Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiếng Mưa Rơi Muộn

Chương 9: Tiêu Tiêu Vũ Thanh

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Edit: Hiểu Yên

(Ngoại truyện HE, thế giới song song)

Ngày đổi ký túc xá hằng năm, khu ký túc xá nữ ồn ào náo nhiệt. Tiếng , tiếng gọi vang lên dứt, ai nấy đều tất bật chuyển hành lý và vali sang phòng mới.

, để em xách hành lý cho, giúp chị dọn đồ bàn .”

Trong phòng 316, Diệp Phong xong thì vác một chiếc chăn bông màu hồng nhạt, nhanh chóng chạy khỏi cửa.

Nguyễn Vũ Thanh bàn học Diệp Tiêu hồi lâu, đó cúi xuống kéo chiếc thùng nhựa rỗng gầm bàn . dậy, bắt đầu xếp sách vở và đồ dùng học tập trong thùng.

Mấy cô bạn cùng phòng Diệp Tiêu dọn đồ, ngừng liếc , đang cúi đầu, nghiêm túc thu dọn bàn học, họ nhịn thì thầm bàn tán: “ Tiêu Tiêu tự về dọn đồ nhỉ?”

hôm nay thi chứng chỉ piano nên về kịp.”

Nguyễn Vũ Thanh đến đây? Tiêu Tiêu với ?”

với Diệp Phong mà, chắc Diệp Phong nhờ, ngại từ chối thôi.”

Nguyễn Vũ Thanh loáng thoáng câu chuyện họ, vẫn im lặng làm việc .

Sách vở và đồ dùng mặt bàn xếp gọn thùng, tiện tay kéo ngăn kéo , định dọn nốt mấy món linh tinh bên trong, bỗng nhiên chú ý đến một phong thư màu hồng.

ngay ngắn ở góc trong cùng ngăn kéo, ép một cuốn sổ tay tinh xảo.

Động tác khựng .

Ánh mắt dừng chiếc phong thư nhỏ.

Nếu con trai khác tặng cô, chỉ màu sắc cũng đủ bên trong lẽ một bức thư tỏ tình.

Mà thứ Diệp Tiêu cất giữ kín đáo như , rõ ràng trong lòng cô, bức thư hề tầm thường.

do dự.

Cuối cùng vẫn đưa tay lấy phong thư , nhẹ nhàng mở nó.

Bên trong thư tình.

một tấm thẻ hội viên, thẻ hội viên một năm một sân bóng rổ ở huyện F.

Ngoài tấm thẻ còn một lá thư, tờ giấy đầy màu sắc, đó hàng chữ bằng bút chì còn non nớt, thưa thớt: 

“Gửi tên ngốc Nguyễn Vũ Thanh:

Hy vọng mỗi ngày đều chơi môn bóng rổ thích nhất, mỗi ngày đều thật vui vẻ.

thấy cãi với . Thật , dì làm thẻ cho quá ngốc, chơi bóng lúc nào cũng thương.

Nên hứa với sẽ thương nữa, thì mới đưa thẻ cho .

Tấm thẻ dùng tiền tiêu vặt tích góp lâu mới đổi , tuyệt đối làm mất hoặc cho khác đấy, nếu thì tiêu đời đó!

Cuối cùng, chúc nghiệp vui vẻ.

Hy vọng khi lớp sáu, chúng thể xếp chung một lớp.

Diệp Tiêu.”

Nguyễn Vũ Thanh vô thức siết chặt tờ giấy, hàng mi khẽ run, cổ họng trở nên khô khốc.

Đồ dối.

thầm gọi cô như .

Nếu cô thật sự ghét , thật sự nhớ đến ... thì tại mang theo món quà nghiệp ba năm kịp đưa đến tận Trường Thực Nghiệm?

tại ... cô đối xử với lạnh lùng như thế?

Còn luôn miệng ghét ?

tìm đáp án.

gấp lá thư , đặt cùng tấm thẻ phong bì.

khi chuyển thùng đồ sang phòng mới cô, mới lấy từng món , xếp ngay ngắn bàn, như vị trí ban đầu.

“Cảm ơn nhé, đợi chị em về thì bảo chị mời chúng ăn. đừng khách sáo, lúc đó hai đứa ăn một bữa cho đời.” Diệp Phong giúp dọn giường, đầu nhướng mày .

Nguyễn Vũ Thanh khẽ : “.”

Ngày Diệp Tiêu trường cuối tuần, cô định về ký túc xá đặt đồ xuống sang nhà thi đấu tìm Diệp Phong ăn cơm.

khi bước phòng mới, cô đảo mắt một lượt, từ bàn học, sách vở, văn phòng phẩm đều xếp ngay ngắn vị trí cũ, hề lệch một centimet nào.

sang giường , chăn thì lệch, tấm ga trải giường nhăn nhúm t.h.ả.m thương.

Chỉ cần cũng đó tác phẩm Diệp Phong.

“Các giúp dọn dẹp bàn học ?” Diệp Tiêu hỏi một bạn cùng phòng.

, đồ bàn Nguyễn Vũ Thanh giúp dọn đáy, ngờ tùy tiện như mà lúc dọn đồ cẩn thận lắm.”

Nguyễn Vũ Thanh?

thấy cái tên , trái tim Diệp Tiêu khẽ run lên.

Cô chợt nhớ điều gì đó, cô vội vàng kéo ngăn kéo , tìm chiếc phong thư giấu bên trong.

Phong thư vẫn ở nguyên chỗ cũ, qua thì đổi.

Cô mở lá thư , lá thư và tấm thẻ hội viên vẫn còn nguyên, hề động đến.

Khóe môi cô khẽ cong lên, giống như đang tự giễu chính .

thể động đồ cô chứ?

thể thấy hứng thú với đồ cô?

Cho dù phong thư đó trông giống một bức thư tỏ tình, cũng sẽ mở xem.

Cô nhận thư ai, giữ gìn thư ai... đều liên quan gì đến .

Diệp Tiêu đặt phong thư chỗ cũ, xách balo rời khỏi ký túc xá, về phía nhà thi đấu.

...

Trong nhà thi đấu sáng đèn, Diệp Phong vẫn đang chơi bóng sân.

Còn Nguyễn Vũ Thanh ở hàng ghế đầu khán đài, ngửa đầu uống nước khoáng.

Trán lấm tấm mồ hôi, làm ướt mấy sợi tóc đen trán, càng khiến làn da trắng sáng đến chói mắt.

Diệp Tiêu bước tới, cô mặt , lịch sự : “Cảm ơn hôm qua chuyển đồ giúp .”

Nguyễn Vũ Thanh cô một cái, bật nhàn nhạt: “ gì, đều bạn học mà.”

Ngón tay Diệp Tiêu khẽ co .

Thấy thờ ơ như , trong lòng cô bỗng bùng lên một cơn bực bội vô cớ.

thôi, đến nhà ăn ăn cơm ?” Diệp Phong ôm quả bóng chạy tới, lau mồ hôi .

“Em , chị chợt nhớ chị còn bài làm, chị về đây.”

Diệp Tiêu lạnh mặt, ném thẻ cơm tay Diệp Phong, xoay rời .

“...” Diệp Phong ngơ ngác, gãi đầu Nguyễn Vũ Thanh: “Chị làm thế?”

Nguyễn Vũ Thanh cong môi, bất lực lắc đầu.

Trong nhà ăn, Diệp Phong gắp đồ ăn than thở: “Tính khí chị em thế đấy, trong nhà mấy chịu nổi chị . hình như chị đối với khác thì khá , chỉ với em mới như thôi.”

Nguyễn Vũ Thanh nhẹ, gì.

, Thanh, đàn chị khóa cùng ? Hôm nay thấy chị nhỉ?”

Nguyễn Vũ Thanh khựng một chút: “Hoàng Y Trừng ?”

.”

“Hôm nay cô sốt, ở nhà nghỉ ngơi .”

, em chợt nhớ chuyện .” Diệp Phong đảo mắt nghĩ : “Chị em kỳ lắm, giờ từng chị nhắc đến bạn nữ nào trong lớp, mà dạo gần đây tự dưng hỏi em chị với chị Hoàng , ai xinh hơn.”

Nguyễn Vũ Thanh đang cúi đầu uống nước, như thì sặc, ho khan mấy cái.

“Em mới hỏi , nếu em chị xinh thì sẽ thế nào.”

“Em vẫn chị hơn, dù cũng hoa khôi do diễn đàn trường bình chọn mà, nhan sắc hợp với thị hiếu đông. mà chị Hoàng tính cách , dịu dàng hơn chị nhiều.”

“Kết quả suốt nửa tháng chị thấy em thì giả vờ quen, một câu cũng , hết nổi.”

Nguyễn Vũ Thanh bỗng bật .

Giọng thấp, ngắt quãng dừng , đến mức vai cũng khẽ run lên.

chứ... cái gì thế?” Diệp Phong mặt đầy khó hiểu.

, thấy chị đáng yêu lắm ?” Nguyễn Vũ Thanh hỏi.

Diệp Phong cau mày, mặt đầy khó hiểu: “Chị em đáng yêu hả? chứ?”

Nguyễn Vũ Thanh trả lời nữa, chỉ vẫn ngừng.

Nút thắt vướng trong lòng bấy lâu nay bỗng chốc giải tỏa.

Tại Diệp Tiêu lạnh nhạt với , tại cô cứ hai họ , tại cô coi như xa lạ?

Đáp án công chúa nhỏ ... đang ghen.

...

Một cuối tuần ngày đổi phòng, hội sinh viên Trường Thực Nghiệm tổ chức một buổi team building, địa điểm ở công viên trung tâm.

Diệp Tiêu và Nguyễn Vũ Thanh lượt trưởng ban học tập và trưởng ban tuyên truyền, mỗi dẫn một đội tham gia thi đấu.

Đây cuộc thi về tốc độ và giải đố.

Các đội tìm những thẻ câu hỏi giấu trong công viên, phiên trả lời. Trả lời thì nhận manh mối, trả lời thì khi qua khu phạt, đội trưởng sẽ chịu phạt.

Đội nào về đích và giải câu hỏi cuối cùng sẽ thắng.

Ở câu đầu tiên, đội Nguyễn Vũ Thanh chậm, nên đội Diệp Tiêu giành lợi thế.

đến câu thứ hai, đội trả lời .

chịu phạt.

Khu chịu phạt trong một cái đình giữa công viên, bàn đá hai ly nước “đen”.

đến chọn một ly, ly còn để cho đội .

Diệp Tiêu cúi xuống ngửi kỹ.

Một ly màu vàng, mùi chua gắt chanh, lẫn chút mùi xoài nhàn nhạt.

Một ly màu xanh, mùi bạc hà và matcha.

sợ chua, dày yếu.

Bình thường, chắc chắn cô sẽ chọn ly thứ hai.

Nguyễn Vũ Thanh dị ứng với xoài.

Một bất cẩn như , chắc chắn sẽ ngửi kỹ khi uống.

thể chắc ly xoài.

dám đ.á.n.h cược.

Cho nên cô cầm ly màu vàng lên, nhíu mày, ngửa đầu uống cạn.

Uống xong, cô ho liên tục, dày cuộn lên, buồn nôn khó chịu.

“Chị chứ?” Một đàn em khóa đưa nước cho cô, khó hiểu hỏi, ly ngon hơn mà, chị chọn?”

Diệp Tiêu nhận lấy nước, nhàn nhạt : “ , chọn ly nào cũng mà, tìm thẻ tiếp theo thôi.”

đó đội cô thuận lợi tìm các thẻ còn .

Chỉ còn một thẻ cuối trong rừng.

Cô để các thành viên tự tìm.

Con đường lát gạch trong công viên vài bậc thềm thấp dẫn xuống khu rừng.

bước xuống thì bỗng thấy một giọng nữ lanh lảnh vang lên: “ Thanh ơi! Em lấy manh mối cuối cùng , chắc chắn chúng sẽ thắng họ.”

“Chúng ? Họ?”

Diệp Tiêu vô thức theo hướng đó, để ý chân một sợi dây, chân cô vướng dây, cả chúi về phía , ngã nhào xuống.

Cô chống tay xuống đất, đầu gối vẫn đập mạnh bậc thềm.

“Bịch!”

Cơn đau xộc thẳng đến, ngay lập tức mắt cô đỏ lên.

“Chị ơi! Chị chứ?” Hoàng Y Trừng đầu tiên phát hiện .

Diệp Tiêu ngẩng đầu thì thấy Nguyễn Vũ Thanh chạy tới.

cau mày, sắc mặt cực kỳ khó coi, chạy đến mặt cô: “Ngã ? đau ?”

Hoàng Y Trừng cũng chạy tới.

...” Diệp Tiêu c.ắ.n môi, trán toát mồ hôi, cô vẫn cố tự dậy.

“Em mang manh mối về , đưa cô bệnh viện.” Nguyễn Vũ Thanh .

Hoàng Y Trừng do dự một chút gật đầu rời .

Nguyễn Vũ Thanh thở dài, giọng nhẹ: “Ở đây chỉ còn mỗi , vẫn còn cố chịu ? thì cứ , .”

Bỗng nhiên sống mũi cô cay xè.

Nước mắt kìm trào .

Cô định dùng tay lau giữ .

thương , đừng chạm .”

lấy khăn giấy nhét tay cô.

cần lo.” Cô giằng tay .

buông tay.

Ngược còn xoay , cúi xuống, bế thốc cô lên.

làm gì đây?” Cô quát.

“Đưa bệnh viện, đừng động đậy, ngã thêm nữa thì đau gấp đôi đấy.”

Cô im lặng gì nữa.

đó cô lạnh giọng lầm bầm: “Nguyễn Vũ Thanh, đáng ghét đến mức nào ?”

ghét .”

chứ.” nhạt, siết tay chân cô chặt hơn:  “ hỏi tại ghét ?”

trả lời.

? Dù ngoài , đều thích mà.”

Cô vẫn im lặng.

Chỉ vùi mặt vai .

cảm nhận vai áo ướt dần.

nước mắt cô.

ghét cũng vô dụng thôi.” , giọng điệu lười biếng: “ cứ bám lấy đấy, càng ghét thì ngày nào cũng sẽ làm phiền , giống hồi tiểu học .”

Hàng mi cô run lên: “ bạn gái mà còn mấy lời , nghĩ gì đấy hả?”

Nguyễn Vũ Thanh bật : “ bạn gái từ bao giờ?”

“Hoàng Y Trừng...”

“Cô .” giải thích: “Chỉ em gái hàng xóm thôi, nhà em và nhà quen nên em chạy theo chơi thôi, thích em , thật đấy, thề.”

thề với làm gì? thích ai thì liên quan gì đến chứ?”

Nguyễn Vũ Thanh nữa.

chỉ lặng lẽ .

...

thương đó, Diệp Tiêu nghỉ ngơi một thời gian.

lâu giải bóng rổ khối.

Hôm đó cô định xem Nguyễn Vũ Thanh thi đấu giáo viên tiếng giữ chấm bài.

Trong lúc cô đang chấm bài thì ngoài hành lang tiếng hét lên: “ tin gì ? Nam sinh lớp 11 đ.á.n.h với Nguyễn Vũ Thanh sân .”

“Họ chơi , cố ý đ.â.m , thương nặng lắm, nổi luôn.”

Đầu óc Diệp Tiêu kêu “ong” một tiếng.

Cô bật dậy, giọng run run xin phép chạy .

Trong đầu cô chỉ một ý nghĩ nếu Nguyễn Vũ Thanh thể chơi bóng nữa thì ?

thích bóng rổ đến mà.

thể nào!

Tuyệt đối thể.

Cô chạy như điên đến nhà thi đấu, trong lòng ngừng cầu nguyện: Nguyễn Vũ Thanh, chuyện gì đấy.

Trong đám đông, cô tìm thấy Diệp Phong.

“Nguyễn Vũ Thanh ?”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tieng-mua-roi-muon/chuong-9-tieu-tieu-vu-thanh.html.]

“Hả?”

“Chị hỏi em ?”

... ở khán đài kìa...”

Cô chạy tới thì thấy đang cúi đầu, xịt t.h.u.ố.c lên cổ chân.

Cô thở dốc: “ chứ?”

ngẩng đầu lên, thấy mắt cô đỏ hoe: “ , chỉ trẹo chân chút thôi.”

im, đó lưng .

“Ơ ...”

định đuổi theo, lên thì chân đau.

Cô lập tức : “ thế hả?”

nữa, tự nhiên đau quá.”

Cô hoảng hốt chạy tới: “ xuống , gọi bác sĩ.”

.” kéo tay cô , ép cô xuống cạnh : “ tự nhiên lo cho thế?”

Cô sững .

Cô nhận lừa , dậy định đưa chân đá một cái.

“Khoan , thương thật mà.”

Cô im lặng cúi đầu.

sẽ để thương nữa.” cô, giọng nghiêm túc: “ ngoài ý thôi.”

hứa , định bao giờ mới đưa thẻ chơi bóng cho ?”

Cô giật : “Ai cho xem trộm đồ ?”

tưởng thư tình khác gửi cho nên mới mở xem, đó mới đồ định tặng cho . Đồ thì xem, tính trộm.”

Diệp Tiêu cạn lời.

hồi đó câu nào ?” Cô hỏi.

ép , cãi với một trận xong thì kéo thẳng lên tàu luôn. đó luôn cảm thấy thiếu cái gì đó, thiếu một cô bé suốt ngày bắt nạt .”

bắt nạt lúc nào?”

, bắt nạt.” mỉm : “Cô đối xử với .”

“Ví dụ như cô dành dụm tiền mua thẻ sân bóng cho cô.”

“Ví dụ như cô dị ứng xoài, nên tự uống ly nước chua đó.”

“Ví dụ như khi tin thương lúc chơi bóng rổ, cô sẽ hớt hải chạy từ khu dạy học đến tìm , xem thương nặng , cần gọi bác sĩ đến giúp .”

Nguyễn Vũ Thanh thẳng mắt cô, giọng chân thành: “ xem, đời một cô gái như thế nhỉ?”

Diệp Tiêu im lặng đối diện với , đáy mắt bỗng cay cay.

quá nhiều trai thích cô , nên cũng chắc thể theo đuổi , dạy , làm để theo đuổi cô ?”

.” Diệp Tiêu cúi đầu, giọng trầm xuống.

thế , gặp ai cũng bạn gái , để tất cả đều , tạo chút áp lực dư luận cho cô , thấy ?”

Nguyễn Vũ Thanh bật đắc ý.

đáng ghét thế hả?” Diệp Tiêu ngẩng đầu, mặt đỏ bừng, cô đưa tay lên định đ.á.n.h .

“Diệp Tiêu.” giữ lấy cổ tay cô, giọng trở nên nghiêm túc hiếm thấy: “Ngày nghiệp tiểu học, câu cay nghiệt mà với ... vẫn luôn hối hận.”

sẽ bao giờ bỏ lời nào nữa, cũng sẽ bỏ một nữa.”

“Từ bây giờ về , sẽ luôn luôn ở bên cạnh .”

Diệp Tiêu sững , những cảm xúc dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ òa, cô che mắt, bật nức nở.

...

Chuyện tình “Tiêu Tiêu Vũ Thanh” cứ thế lan truyền từ trường Trung học Thực nghiệm đến tận Bắc Đại. Ai cũng , nam thần khoa Tài chính Nguyễn Vũ Thanh một cô bạn gái vô cùng xứng đôi, chính hoa khôi khoa Luật Diệp Tiêu.

còn , nữ thần ở ngoài đời tính khí dễ chịu lắm, còn ghen. Cho nên mỗi cô gái xin WeChat Nguyễn Vũ Thanh, câu đầu tiên luôn : “Cô Diệp Tiêu chứ?”

Các cô gái đều ngẩn gật đầu. 

Ai mà từng qua cái tên chứ?

“Danh sách bạn bè WeChat do cô quản, cô quét mã , hỏi ý kiến cô nhé?”

chỉ gượng, vội xua tay từ chối, nam thần sợ bạn gái đến mức đầu óc cũng còn bình thường nữa.

Năm hai đại học, ngày sinh nhật Diệp Tiêu, Châu Kiệt Luân tổ chức concert ở Bắc Kinh. Nguyễn Vũ Thanh cùng mấy em trong ký túc xá liều mạng bấm nát cả chuột thì mới giành hai tấm vé.

Hôm ngày sinh nhật, hai trong quán cà phê trong trường làm bài tập.

“Tối mai ăn ở Tam Lý Đồn nhé?” Nguyễn Vũ Thanh hỏi.

“Ừm.” Diệp Tiêu làm PPT trả lời qua loa.

“Ăn xong thì ? Xem phim dạo?” giả vờ như để tâm.

“Hôm còn bay Quảng Châu với giáo sư mà? Ăn xong thì về trường nghỉ sớm .” Cô .

.” gật đầu.

Tối hôm sinh nhật, Nguyễn Vũ Thanh đưa cô đến quán ăn Nhật mà cô thích, lấy bánh kem đặt .

Lúc thổi nến, Diệp Tiêu ước: năm thể xem concert Châu Kiệt Luân.

Nguyễn Vũ Thanh : “Bạn trai em sẽ cố gắng giúp em thực hiện ước mơ nhé.”

bữa tối, gọi xe.

Diệp Tiêu dựa vai ngủ .

Đến khi tỉnh , cô phát hiện nơi trường học, mà cửa nhà thi đấu.

chúng đến đây?”

Nguyễn Vũ Thanh bật đắc ý, rút hai tấm vé concert .

“Em thấy bạn trai em giỏi ?”

Diệp Tiêu kinh ngạc, đó cô dịu dàng mỉm .

Trong nhà thi đấu, ánh đèn tụ giữa sân khấu, biển hò reo.

sân khấu, Châu Kiệt Luân đang đàn piano hát.

Diệp Tiêu phấn khích vẫy lightstick, ánh mắt sáng rực.

Còn Nguyễn Vũ Thanh thỉnh thoảng sang cô, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.

khỏi sân vận động, gió đêm lạnh buốt.

Nguyễn Vũ Thanh lấy áo khoác chuẩn sẵn khoác lên cô, kéo khóa kín giúp cô, giúp cô đội mũ, còn buộc dây cẩn thận.

quá.” Diệp Tiêu kéo dây mũ.

gì chứ? Bạn gái thế nào thì vẫn .” Nguyễn Vũ Thanh mỉm .

“Nguyễn Vũ Thanh.”

“Hả?”

gì, chỉ gọi tên thôi.”

Cô cúi đầu mỉm : “Nguyễn Vũ Thanh! Nguyễn Vũ Thanh! Nguyễn Vũ Thanh!”

em.”

Giọng cô nhẹ như lông vũ.

đó, cô đăng nhập tài khoản diễn đàn năm xưa.

Phát hiện một tài khoản tên chỉ một chữ “R”, avatar Kobe.

Trong đó chỉ một bài:

“Diệp Tiêu.” (01/09/2003)

“Diệp Tiêu.” (02/09/2003)

...

“Diệp Tiêu.” (31/08/2006)

Ngày nào cũng tên cô.

suốt ba năm.

Sống mũi Diệp Tiêu cay xè, hốc mắt đỏ hoe.

Hóa trong những năm xa cách đó, cũng nhớ cô nhiều như .

“Nguyễn Vũ Thanh!” Cô trừng mắt.

thế? tự nhiên em ?” luống cuống lau nước mắt cho cô, vô thức : “ , em đừng nữa.”

cái gì chứ?” Cô bật .

...” Nguyễn Vũ Thanh cứng họng.

“Ngốc thật.” Cô , đó cô nhón chân hôn một cái.

“Thật , những năm đó em cũng nhớ .”

“Em thích , thích .”

“Em chỉ thích mỗi thôi.”

ánh đèn đường, thứ như chậm .

Nguyễn Vũ Thanh khẽ hỏi: “... khi nào thì em mới chịu gả cho ?”

hôm nay em tròn hai mươi tuổi đấy, thể kết hôn .”

“Dù em cũng gả cho , đặt nhé.”

.” Diệp Tiêu ôm lấy , cong mắt: “Cho đặt đấy.”

“Trời lạnh quá, cầm điện thoại cóng cả tay, tay cũng mỏi, nên để livestream cho xem.” Nguyễn Vũ Thanh giải thích.

[Đống “cẩu lương” lạnh lẽo đập thẳng mặt .]

[ ghen , ghen ]

[Tiêu Tiêu Vũ Thanh ngọt quá trời ơi! hu hu hu]

Nguyễn Vũ Thanh đám bình luận chọc , đổi tay cầm điện thoại, tay còn nắm lấy tay Diệp Tiêu, kéo tay cô bỏ túi áo phao .

Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên

Lúc đổi tay, ống kính lướt qua nửa khuôn mặt và phần Diệp Tiêu.

[Hôm nay chị Tiêu ăn diện dễ thương quá! Áo phao phồng phồng như em bé ý!]

[Aaa dễ thương quá, cho bế luôn !]

“Bạn nick ‘kẹo dâu việt quất mơ muối’ gì đó ơi, đây em bé nhà , thử bế xem?” Nguyễn Vũ Thanh màn hình, giọng mấy thiện chí.

[Ha ha ha! Thanh hung dữ quá]

[Ha ha ha! hỏi tâm trạng bạn ?]

Khóe môi Diệp Tiêu cong lên, cô nghiêng đầu nhỏ: “ bớt tấu hài , nghiêm túc trả lời câu hỏi .”

Nguyễn Vũ Thanh bật , khẽ ho một tiếng, lập tức nghiêm túc câu hỏi đang liên tục hiện lên màn hình.

Thanh thể cho xem sổ đỏ ? Chúng xem giấy đăng ký kết hôn...”

thôi, đợi chút.”

lấy giấy đăng ký kết hôn từ túi áo , mở đưa thẳng ống kính.

[A a a a! Visual thần tiên gì đây trời?]

[Hai đôi quá, xứng đôi lứa lắm luôn.]

[Đỉnh thật sự, trời sinh một cặp mà.]

Bình luận khen ngợi tràn ngập màn hình.

? cũng thấy đấy, visual thần tiên, quá hợp .” Nguyễn Vũ Thanh đắc ý, lập tức Diệp Tiêu gõ lên trán một cái.

[Ha ha ha! Thanh vênh váo chị Tiêu dạy dỗ .]

[Chúc mừng Thanh! Chúc mừng chị Tiêu!]

[Chúc hai chị trăm năm hạnh phúc!]

...

“Em về xe , mua chút đồ.” Đến bãi đỗ xe, Nguyễn Vũ Thanh sang nhỏ.

“Em cùng .” Diệp Tiêu .

cần, em xe sưởi ấm .” mở cửa xe, đẩy cô trong đóng cửa .

“Giờ đến tiệm ‘Bảo Sư Phó’ phía , mua bánh rong biển ruốc thịt mà chị Tiêu nhà thích nhất.” vui vẻ .

[ chị Tiêu cùng ạ?]

“Trời lạnh quá, bảo cô xe cho ấm.”

[ nhét cẩu lương bất ngờ.]

[ ăn bánh Thanh mua quá!]

“Cái đó thì chắc các bạn ăn , vì chỉ chạy việc cho chị Tiêu nhà thôi.”

[Ha ha ha! Đau lòng ghê mấy chị em ơi!]

[ thể hỏi Thanh thích chị Tiêu từ khi nào ? hai ở bên từ cấp ba , thật ?]

“Chính xác thì thích cô từ năm mười hai tuổi, khi cô còn một cô bé cơ.”

[ Thanh thích chị Tiêu mười lăm năm ?]

“Ừm, thích cô mười lăm năm .” Nguyễn Vũ Thanh : “ cũng dài lắm , vì còn định thích cô cả đời nữa mà.”

...

Chủ đề #Diệp Tiêu Nguyễn Vũ Thanh Đăng Ký Kết Hôn Livestream# nhanh chóng leo lên top tìm kiếm.

khi mua xong, Nguyễn Vũ Thanh tắt livestream, lúc xe, thấy Diệp Tiêu tựa ghế ngủ mất .

đang định tìm chăn mỏng đắp cho cô thì cô mơ màng tỉnh .

ngủ nữa ?” cúi xuống hôn nhẹ lên mắt cô.

“Ừm, ngủ nữa.” Diệp Tiêu tỉnh hỏi: “Livestream xong ?”

“Xong .” Nguyễn Vũ Thanh : “Vợ , livestream chúng lên hot search .”

“???” Diệp Tiêu ngạc nhiên .

chúng đăng Weibo ?” giơ điện thoại lên.

Diệp Tiêu chớp mắt : “ thôi.”

13:14 ngày 25/12/2017, top 1 và top 2 hot search Weibo hai cái tên quen thuộc chiếm lĩnh.

@Nguyễn Vũ Thanh: Cuối cùng cũng cưới cô gái mà thích từ năm mười hai tuổi. (Đính kèm ảnh: Hình cưới nền đỏ trắng.)

@Diệp Tiêu: Nguyễn Vũ Thanh năm mười hai tuổi thật đáng ghét!

Tag@Nguyễn Vũ Thanh: Cuối cùng cũng cưới cô gái mà thích từ năm mười hai tuổi. (Đính kèm hình ảnh: Ảnh nghiệp tiểu học hai )

Trong ảnh, cô bé nghiêm túc mỉm ống kính, còn bé thì làm mặt quỷ, một tay nghịch ngợm giơ chữ V đầu cô.

Bình luận lập tức nổ tung:

[Ha ha ha! Thanh chị Tiêu bóc phốt !]

[Hồi nhỏ hai dễ thương quá! từ bé đôi !]

[ chị Tiêu thích Thanh từ khi nào thế?]

Diệp Tiêu trả lời: “Từ năm mười hai tuổi.”

...

Nguyễn Vũ Thanh năm mười hai tuổi thật đáng ghét.

cô thích cũng chính Nguyễn Vũ Thanh từ năm mười hai tuổi .

cô ghét nhất .

cô thích nhất cũng .

bắt nạt nhất .

bảo vệ nhất cũng .

thể khiến cảm xúc chân thật nhất cô rung động, từ đầu đến cuối, chỉ một Nguyễn Vũ Thanh.

May mắn , cô kết hôn với bất kỳ ai khác.

gả cho cô yêu nhất đời .

Nguyễn Vũ Thanh.

Họ sẽ ở bên .

Từ năm mười hai tuổi cho đến nhiều năm về .

Lời tác giả:

Một kết cục khác ở một gian khác.

Nếu thể chấp nhận tiếc nuối, chi bằng hãy dũng cảm thêm một .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...