phản ứng, cô gái nhét đồ tay bỏ .
Diệp Tiêu nổi giận.
Cô vô cùng, vô cùng tức giận, cô bỏ , nhất quyết thèm để ý đến nữa.
để ý thì thôi, cô còn rằng ném món quà tặng cô , còn khiến mất luôn món quà nghiệp mà cô chuẩn cho .
Nguyễn Vũ Thanh cũng nổi giận.
chạy theo cô nữa, chỉ tại chỗ buông lời dọa dẫm: “Nếu đợi , sẽ tự đấy, thì sẽ nữa .”
Thật trong lòng rõ, lời dọa dẫm chẳng hề đáng sợ chút nào.
Bởi vì sợ làm cô , dám hung dữ với cô. Ngay cả khi lời đe dọa, giọng cũng kéo dài mềm . uy hiếp, chi bằng đó một sự nhượng bộ và thỏa hiệp.
Diệp Tiêu vẫn đợi .
Cô tức tối bỏ về nhà một .
Nguyễn Vũ Thanh nghĩ đợi đến khi lên lớp bảy, ngày khai giảng, nhất định đòi món quà thuộc về .
Dù đó cũng món quà Diệp Tiêu đặc biệt chuẩn cho .
ngờ rằng...
Lời dọa dẫm hôm đó ... trở thành sự thật.
Nhiều năm , Nguyễn Vũ Thanh nghĩ , hôm đó nên những lời như với cô.
Dù chỉ đang giận dỗi... cũng nên những lời như với cô.
Bởi vì khi đó Nguyễn Vũ Thanh hề nghĩ rằng, mùa hè rực rỡ năm mười hai tuổi thật sự chứng kiến một chia ly ý nghĩa giữa hai họ.
Nhiều năm khi mới , chính từ con đường rợp bóng cây , họ lạc mất .
Bố luôn làm ăn buôn bán trong thành phố, ít khi về nhà. từ chức giáo viên tiểu học ở huyện, dự định lên thành phố dạy ở một trường tư mức lương cao hơn.
Thật thì cũng .
nhất quyết chuyển lên thành phố sống để trông chừng bố.
từng với rằng thể bố khác ở bên ngoài.
cho dù như thì cũng chuyển .
làm loạn, chọc tức đến mức ôm trán trừng mắt mắng: “Nếu con đồng ý chuyển nhà thì cũng đừng cần nữa, cũng đừng cần cái nhà nữa.”
Ngày hôm đó, kéo thẳng lên tàu hỏa.
Ngay cả một câu tạm biệt mà cũng kịp với cô.
...
khi chuyển lên thành phố, Nguyễn Vũ Thanh dần nhận mâu thuẫn giữa bố ngày càng nhiều.
Công việc họ đều bận rộn, hầu như chẳng mấy khi về nhà. Mà mỗi về nhà thì họ cãi , một khi cãi thì dừng .
“Bao giờ con mới sửa cái thói lúc nào cũng cợt đó hả?” đỏ mắt với : “Con nên trưởng thành hơn , Tiểu Thanh.”
Vì Nguyễn Vũ Thanh học cách thu tính tình.
còn nhiều, còn đùa cợt vô tư, cũng còn sống vô lo vô nghĩ như nữa.
Chú hàng xóm đối tác làm ăn bố , quan hệ khá .
Cho nên những lúc bố bận rộn, họ thường bảo sang nhà chú ăn cơm.
chú thím hàng xóm cũng thường ở nhà.
Trong nhà chỉ một bà nội.
Và một cô em gái nhỏ hơn hai tuổi, tên Hoàng Y Trừng.
Cô bé thích .
Miệng ngọt, , thích gọi “ Vũ Thanh”, lúc nào cũng bám theo như cái đuôi nhỏ, cũng dính lấy .
hiểu tại mỗi khi ở bên cạnh Hoàng Y Trừng, Nguyễn Vũ Thanh luôn vô thức nhớ đến một cô gái khác.
Cô gái đó tính tình lắm.
một cô công chúa nhỏ.
Diệp Tiêu.
Cô hung dữ, thích , cũng chẳng bao giờ chủ động bám lấy .
Ngược , mỗi đều chạy theo cô.
Cô nhỏ hơn nửa tuổi.
vĩnh viễn thể giống như Hoàng Y Trừng, dùng giọng ngọt ngào gọi một tiếng “ Thanh”.
Cô chỉ hung hăng gọi to: “Nguyễn Vũ Thanh!”
Nguyễn Vũ Thanh.
Nguyễn Vũ Thanh.
mấy năm nay cô sống , còn nữa .
cũng còn cơ hội gặp cô , để cô hung hăng gọi một tiếng “Nguyễn Vũ Thanh!”
...
Kỳ thi cấp ba, thi hạng hai thành phố. đó , hạng nhất một nữ sinh tên Diệp Tiêu.
Trường Thực Nghiệm Thành phố sớm dán danh sách trúng tuyển cổng. bảng danh sách đỏ chói , thấy tên cô.
Trong khoảnh khắc ngẩn , dường như thấy tiếng gọi hung dữ quen thuộc .
“Nguyễn Vũ Thanh!”
Thế lập tức chạy vội về nhà, năn nỉ suốt nửa ngày. Cuối cùng cũng ép học trường tư nữa, đồng ý cho Trường Thực Nghiệm Thành phố.
Mùa hè năm đó, tâm trạng vô cùng .
Nguyễn Vũ Thanh, nào thi thử cũng vững vàng hạng nhất thành, mà đến kỳ thi chính thức sơ suất trượt chân. Thế vẫn vui vẻ, chẳng hề tỏ buồn bực cam tâm.
“Thua cô thì , chứ thua khác thì .” Nguyễn Vũ Thanh với mấy bạn .
Mấy bạn lập tức lộ vẻ mặt ghét bỏ.
Hai tháng nữa.
Chỉ cần hai tháng nữa thôi, sẽ gặp Diệp Tiêu.
Gặp con gái khiến nhớ nhung suốt ba năm, gặp tiểu công chúa .
Nguyễn Vũ Thanh gặp Diệp Tiêu buổi trưa ngày khai giảng.
Trong nhà ăn, Hoàng Y Trừng cầm một cốc cà phê lớn tiếng gọi . ngẩng đầu sang thì thấy cô mấy nam sinh bên cạnh đùa giỡn xô , cốc cà phê nóng trong tay lập tức ào một cái đổ hết lên cô gái cạnh.
Cô gái đó ai khác.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tieng-mua-roi-muon/chuong-7-em-ghet-.html.]
Chính Diệp Tiêu.
Diệp Tiêu mà nhung nhớ suốt ba năm.
Nguyễn Vũ Thanh gần như chần chừ một giây nào, xuyên qua đám đông chạy thẳng tới. Đến nơi, thấy n.g.ự.c cô, chiếc sơ mi đồng phục cà phê thấm ướt dính chặt .
Cà phê mới pha xong, chắc chắn nóng.
Chắc cô bỏng đau lắm.
Trong lòng Nguyễn Vũ Thanh bỗng dâng lên một trận bực bội. Phản ứng đầu tiên tìm mấy nam sinh đùa giỡn để tính sổ, thậm chí còn chút giận lây sang Hoàng Y Trừng, nhất quyết mua cho bằng cốc cà phê .
cởi chiếc áo khoác đồng phục đưa cho cô. lúc đó, Lạc Nhất Xuyên cũng chạy tới, đồng thời cũng đưa cho cô một chiếc áo khoác khác.
Cuối cùng cô cũng chịu ngẩng đầu lên.
cô , mà về phía Lạc Nhất Xuyên.
đó, cô nhận lấy chiếc áo khoác trong tay Lạc Nhất Xuyên, xoay chạy thẳng khỏi nhà ăn.
Nguyễn Vũ Thanh đờ .
Dường như cô coi như một xa lạ.
Cô... nhớ nữa ? Thật sự thể dễ dàng quên đến ?
Họ cũng chỉ xa ba năm mà thôi.
“... quen cô ?” bỗng khựng , ngơ ngác hỏi Lạc Nhất Xuyên.
“Ừm, chúng học cùng một lớp học thêm mùa hè.” Lạc Nhất Xuyên chạm nhẹ cánh tay , đột nhiên : “ thích cô .”
Nguyễn Vũ Thanh sững một chút.
Đột nhiên tim đập hẫng một nhịp.
“Thật hả Nhất Xuyên!” Hoàng Y Trừng bỗng tỏ đầy phấn khích, hào hứng : “Chị học cùng lớp với bọn em đó, để em giúp theo đuổi chị nhé?”
Lạc Nhất Xuyên mỉm một cái, thoải mái : “ thôi.”
Nguyễn Vũ Thanh gì.
Ánh mắt vẫn dừng ở cánh cửa nhà ăn trống trơn, ngẩn đó lâu.
“ Vũ Thanh, em nhớ từng với chị bạn học tiểu học mà. em thấy chị giống như quen ?” Hoàng Y Trừng khó hiểu hỏi, kéo suy nghĩ trở .
vẫn gì.
Buổi trưa hôm đó tâm trạng khó chịu, cơm cũng chẳng buồn ăn, sân bóng rổ chơi liên tục hai tiếng đồng hồ.
Đến khi ôm bóng về lớp thì bỗng nhiên thấy Diệp Tiêu đang cửa lớp học.
Trong tay cô cầm chiếc áo đồng phục mà Lạc Nhất Xuyên đưa cho.
Cô... thật sự nhớ nữa ?
Nguyễn Vũ Thanh nghĩ, lẽ nên chủ động chào hỏi cô .
lớn tiếng gọi tên cô, mỉm với cô.
cô lập tức rời , đến liếc một cái cũng .
đó cô cùng Lạc Nhất Xuyên trở về lớp học, ngang qua .
thấy Lạc Nhất Xuyên nhỏ giọng hỏi một câu: “ đây hai ... quen ?”
Diệp Tiêu chỉ lạnh lùng trả lời hai chữ.
Cô : “ .”
Tối hôm đó tan học, và Hoàng Y Trừng cùng về nhà. Đột nhiên Hoàng Y Trừng : “ Vũ Thanh, chiều nay em chuyện với chị Tiêu Tiêu, còn nhắc tới nữa đó.”
Bước chân Nguyễn Vũ Thanh khựng .
“Em một chuyện nhé... đừng giận nhé.”
“Ban đầu em nghĩ hai bạn học tiểu học, nên hỏi chị hồi nhỏ như thế nào. chị ... chuyện hồi nhỏ chị nhớ rõ lắm.”
“ đó một nam sinh lớp khác đến đưa sữa cho chị , em thấy chị cũng vui lắm, gần như chẳng phản ứng gì cả. Thế nên em hỏi chị thích kiểu con trai thế nào.”
Nguyễn Vũ Thanh bỗng ngẩng đầu cô.
“Em còn hỏi chị thích kiểu như ... chị thích.”
“Em thấy chắc chị sẽ thích kiểu như Nhất Xuyên hơn... dù Nhất Xuyên so với ... vẫn trầm hơn một chút.”
“ em thích mà, khác em đều thích, em chỉ thích thôi.” Hoàng Y Trừng định dụi mặt n.g.ự.c .
Nguyễn Vũ Thanh lập tức né sang một bên, khiến Hoàng Y Trừng suýt nữa thì ngã.
“ Vũ Thanh! đáng ghét thế hả? hồi nhỏ cũng bắt nạt chị Tiêu Tiêu lắm ? Thảo nào chị ghét , đến nhớ cũng nhớ.”
Từ đến giờ, Nguyễn Vũ Thanh từng thấy Hoàng Y Trừng khiến bực như thế.
Vì bà nội cô từng chăm sóc nhiều, nên từ nhỏ vẫn luôn coi Hoàng Y Trừng như em gái ruột, chiều chuộng và bảo vệ cô . dù cưng chiều em gái đến thì cũng giới hạn.
“ em với bạn trai em ?” Nguyễn Vũ Thanh bực bội hỏi.
“Em !” Hoàng Y Trừng sững một chút, lập tức gào lên đầy vô tội: “Em trai em, còn luôn gọi mà! họ thích buôn chuyện nên lung tung thôi, em quản họ gì chứ, nếu vì mấy lời họ mà thèm để ý tới em nữa, em sẽ về mách chú Nguyễn bắt nạt em.”
Ngày nào cũng chỉ lôi bô để dọa, Nguyễn Vũ Thanh cô làm phiền đến nhức đầu.
Ai bảo việc làm ăn bố thể thiếu sự giúp đỡ bố Hoàng Y Trừng, nên chỉ cần khiến Hoàng Y Trừng vui, bố về nhà mắng cho một trận.
Hoàng Y Trừng khiến phiền c.h.ế.t, lười so đo với cô .
Bởi vì trong lòng còn một chuyện khiến phiền lòng hơn nhiều.
Cô gái thích... dường như đến ai cũng nhớ nữa.
Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên
Hoặc cũng thể vì ghét , nên cố ý giả vờ nhớ.
Con khi lớn lên luôn sẽ đổi.
Cách nhận và sự việc cũng sẽ đổi.
Nguyễn Vũ Thanh nghĩ lẽ Diệp Tiêu ngày bé còn cảm thấy việc cãi , đùa giỡn với cũng khá vui.
Diệp Tiêu bây giờ, khi trưởng thành hơn, bắt đầu ghét kiểu con trai ồn ào như .
Diệp Tiêu đổi.
cũng đổi.
Ví dụ như bây giờ, khi phát hiện Diệp Tiêu để ý tới , sẽ còn giống hồi nhỏ, cứ bám theo cô hỏi cho lẽ nữa.
Cũng sẽ vì Lạc Nhất Xuyên thích cô mà lập tức thẳng với : “ cũng thích cô , hai chúng cạnh tranh công bằng.”
khi Nguyễn Vũ Thanh thu tính bốc đồng thì còn giống hồi nhỏ nữa, năng làm việc đều bất chấp tất cả.
dù Nguyễn Vũ Thanh , Nguyễn Vũ Thanh bây giờ... thích vẫn luôn Diệp Tiêu.
Điều từng đổi.
mỗi giờ chơi, Lạc Nhất Xuyên đ.á.n.h bóng cùng vì tìm Diệp Tiêu.
Vì mỗi như , đều chủ động sẽ cùng Lạc Nhất Xuyên.
Ánh nắng vụn vặt len qua khe rèm, rơi xuống cửa lớp, làm sáng lên đường nét quanh cô.
Trong thứ ánh sáng màu hổ phách , thấy nhiều, nhiều Diệp Tiêu.
Diệp Tiêu mặc chiếc váy caro đỏ mới tinh.
Diệp Tiêu thức trắng đêm, đôi mắt long lanh nước.
Diệp Tiêu cắt mái tóc dài thành tóc ngắn.
đôi khi nghĩ Diệp Tiêu trong mắt Lạc Nhất Xuyên lẽ cũng giống Diệp Tiêu trong mắt tất cả .
Một Diệp Tiêu lạnh lùng ít , lễ phép mực, chuyện gì cũng thể dễ dàng làm đến hảo.
đó Diệp Tiêu thật sự.
Chỉ Nguyễn Vũ Thanh rằng Diệp Tiêu cũng sẽ mệt.
Cũng sẽ vì nâng lên quá cao mà sợ ngày rơi xuống.
Cũng lúc tự tin bản nên mới liều mạng học tập như .
Khi Diệp Tiêu quá mệt mỏi, cô cũng từng tìm một để trút giận.
khi tìm thấy đó, cô chọn cách tự chịu đựng.
Cho nên hồi nhỏ, mỗi thấy , cô liền hét lên: “Nguyễn Vũ Thanh, hả?”
Cô hỏi : “Nguyễn Vũ Thanh, thấy đáng ghét ? đem chuyện như thế kể cho khác , cùng họ nhạo ?”
Nguyễn Vũ Thanh : “ nào dám chứ, dám ghét , càng dám nhạo , sợ đ.á.n.h c.h.ế.t .”
Diệp Tiêu bật .
Cô rơi nước mắt, hung dữ cảnh cáo : “ khi tìm , để tìm thấy đấy nhé.”
“Cũng , lúc buồn cũng thể đến tìm .”
“ sẽ nhạo , cũng mắng .”
“Nếu buồn quá... còn thể cho mắng một .”
“ chỉ một thôi.”
Chỉ Nguyễn Vũ Thanh rằng thật tính tình Diệp Tiêu , đôi khi còn ngang ngược.
Khi cô đ.á.n.h , dáng vẻ cực kỳ hung dữ, sức lực cũng mạnh hơn nhiều cô gái khác.
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì?, truyện cực cập nhật chương mới.
cô cũng dễ dỗ.
Một giây mắt còn đỏ hoe, giây thể chọc .
thích Diệp Tiêu trong mắt , cũng Diệp Tiêu trong mắt .
thích Diệp Tiêu .
Cũng thích Diệp Tiêu tính.
thích... từ đến nay luôn bộ con Diệp Tiêu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.