Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiếng Mưa Rơi Muộn

Chương 4: Ánh dương rực rỡ

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Edit: Hiểu Yên

“Trong lòng em, gì khác với những khác , chỉ một khuôn mặt xa lạ bình thường giữa những con chữ.”

Trích: [ Như Ánh Dương Rực Rỡ]

...

Hôm đó đường về lớp, Lạc Nhất Xuyên thứ bảy trường sẽ tổ chức trận thi đấu bóng rổ cho học sinh khối mười, mời cô xem.

Vốn dĩ cô định từ chối, vì cô hiểu bóng rổ, càng hứng thú xem khác chơi bóng.

hiểu tại lập tức từ chối, mà còn do dự.

Lạc Nhất Xuyên nhân cơ hội mời thêm mấy , thế cô đành đồng ý.

Sáng thứ bảy, khi ăn sáng xong, Diệp Tiêu thẳng đến nhà thi đấu.

Bên trong ánh đèn sáng rực rỡ, cô chọn một chỗ trống khán đài xuống. bao lâu, bỗng nhiên nam sinh thể thao lớp 10A10, từng tặng sữa cho cô về phía cô, đó xuống chỗ trống bên cạnh.

, lát nữa cùng ăn nhé? Còn nhớ ? học lớp 10A10, tên Lục Trạch Viễn.”

“Xin , .” Diệp Tiêu , giọng lạnh nhạt.

mỹ nhân lạnh như băng mà, nể mặt ? Chỉ ăn chung thôi mà, cũng làm gì .” Lục Trạch Viễn , cũng vô tình cố ý chạm nhẹ tay cô.

Diệp Tiêu giật mạnh tay , dậy định đổi chỗ khác.

!” Thấy cô , Lục Trạch Viễn bật dậy đuổi theo.

“Diệp Tiêu!” Lạc Nhất Xuyên xuất hiện, thấy Lục Trạch Viễn theo cô thì hiệu cho cô lưng , khách khí hỏi Lục Trạch Viễn: “ bạn học, việc gì ?”

“Ồ, hoa chủ , thế thì sớm chứ.” Lục Trạch Viễn bĩu môi, thức thời bỏ .

chứ?” Lạc Nhất Xuyên hỏi cô.

Diệp Tiêu lắc đầu, ánh mắt rơi Nguyễn Vũ Thanh, và Hoàng Y Trừng cùng xuất hiện ở cửa nhà thi đấu.

Nguyễn Vũ Thanh về phía họ, ánh mắt chạm ánh mắt cô.

Diệp Tiêu nghiêng đầu, ánh mắt đang cũng dời .

hiểu tại cố ý nở nụ nhiệt tình với Lạc Nhất Xuyên: “Lớp các đấu với lớp nào thế? chuẩn thế nào ? tự tin ?”

Lạc Nhất Xuyên khựng , dường như quen với Diệp Tiêu bỗng nhiên như biến thành khác như thế .

Chính Diệp Tiêu cũng quen.

cô vẫn làm như , làm cho Nguyễn Vũ Thanh thấy.

Nguyễn Vũ Thanh rằng Diệp Tiêu đối xử với tất cả , cố tình ghét Nguyễn Vũ Thanh nhất.

rốt cuộc Diệp Tiêu làm gì, đối xử với , thật sự Nguyễn Vũ Thanh sẽ để tâm ?

...

Cả một học kỳ trôi qua trong chớp mắt, thỉnh thoảng Diệp Tiêu thấy Nguyễn Vũ Thanh, bao giờ chào hỏi .

Giả vờ như họ từng quen , dường như trở thành sự ăn ý chung giữa hai .

khi phân ban, bạn bè trong lớp rằng hai họ vì tranh giành hạng nhất khối mà đối chọi gay gắt. khi phân ban, Nguyễn Vũ Thanh học ban tự nhiên, Diệp Tiêu chuyển sang ban xã hội, họ học cùng một tòa nhà, cho nên cơ hội hai gặp mặt ít.

Lạc Nhất Xuyên luôn đến tìm cô, gần như mỗi như đều Nguyễn Vũ Thanh cùng.

Diệp Tiêu Lạc Nhất Xuyên đang theo đuổi cô, mà cũng đều Lạc Nhất Xuyên đang theo đuổi cô, trong tất cả đó còn cả Nguyễn Vũ Thanh.

mà Nguyễn Vũ Thanh vẫn cùng đến đây tìm cô.

cổ vũ, tiếp sức cho em ? Trong lòng Diệp Tiêu lạnh.

Rõ ràng cô càng ngày càng ít tiếp xúc với Nguyễn Vũ Thanh, tại cô vẫn ghét đến thế?

Khi Hoàng Y Trừng kể nào Vũ Thanh ”, “ Vũ Thanh” thế , “ Vũ Thanh” thế .

Khi thấy Nguyễn Vũ Thanh cùng Lạc Nhất Xuyên đến lớp cô tìm cô.

Mức độ ghét trong cô càng lúc càng nghiêm trọng.

Nghiêm trọng đến mức cô còn gặp đó nữa.

tại chứ?

Tại rõ Lạc Nhất Xuyên dùng những cái cớ vụng về như thế để đến gặp cô, mà cô vẫn học cách từ chối?

Cô và Lạc Nhất Xuyên chuyện với luôn sẽ giữ lịch sự và chừng mực, trong khóe mắt cô Nguyễn Vũ Thanh đang bên cạnh .

Nguyễn Vũ Thanh luôn lưng về phía cửa sổ hành lang, ánh sáng từ ngoài cửa sổ hắt , men theo mái tóc và đường nét , đổ xuống thì một vệt dài.

Giống như chỉ cần ở đó, ánh sáng sẽ vĩnh viễn thể chiếu lên khác.

Trong tầm nghiêng cô, từng xuất hiện nhiều Nguyễn Vũ Thanh khác biệt.

Nguyễn Vũ Thanh mặc chiếc hoodie trắng tinh mới toanh.

Nguyễn Vũ Thanh chơi bóng xong, trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi.

Nguyễn Vũ Thanh cắt tóc ngắn một chút.

Cô cố ý làm như thấy , cố ý chuyện với Lạc Nhất Xuyên thật vui vẻ, dùng những chiêu trò vụng về hồi nhỏ từng dùng để dỗi mà chọc tức .

từng nổi giận.

cũng sẽ còn giống như lúc nhỏ nữa, chạy theo lưng cô hỏi: “Diệp Tiêu, tại để ý tới thế?”

Bình thường tự nhiên đến mức giống như đang cùng một em , đuổi theo một cô gái mà thích.

Một cô gái xa lạ, bất cứ quan hệ gì với .

...

khi học kỳ hai lớp 11 bắt đầu lâu, Lạc Nhất Xuyên thương trong một trận bóng rổ, vết thương mới động đến vết thương cũ nên buộc phẫu thuật, buộc nghỉ học nửa năm.

“Chắc học kỳ lưu ban , chuyển thẳng sang lớp bố . với Thanh, nhờ giúp chăm sóc .”

“Với Diệp Phong cũng ở đó, nếu ai quấy rầy thì cứ tìm hai họ, đừng tự chịu đựng mà giấu trong lòng.”

khi nghỉ học, Lạc Nhất Xuyên dặn dò cô như thế.

Diệp Tiêu chỉ khẽ nhếch môi một chút, hờ hững ừm một tiếng : “ phẫu thuật nhớ chú ý sức khỏe, nghỉ ngơi cho nhé.”

Dù việc Lạc Nhất Xuyên nhờ Nguyễn Vũ Thanh chăm sóc cô khiến cô khó chịu, cô cũng gì thêm.

Tính tình Diệp Tiêu , đối xử với ngoài luôn xa cách khách sáo.

Từ đến nay cô chỉ hung dữ với những thiết nhất với .

Vì thế mà từ nhỏ em trai cô Diệp Phong luôn né tránh cô, còn với nhà rằng lúc nào cô cũng bắt nạt , còn bảo ghét nhất chơi cùng cô.

Diệp Phong đến trường Thực Nghiệm thành phố hơn một học kỳ, vì cùng chơi bóng rổ mà quen Lạc Nhất Xuyên và Nguyễn Vũ Thanh, hơn nữa còn trở thành em thiết với hai họ.

Diệp Tiêu dám chắc nhất định trong miệng Diệp Phong câu nào về cô.

Những lời về cô, tất cả đều sẽ lọt tai Nguyễn Vũ Thanh.

thì thôi, Diệp Tiêu nghĩ dù ngoài Diệp Phong , cũng chỉ

Nguyễn Vũ Thanh từng thấy dáng vẻ hung dữ nhất .

Nguyễn Vũ Thanh và Diệp Phong giống , họ giống ở chỗ đều thích Diệp Tiêu.

...

Chiều hôm kết thúc kỳ thi giữa kỳ, Diệp Tiêu trở về lớp muộn, cả tòa nhà trường học đều yên ắng trống trải.

Cô đang định thu dọn đồ đến nhà ăn ăn tối, bỗng nhiên cô thấy Hoàng Y Trừng từ cửa lớp bước .

“Chị Tiêu Tiêu, hôm nay em trực nhật, em chút việc, chị đổi ca với em ? Ngày mai đến phiên chị trực, em làm cho chị nhé.” Hoàng Y Trừng đến mặt cô, chớp chớp mắt .

.” Diệp Tiêu khựng một chút vẫn đồng ý, cô đặt chiếc cặp sách thu dọn xong trở về chỗ cũ.

“Yêu chị Tiêu Tiêu c.h.ế.t mất!” Hoàng Y Trừng ôm lấy cánh tay cô, mật dụi lòng cô, đó nhảy chân sáo chạy về phía cửa lớp.

mua quà sinh nhật cho cùng nhé.” Nữ sinh ở cửa lớp chờ Hoàng Y Trừng .

thở Diệp Tiêu khựng , bàn tay đang vịn góc bàn vô thức siết chặt hơn.

Hóa mua quà sinh nhật cho Nguyễn Vũ Thanh.

Món quà Nguyễn Vũ Thanh từng tặng cô hồi tiểu học, đến giờ vẫn cô cất giữ trong chiếc hộp nhỏ quý giá nhất gầm giường .

Thật sự quá nhiều tặng quà cho cô, thật thì những món quà đó cô cũng quá để tâm gìn giữ. khi mấy em họ bên nhà ngoại đến chơi, lóc đòi những thứ khác tặng cô, Diệp Tiêu bất đắc dĩ cũng đem cho họ hết.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tieng-mua-roi-muon/chuong-4--duong-ruc-ro.html.]

Chỉ những món Nguyễn Vũ Thanh từng tặng cô.

Cô luôn tìm cách giấu chúng ở nơi kín đáo nhất, đến cả cũng để mấy đứa em họ thấy.

Những thứ Nguyễn Vũ Thanh tặng cô, cô từng chia sẻ với bất kỳ ai.

chắc chắn Nguyễn Vũ Thanh sẽ giống cô, con gái tặng quà cho cũng nhiều đến đếm xuể.

Thế món quà mà Nguyễn Vũ Thanh trân trọng cất giữ, đại khái chỉ những thứ Hoàng Y Trừng tặng .

Cô bỗng cảm thấy chỗ cánh tay Hoàng Y Trừng ôm qua chút tê dại.

Cảm giác cô mật dụi lòng cô vẫn tan , khiến tự nhiên.

Hoàng Y Trừng thật sự làm nũng, bỗng nhiên Diệp Tiêu nhịn mà thở dài, bảo Nguyễn Vũ Thanh thích cô .

Cô thì mãi mãi cũng học như .

Diệp Tiêu nghĩ tiếp nữa, cô dậy cửa lấy chổi bắt đầu quét lớp.

Mất hơn nửa tiếng đồng hồ mới dọn dẹp xong thì trời dần tối.

Trong tòa nhà lớp học còn một ai, Diệp Tiêu định vệ sinh mới lớp lấy cặp và khóa cửa.

bước khỏi lớp, cô phía gọi .

, hoa khôi Diệp!”

Lục Trạch Viễn, đó vẫn luôn bám lấy cô.

Trong lòng Diệp Tiêu dâng lên một cảm giác bực bội, cô để ý đến , tăng tốc bước chân về phía .

Khi ngang qua phòng nước, cô thấy Nguyễn Vũ Thanh đang vòi nước vắt giẻ lau.

vẫn về.

Khoảnh khắc đó, hai họ sững sờ , Diệp Tiêu vội vàng dời mắt , làm như thấy , tiếp tục bước nhanh về phía .

Khi cô đến cửa nhà vệ sinh nữ, bỗng từ phía đẩy một cái.

“Hoa khôi, nhanh như thế làm gì hả?” Lục Trạch Viễn theo cô nhà vệ sinh nữ.

“Đây nhà vệ sinh nữ đấy, điên ?” Diệp Tiêu lạnh mặt trừng .

“Nhà vệ sinh nữ thì ? Bây giờ cả tòa nhà ai .” Lục Trạch Viễn trực tiếp đưa tay kéo lấy cánh tay cô: “Nể mặt ăn cùng một bữa nhé.”

Diệp Tiêu “bốp” một cái gạt tay , cô định về phía cửa nhà vệ sinh kéo ngược trở .

Sức lớn, kéo đến mức cổ tay cô đau nhói.

còn tỏ thái độ đó nữa thì đừng trách khách khí đấy nhé? Bày đặt cái gì...” còn hết câu, bỗng nhiên Diệp Tiêu cảm thấy kéo cô sang một bên.

Nguyễn Vũ Thanh đột ngột xuất hiện, hai lời, đ.ấ.m một quyền mặt Lục Trạch Viễn.

kiếp.” Lục Trạch Viễn đ.á.n.h lùi mấy bước, đầu lưỡi l.i.ế.m khóe môi rỉ máu, vẻ mặt đầy khó tin.

còn dám quấn lấy cô thử xem.” Nguyễn Vũ Thanh lạnh giọng .

Lục Trạch Viễn chằm chằm Nguyễn Vũ Thanh hồi lâu, vẻ mặt phần cam lòng, thêm gì, thấp giọng mắng một câu bỏ .

“Muộn thế còn về?” Sắc mặt Nguyễn Vũ Thanh , giọng cũng mấy dễ : “Diệp Tiêu, chút ý thức an nào hả?”

Trùng phùng một năm rưỡi, ngoài hai gọi tên cô ngày khai giảng thì đây thứ hai gọi tên cô.

Môi Diệp Tiêu khẽ cử động, sống mũi bỗng dâng lên một trận chua xót.

Bởi vì bạn gái đổi ca trực nhật với .

bạn gái chuẩn sinh nhật cho , nên bảo trực nhật.

Diệp Tiêu im lặng, một lời.

“Gặp chuyện thế cũng tìm giúp đỡ.” Nguyễn Vũ Thanh khẽ nhếch môi, lộ nụ tự giễu: “ ghét đến ?”

Hốc mắt Diệp Tiêu nóng lên, mắt dần phủ thành một tầng sương mờ.

Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên

bỗng nhiên cô như thế ?

để ý đến cô, coi cô như xa lạ, cô .

giả vờ quan tâm cô như thế , chất vấn cô, ngược cô càng hơn.

mặt , Diệp Tiêu siết chặt nắm tay tự nhủ, nước mắt sắp rơi xuống.

Bỗng nhiên cô xoay lưng về phía , đối diện với những viên gạch men trắng đến chói mắt tường nhà vệ sinh, cơ thể khống chế mà run lên.

vẫn còn nhè thế hả?” Nguyễn Vũ Thanh ở phía cô khẽ thở dài.

, .” Diệp Tiêu bỗng run giọng mở miệng: “ ghét đấy, ghét nhất.”

nên thể ngay ? tìm Hoàng Y Trừng , đừng ở đây cho “ em mà giả vờ giả vịt quan tâm nữa.

cần.

phía rơi một im lặng.

lúc Diệp Tiêu tưởng rằng rời , bỗng trong lòng bàn tay cô nhét một tờ khăn giấy mềm mại.

“Ghét thì ghét thôi.” Giọng dịu xuống, mang theo sự bất lực: “ ghét , nên buồn ? còn nữa.”

xong, nhét cả một gói khăn giấy túi đồng phục cô.

“Lát nữa nhớ về sớm đấy.” Bỏ câu đó, Nguyễn Vũ Thanh mới xoay đẩy cửa rời .

Diệp Tiêu siết chặt tờ khăn giấy trong tay, bỗng cảm thấy tim đau đến lạ.

tại buồn đến thế.

khi trùng phùng, những lời cô chuẩn với , một chữ cũng từng thốt .

Câu đầu tiên cô với , : ghét lắm.

Bởi vì quan tâm, bởi vì giận dỗi, nên cô mới luôn đem những lời tổn thương nhất cho .

những lời đó rốt cuộc làm tổn thương .

Cô chỉ , những lời đó làm tổn thương chính , tổn thương thật sâu.

Bởi vì mỗi ghét , tim cô đau đến mức chịu nổi.

Cô cũng như .

làm chuyện giả vờ như gì để tiếp tục làm bạn với .

Nguyễn Vũ Thanh chỉ thích cô, chỉ đối xử với cô, bao giờ để ý đến cô gái khác nữa. bạn bè thì thể đưa yêu cầu quá đáng như .

Cho nên giữa họ mới thành thế , giống như trở thành kẻ thù .

Diệp Tiêu dùng khăn giấy lau nước mắt, lớp lấy cặp sách. định khóa cửa rời , cô bỗng thấy Diệp Phong ở cửa lớp chờ .

thôi, cùng ăn cơm thôi.” Diệp Phong dựa tường .

em đến đây?” Diệp Tiêu hỏi.

Thanh gọi điện thoại cho em, hôm nay tâm trạng chị , bảo em qua đây cùng chị.”

Diệp Phong hì hì, ghé sát huých tay cô hỏi: “, thấy em khiến tâm trạng chị càng tệ hơn ?”

“Cút.” Diệp Tiêu nhấc chân lên đá , bật qua làn nước mắt.

“Rốt cuộc tại tâm trạng chị thế?” Diệp Phong chạy theo bên cạnh hỏi.

Diệp Tiêu để ý đến , bước chân càng lúc càng nhanh.

, chị đợi em với, lát nữa ăn cơm dùng thẻ chị nhé, em quên nạp tiền thẻ cơm .”

thì em đừng ăn nữa.” Diệp Tiêu đầu với .

, bây giờ em gọi cho chú thím, với họ ở trường em chị ngược đãi...”

Diệp Phong lải nhải bên tai cô, đến mức đầu cô nổ tung, cũng khiến tâm trạng Diệp Tiêu dịu đôi chút.

Nếu lúc đang quấn lấy cô Diệp Phong mà Nguyễn Vũ Thanh, vui hơn ?

Khi ý nghĩ đó xuất hiện, Diệp Tiêu đặc biệt khinh thường chính .

Từ nhỏ Diệp Tiêu sống kiêu hãnh, lẽ nào bây giờ cô sống hèn mọn đến ?

Một đáng ghét như Nguyễn Vũ Thanh, từ nay về Diệp Tiêu sẽ nghĩ đến nữa, càng sẽ để ý đến nữa.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...