Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiếng Mưa Rơi Muộn

Chương 3: Người qua đường

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Edit: Hiểu Yên

“Dù hàng ngàn hàng vạn lời tâm sự đơn phương cũng chẳng ý nghĩa gì cả, dù thì cuối cùng họ cũng chỉ qua đường mà thôi.”

Trích: [ Qua Đường Mà Thôi]

...

“Tranh T.ử , Nguyễn Vũ Thanh thật sự bạn trai ? hồi cấp hai nam thần trường đấy.”

“Chuyển đến đây thì vẫn nam thần trường mà.”

Trong nhà ăn ồn ào náo nhiệt, giọng hai cô gái ở hàng ghế bên cạnh vẫn bay tai Diệp Tiêu rõ ràng.

Diệp Tiêu ngẩn đầu , thấy nụ e thẹn Hoàng Y Trừng, và vẻ mặt đầy hóng chuyện cô gái bên cạnh cô .

Nguyễn Vũ Thanh, mà hai họ đang nhắc đến Nguyễn Vũ Thanh ?

Nguyễn Vũ Thanh mà cô quen ?

“Từ nhỏ đến lớn đều nam thần trường, hồi học tiểu học còn chuyển lên thành phố, còn lớp trưởng lớp nữa đấy.”

Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Diệp Tiêu rơi một trống rỗng. Bóng xung quanh bắt đầu trở nên mờ nhạt, thứ duy nhất hiện rõ mắt cô Hoàng Y Trừng đang mỉm chuyện.

đang trò chuyện với khác về bạn trai Nguyễn Vũ Thanh.

Nguyễn Vũ Thanh mà Diệp Tiêu quen .

yêu ? gọi trai?”

“Ôi, đương nhiên ở trường kín đáo một chút chứ... bây giờ nhà trường bắt yêu sớm gắt lắm mà.”

Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên

Giọng hai vang lên chói tai, như những cây kim nhọn, hết đến khác chuẩn xác đ.â.m tim Diệp Tiêu.

Đâm , rút , đ.â.m nữa.

Hoàng Y Trừng bạn học mới trong lớp cô, nhỏ hơn các bạn cùng khối hai tuổi, lúc tự giới thiệu còn tinh nghịch em gái nhỏ . Ngay từ cái đầu tiên thấy cô , Diệp Tiêu cảm thấy cô gái mang đến cho một cảm giác đặc biệt ngọt ngào và ấm áp.

Hóa Nguyễn Vũ Thanh thích kiểu con gái như ?

Hóa từ đến giờ Nguyễn Vũ Thanh từng thích Diệp Tiêu hung dữ, chỉ nổi cáu với .

nên Diệp Tiêu, rốt cuộc cô đang làm gì thế hả?

Cô liều mất nửa cái mạng để thi đây, rốt cuộc để làm gì?

Rõ ràng Nguyễn Vũ Thanh với cô , thì sẽ nữa.

sẽ tìm cô nữa.

Bỗng nhiên sống mũi cay xè chua xót, tầm Diệp Tiêu một lớp sương nước mỏng phủ lên. Cô xoay bước thẳng cửa nhà ăn, còn tâm trạng tiếp tục xếp hàng lấy cơm nữa.

thật sự ở nhà ăn quá đông.

chen qua chen , tay bưng khay cơm và bát canh. Diệp Tiêu dùng mu bàn tay lau khóe mắt ướt át, dùng tầm mờ nhòe tìm kiếm những khe hở giữa đám đông, gian nan bước trong những trống .

Vũ Thanh!” Giọng Hoàng Y Trừng đột nhiên xộc tai cô.

Giống như ảo giác, chân thực đến chói tai.

Bỗng nhiên từ xông mấy nam sinh đang xô đẩy đùa giỡn với , mạnh đến mức va trúng Hoàng Y Trừng đang chen bên cạnh Diệp Tiêu.

Hoàng Y Trừng va đến loạng choạng, cốc cà phê nóng tay “ào” một cái đổ hết lên Diệp Tiêu.

Chiếc áo sơ mi đồng phục trắng tinh nhuộm bẩn thành màu nâu sẫm, loang từng mảng lớn như bùn đất. Ngay lập tức phần da vải áo dính chặt Diệp Tiêu truyền đến cảm giác đau rát như bỏng.

Cô sững cúi đầu, thấy thấp thoáng đường viền áo lót mắt, vội vàng đưa tay che .

Chật vật đến chịu nổi.

“Xin xin , chị gái xinh , chị chứ?” Hoàng Y Trừng giật hoảng hốt, luống cuống tìm khăn giấy đưa cho cô.

.” Viền mắt Diệp Tiêu đỏ hoe, cố nén giọng nghèn nghẹn .

thế?” Một giọng nam lâu truyền tới, cả Diệp Tiêu cứng đờ, bỗng nhiên cô còn dũng khí ngẩng đầu sang nữa.

Cuộc gặp mà cô âm thầm tính toán từ lâu với , lẽ nào gặp trong bộ dạng chật vật t.h.ả.m hại thế ?

Cô đang sợ ?

Sợ bộ dạng t.h.ả.m hại thấy.

Vốn dĩ Diệp Tiêu luôn ngang ngược kiêu ngạo, Diệp Tiêu từng vô lý gây chuyện làm nũng với , biến thành một kẻ nhát gan đến mức dám thẳng như bây giờ ?

Diệp Tiêu cúi đầu, ngẩng đầu lên .

Vũ Thanh, va em, em lỡ tay làm đổ cà phê lên chị gái .” Hoàng Y Trừng áy náy .

“Diệp Tiêu?” Xa cách ba năm, một nữa gọi tên cô.

Cơ thể cô khẽ run lên nhẹ, gần như thể nhận .

chứ?” Bỗng nhiên một giọng nam khác truyền đến, kèm theo tiếng thở gấp vì chạy vội.

mắt cô, hai chiếc áo khoác đồng phục đưa tới.

thấy nam sinh chạy đến bạn học cô quen trong lớp học thêm mùa hè, Lạc Nhất Xuyên.

Như vớ cọng rơm cứu mạng, Diệp Tiêu nhận lấy áo khoác Lạc Nhất Xuyên đưa tới, vội vàng mặc , một câu “Cảm ơn” bỏ chạy.

bầu trời xám xanh, gió lạnh cuốn theo những hạt mưa tạt mặt cô. Diệp Tiêu chạy như điên, đầu óc trống rỗng, chẳng bao lâu chạy về tới ký túc xá.

Bạn cùng phòng vẫn ai về, cô bộ quần áo bẩn ném chậu giặt, cúi bồn rửa tay vặn vòi nước. Nước lạnh buốt mang theo cái rét thấu xương, cô đưa tay hứng một vốc nước táp lên mặt, nước thì lạnh nước mắt cô chảy xuống nóng hổi.

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi ngày một lớn, hòa cùng tiếng sấm rền vang trời, ào ào đổ xuống.

Diệp Tiêu chằm chằm chiếc bồn rửa tay trắng mặt, tầm nhòe thành một mảng. Trong đầu cô lặp lặp hình ảnh nụ ngọt ngào và giọng nũng nịu Hoàng Y Trừng, còn Nguyễn Vũ Thanh hỏi “ thế?”, Nguyễn Vũ Thanh gọi tên cô, Nguyễn Vũ Thanh cởi áo đồng phục đưa cho cô.

thẳng , cô vẫn kìm dùng khóe mắt liếc từ xuống một lượt.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tieng-mua-roi-muon/chuong-3-nguoi-qua-duong.html.]

cao hơn hồi nhỏ, cũng gầy hơn.

Ngũ quan vẫn tuấn tú, chỉ đường nét gương mặt trưởng thành, sắc sảo hơn nhiều. Đôi mắt vẫn to, đen nhánh sáng ngời như , trong trẻo và lấp lánh.

thấy một Nguyễn Vũ Thanh những lớn lên , mà ngược còn ngày càng trai hơn.

Nguyễn Vũ Thanh còn Nguyễn Vũ Thanh năm mười hai tuổi , ngày nào cũng quấn lấy cô sẽ luôn giúp cô bắt côn trùng nữa .

Nguyễn Vũ Thanh Nguyễn Vũ Thanh khi xa cô ba năm, bạn gái.

Một Nguyễn Vũ Thanh mới mẻ và xa lạ.

tại nước mắt Diệp Tiêu nữa rơi xuống kiểm soát .

Cô ghét Nguyễn Vũ Thanh suốt bao nhiêu năm qua, từng khoảnh khắc nào khiến cô ghét hơn giây phút .

...

Buổi chiều, Diệp Tiêu đến lớp sớm, cô xuống chỗ thì thấy Hoàng Y Trừng bước tới, chỗ trống bên cạnh cô.

“Chị tiên nữ chứ?” Hoàng Y Trừng quan tâm hỏi Diệp Tiêu.

.” Diệp Tiêu lắc đầu nhẹ: “Em cứ gọi chị Diệp Tiêu .”

“Chỉ em thấy chị xinh quá thôi, nhịn gọi chị tiên nữ.” Hoàng Y Trừng ngượng ngùng mỉm : “ em gọi chị chị Tiêu Tiêu nhé.”

“Chị Tiêu Tiêu, em Vũ Thanh , hóa đây chị với bạn học tiểu học ?”

Diệp Tiêu khẽ khựng gật đầu.

“Hồi nhỏ thế nào ạ? Kể cho em , giống như bây giờ chị?”

“Chị với ... lắm.” Diệp Tiêu lúng túng .

“Hả? Vũ Thanh lúc đó hai còn khá mà.”

Diệp Tiêu sững .

“Đều chuyện hồi nhỏ , chị cũng nhớ rõ lắm.” Cô giải thích.

“Tiêu Tiêu! , nam sinh lớp 10A10 tặng đấy..” Nữ sinh bàn bước từ ngoài cửa , đặt một ly sữa lên bàn Diệp Tiêu.

“Ôi, chị Tiêu Tiêu, em ghen tỵ với chị quá mất..” Hoàng Y Trừng cầm ly sữa lên ngắm nghía kỹ một lượt.

Diệp Tiêu cố gắng gượng cong môi mỉm một cái, biểu cảm cứng ngắc.

chuyện em tò mò lắm, chị Tiêu Tiêu, chị sẽ thích kiểu con trai như thế nào ạ?” Hoàng Y Trừng đặt ly sữa bàn cô, đột nhiên hỏi.

“Chị .” Diệp Tiêu khựng một chút, nhàn nhạt .

chị thích kiểu con trai như Vũ Thanh em ?” Hoàng Y Trừng dùng ánh mắt đầy tò mò cô.

Bỗng tim Diệp Tiêu đập hẫng một nhịp.

Giống như chột .

thích.” Cô Hoàng Y Trừng đến lòng rối bời, đột nhiên cô dậy : “Chị việc ngoài một chút.”

em tìm chị chuyện nhé, chị Tiêu Tiêu.” Thấy cô , Hoàng Y Trừng cũng dậy trở về chỗ .

...

Diệp Tiêu ôm áo đồng phục trong tay, băng qua hành lang lớn về phía lớp 10A7, cô nhớ Lạc Nhất Xuyên và Nguyễn Vũ Thanh học cùng lớp.

“Bạn học ơi, làm phiền gọi giúp Lạc Nhất Xuyên với.” Diệp Tiêu cửa lớp 10A7, gọi một nam sinh đang chuẩn bước lớp.

Nam sinh gật đầu đồng ý, trong gọi giúp cô.

, đó chẳng Diệp Tiêu ? Hạng nhất thành phố, hoa khôi trường đấy.”

thật kìa, đến tìm ai thế nhỉ? tìm Nguyễn Vũ Thanh chứ?”

thể nào, chẳng Nguyễn Vũ Thanh cái cô Hoàng gì đó ?”

“Ôi chao, thấy cái cô Hoàng gì đó xinh bằng cô bạn .”

Mấy nữ sinh lớp 10A7 bước lớp chỉ trỏ Diệp Tiêu, chụm đầu thì thầm to nhỏ, Diệp Tiêu mà trong lòng khó chịu, dứt khoát sang bệ cửa sổ đối diện chờ Lạc Nhất Xuyên.

“Diệp Tiêu!” Đột nhiên Nguyễn Vũ Thanh ôm bóng rổ xuất hiện ở góc cầu thang, thấy cô thì mắt sáng lên, lớn tiếng gọi tên cô.

bé ngày nào trưởng thành thành thiếu niên cao lớn, tuy vẫn giữ vẻ bất cần đời quen thuộc, rốt cuộc tính cách thu liễm phần nào, cũng mang đến cảm giác chín chắn hơn nhiều.

Sự đổi khiến Diệp Tiêu một nữa cảm nhận sâu sắc rằng, tất cả chuyện sớm thể nữa .

đang với cô, nụ chói mắt.

Viền mắt Diệp Tiêu bắt đầu đau nhức, cô một chút cũng thấy , càng với dù chỉ một câu.

Cô cố ý giả vờ như thấy , dậy khỏi ban công, về cửa lớp 10A3.

Lạc Nhất Xuyên bước từ cửa lớp, thấy cô thì nở nụ dịu dàng.

“Chuyện trưa nay cảm ơn nhé.” Diệp Tiêu đưa áo đồng phục trong tay cho : “Trả áo cho .”

gì.” Lạc Nhất Xuyên , thấy cô chuẩn rời thì vội lên tiếng: “, về lớp ?”

lên phòng làm việc bố một chuyến, hai đứa cùng nhé.”

Diệp Tiêu khẽ “ừm”, cô cùng Lạc Nhất Xuyên mấy bước thì chạm mặt Nguyễn Vũ Thanh đang từ hướng ngược .

Thanh!” Lạc Nhất Xuyên chào hỏi một tiếng.

Nguyễn Vũ Thanh đáp , ánh mắt dừng Diệp Tiêu, Diệp Tiêu cố ý né tránh ánh , gần như xem như hề tồn tại.

hai cũng quen ?” Lạc Nhất Xuyên cảm thấy khó hiểu, hạ giọng hỏi cô.

.” Diệp Tiêu lạnh mặt, cố ý hai chữ thật lớn, cố ý để thấy.

cho Nguyễn Vũ Thanh, cô ghét nhất đời .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...