Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiếng Mưa Rơi Muộn

Chương 2: Lén lút

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Edit: Hiểu Yên

“Giống như việc ngăn tiếng ho , thích , sắp giấu nổi ý nghĩ nữa . Đôi khi thật sự tìm để truy hỏi, gần như cảm xúc thế giới chiếm lấy quá nhiều.”

Trích: [Lén Lút]

...

Ngày nghiệp tiểu học hôm đó, Diệp Tiêu và Nguyễn Vũ Thanh cãi một trận lớn. Chính vì thế mà kể từ ngày đó, Diệp Tiêu từ bỏ ý nghĩ làm bạn với , một nữa xác định ghét nhất.

Lúc chạng vạng, con đường rợp bóng cây cổng trường gió thổi qua, vẫn thổi tan cái oi bức mùa hè.

“Thật sự thấy tiếng em gọi, thật đấy.” Nguyễn Vũ Thanh đuổi theo phía cô, gấp gáp giải thích.

Diệp Tiêu chỉ cúi đầu bước , coi như thấy gì.

“Quà cũng cố nhét cho , trả , cũng cách nào vứt .”

Diệp Tiêu càng càng nhanh, cô vẫn để ý đến .

“Rốt cuộc em để món quà tặng ở ? Mau giao đây.”

“Em vứt .” Diệp Tiêu lạnh lùng .

Nguyễn Vũ Thanh sững , hỏi: “Thế còn món quà tặng em thì ? Em để ở ?”

Diệp Tiêu khựng một chút, cố ý chọc tức : “Cũng vứt luôn .”

Quả nhiên Nguyễn Vũ Thanh cô chọc giận.

còn đuổi theo cô nữa, yên tại chỗ, một lời nào.

Bước chân Diệp Tiêu run run, cô vẫn để ý đến , càng giận dỗi thì bước chân càng lúc càng nhanh.

“Nếu em còn để ý đến nữa thì sẽ tự một đấy.” Đột nhiên Nguyễn Vũ Thanh phía cô hét lớn.

khựng , cô vẫn đầu.

thì sẽ bao giờ nữa .” kéo cao giọng hét.

Tiếng hét Nguyễn Vũ Thanh lớn, cùng cơn gió lướt qua vành tai cô, Diệp Tiêu vẫn đầu .

Cô tin chắc rằng sẽ tức giận đến mức đó, mà đang cố ý. Bởi vì khi sẽ bao giờ nữa, âm cuối kéo dài, giọng điệu vô cùng ngứa đòn, đặc biệt đáng đánh.

thế giới cũng chỉ , chỉ Nguyễn Vũ Thanh, sẽ chiều chuộng Diệp Tiêu đầy tính vô điều kiện.

Chỉ Nguyễn Vũ Thanh sẽ với cô rằng bất kể em như thế nào thì em vẫn Diệp Tiêu.

...

đến ngày khai giảng lớp bảy, Diệp Tiêu mới nhận , ngày chia tay hôm đó Nguyễn Vũ Thanh hề đùa với cô.

thật sự bao giờ gặp cô nữa.

chiếc bảng thông báo phân lớp, vốn dĩ Diệp Tiêu luôn phóng khoáng mực, đầu tiên mang vẻ mặt qua loa để đối phó với những lời khen và hỏi han thầy cô phụ xung quanh, ánh mắt hết đến khác tìm kiếm bảng thông báo cái tên khiến cô nhung nhớ suốt cả kỳ nghỉ.

Nguyễn Vũ Thanh.

Cô lật qua lật những hàng chữ nhỏ màu đen chi chít bảng, xem xem mấy , vẫn tìm thấy cái tên mà cô thấy.

đó, một bạn học cùng lớp tiểu học với cô rằng, nhà Nguyễn Vũ Thanh chuyển lên thành phố . sẽ học ở thành phố, sẽ huyện F nữa.

thì .

Diệp Tiêu suy nghĩ dù cô cũng ghét như , rời khỏi cuộc sống một chuyện bao.

hình như hiện thực như thế.

Ngày nối tiếp ngày khác, tiết học nối tiếp tiết học khác, phút giây nối tiếp phút giây khác. Cô còn thấy Nguyễn Vũ Thanh nữa, cố tình làm như thể thấy ở khắp nơi.

Nguyễn Vũ Thanh ẩn trong từng khe hở cuộc sống cô.

“Diệp Tiêu đây che chở, mấy hả?” Cũng những con trai cùng khối ngông cuồng ngang ngược từng với khác như .

họ Nguyễn Vũ Thanh.

, chỉ con sâu thôi mà, để giúp em lấy .” Đàn lớp cùng trực ban với cô cũng từng dịu dàng lịch sự giúp cô bắt sâu.

Nguyễn Vũ Thanh.

Những bức thư và quà mà cô nhận khiến ngăn bàn học càng lúc càng đầy, bên đủ loại dấu mộc, đủ loại tên tuổi.

trong những cái tên đó, một cái nào Nguyễn Vũ Thanh.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tieng-mua-roi-muon/chuong-2-len-lut.html.]

Đều tại Nguyễn Vũ Thanh cả.

Rõ ràng còn đáng ghét như tranh mất hào quang cô nữa, đáng lý cuộc sống những năm cấp hai vui hơn cuộc sống tiểu học nhiều mới .

tại trở nên vui thế .

Diệp Tiêu hoa khôi nhất khối, Diệp Tiêu nữ thần học bá bạn bè ngưỡng mộ nhất, thế mà Nguyễn Vũ Thanh trong ký ức dày vò thành một suốt ngày xác giữ nổi hồn.

Cô nhất định tìm Nguyễn Vũ Thanh.

hỏi cho rõ ràng, hỏi dựa lời nào rời , dựa sẽ bao giờ nữa, thật sự bao giờ nữa.

dựa mà bỏ cô một , khiến cô buồn tủi như .

Trong tất cả các trường cấp ba ở thành phố, trường nhất Trung học Thực Nghiệm, ngôi trường duy nhất nhận học sinh từ huyện thành cũng Trung học Thực Nghiệm, điểm chuẩn Trung học Thực Nghiệm vô cùng cao.

Vì để thi đỗ Trung học Thực Nghiệm thành phố, Diệp Tiêu bắt đầu liều mạng học tập, giờ chơi cũng học, tập thể d.ụ.c cũng học, đường đến nhà ăn ăn cơm vẫn cầm sách học.

Thành tích chạy tám trăm mét cô kém, thế cô ở sân thể d.ụ.c chạy mãi chạy mãi. một chạy đến mức chân cô mềm nhũn, trực tiếp ngã sấp xuống đường chạy, đầu gối trầy rách da, m.á.u chảy nhiều.

Cô ngẩn chỗ đầu gối m.á.u nhuộm đỏ, cảm xúc đè nén lâu thể kìm nữa, thế cô che mặt, chật vật lớn.

Tại Nguyễn Vũ Thanh thể đáng ghét như chứ?

Nếu vì Nguyễn Vũ Thanh, cô cần ép nhất định thi đỗ Trung học Thực Nghiệm thành phố.

Nếu vì Nguyễn Vũ Thanh, cô cần ngã xuống thương, đầu gối chảy máu, đau thấu tâm can.

nhớ Nguyễn Vũ Thanh.

...

Kỳ thi cấp ba năm đó, kết quả thi , tổng điểm nhất thành phố, đặc cách trúng tuyển trường Thực Nghiệm thành phố.

thi nhất thành phố đấy.” Cô nhịn mà tưởng tượng sẽ đắc ý khoe khoang mặt như thế nào: “Nguyễn Vũ Thanh, thua nhé.”

Cô lên kế hoạch kỹ, trong kỳ nghỉ hè sẽ học trang điểm, học cách phối trang phục, mua quần áo mới, sửa đổi bớt tính , cô dùng dáng vẻ nhất để đến gặp .

Hóa Diệp Tiêu cho hảo cũng sẽ vì một khiến bản trở nên hơn.

Đương nhiên để khiến hối hận .

Cô tự với như thế.

Đợi đến khi khai giảng gặp , cô nhất định chất vấn , dựa tiếng nào bỏ hả? đó cô sẽ cảnh cáo làm như nữa.

Nếu thật sự , cô cũng thể mềm mỏng với . Ví dụ như đồng ý sẽ bao giờ vô lý gây chuyện với nữa, cũng sẽ bao giờ hung dữ với nữa.

Cô còn hỏi thích thành phố nào, cô hỏi thích Bắc Kinh ? Nếu thích, thì họ cùng đến Bắc Kinh học đại học .

cô cũng xa nữa, đối với cô mà , ba năm đủ dài . Trong ba năm dài đằng đẵng , cô rút một đạo lý đời , đó một khi Nguyễn Vũ Thanh còn xuất hiện trong cuộc sống cô nữa, cuộc sống cô đặc biệt mất niềm vui.

sống một cuộc sống niềm vui như thế nữa.

...

Ngày trường Thực Nghiệm thành phố tổ chức lễ khai giảng thì trời đổ mưa to.

Diệp Tiêu phân lớp 10A1, Nguyễn Vũ Thanh phân lớp 10A7.

Buổi sáng, khi buổi sinh hoạt chào đón học sinh mới lớp kết thúc, Diệp Tiêu một đến nhà ăn lấy cơm. Học sinh chen chúc trong nhà ăn đông nghịt, Diệp Tiêu lơ đãng xếp hàng, thò đầu về phía hàng dài bên phía cửa dành cho học sinh nam, tìm kiếm bóng dáng Nguyễn Vũ Thanh.

Mấy năm qua , Nguyễn Vũ Thanh bây giờ sẽ trông như thế nào nhỉ?

Lúc nhỏ điển trai như , đừng lớn lên sẽ nhé?

Cô nhớ rằng bố đều cao, chắc cũng cao lắm nhỉ?

vẫn sẽ giống như lúc nhỏ, lêu lổng bất cần như ?

Khi gặp cô, còn giống như lúc nhỏ , đôi mắt đen láy bỗng sáng lên, đó thiết gọi tên cô.

Trong đầu cô ngừng tưởng tượng, bỗng nhiên tim đập nhanh, khóe môi cũng vô thức cong lên.

Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên

Diệp Tiêu từng nhiều nam sinh khác nhét thư tình ngăn bàn, thậm chí còn tỏ tình mặt , lúc bàn tay đang nắm chặt cô khẽ rịn mồ hôi.

căng thẳng, Diệp Tiêu nghĩ nên căng thẳng Nguyễn Vũ Thanh mới .

Bởi vì Diệp Tiêu hung dữ đến tìm .

đừng hòng giống như năm đó, bỏ cô , đó một lưng một rời .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...