Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiếng Mưa Rơi Muộn

Chương 1: Không ai giống như anh

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Edit: Hiểu Yên

“Em hận giả vờ như quên, ký ức ngừng ùa về. Giống như nỗi nuối tiếc cứ lầm rầm tự sự, một ai giống như .” 

Trích [ Ai Giống Như ].

“Cho em hỏi chị Diệp Tiêu một chút, chị thích mẫu bạn trai như thế nào ạ?”

Diệp Tiêu khựng , buổi phỏng vấn câu lạc bộ trường một nữa ngắt quãng.

“Xin nhé, chúng làm nữa .” Cô khẽ mỉm , tràn đầy ái ngại lên tiếng xin .

Cô bé khóa phụ trách phỏng vấn điều chỉnh máy , hiệu bằng tay cho cô chuẩn bắt đầu .

“Chị thích những trưởng thành và điềm đạm một chút.” Cô đối diện với ống kính, đưa câu trả lời vô cùng hào phóng và mực.

khi buổi phỏng vấn kết thúc, cô chào tạm biệt đàn em về phía Thẩm Chi Hàm đang bóng cây vẫy tay đợi .

nữ thần, nào phỏng vấn cũng trả lời trái với lương tâm thế hả?” Thẩm Chi Hàm nhéo má cô, lên tiếng chất vấn.

“Tớ trả lời trái với lương tâm chỗ nào?” Diệp Tiêu hỏi ngược .

“Rõ ràng hề thích mấy trai kiểu mà, mà ngày nào cũng mặt đổi sắc đối diện với máy thích lắm.”

“Đàn Trình trưởng thành ? điềm đạm ? Thành tích ngoại hình ?” Thẩm Chi Hàm nghiến răng nghiến lợi : “ đối xử với như thế, chút cảm xúc nào với ?”

Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên

“Thật sự tớ hiểu nổi, tại thái độ đối với việc yêu đương tiêu cực đến như chứ?”

“Diệp Tiêu, rốt cuộc thích kiểu như thế nào?”

Những câu hỏi liên tiếp như s.ú.n.g liên thanh Thẩm Chi Hàm khiến Diệp Tiêu rơi một lặng kéo dài.

Rốt cuộc cô thích kiểu con trai như thế nào?

Thật sự, chính cô cũng .

Cô chỉ rằng bản ghét kiểu con trai như thế nào mà thôi.

mà Diệp Tiêu ghét nhất đời chính kiểu con trai như Nguyễn Vũ Thanh.

thế giới , chẳng ai đáng ghét hơn Nguyễn Vũ Thanh cả.

cũng chính vì thế mà cũng chẳng ai thể Nguyễn Vũ Thanh.

Một Nguyễn Vũ Thanh duy nhất thế giới , biến một Diệp Tiêu kiêu ngạo, phóng khoáng trở thành một nhát gan nghĩa. Cô Nguyễn Vũ Thanh khóa chặt trong một đoạn ký ức phủ bụi từ lâu, suốt bao nhiêu năm qua vẫn thể nhích thêm một bước.

...

, ? Nguyễn Vũ Thanh Diệp Tiêu đấy.”

“Thật ? Mà mới nhớ, tớ thấy hai họ trông cũng đôi thật.”

một ngày năm Diệp Tiêu học lớp sáu, bỗng nhiên trong lớp một bé khá điển trai chuyển tới. Ngay từ cái đầu tiên, Diệp Tiêu khẳng định rằng sẽ mà cô ghét nhất trong lớp.

Bởi vì đó đầu tiên sự chú ý cả lớp còn tập trung cô nữa, mà chuyển sang học sinh mới lạ lẫm .

gương mặt thanh tú, xinh , thành tích học tập còn hơn cả cô, miệng lưỡi ngọt ngào khéo léo, nghiễm nhiên thế cô trở thành lớp trưởng mới do cả lớp bình chọn.

Vốn dĩ Diệp Tiêu luôn đố kỵ với những thông minh khả năng thu phục lòng như . Cô ấm ức nghĩ thầm, thể đáng ghét đến thế cơ chứ.

Còn đáng ghét hơn cả em trai Diệp Phong , thằng nhóc đó lúc nào cũng vênh váo, đắc ý đến mức cái đuôi sắp chọc tận lên tận mây xanh .

Chỉ vì mà cô đ.á.n.h mất chức lớp trưởng, giáng xuống làm ủy viên lao động.

Mấy nam sinh trong lớp phục sự quản lý cô nên nhân cơ hội hùa gây khó dễ cho cô, còn mỉa mai rằng năng lực cô yếu kém, chi bằng từ chức ủy viên lao động luôn cho xong.

Năm mười hai tuổi, Diệp Tiêu bục giảng gào thét chỉ đạo đám đông nhốn nháo bên dọn dẹp vệ sinh, đầu tiên cô thấm thía cảm giác mà lớn vẫn gọi lực bất tòng tâm.

ai chịu lời cô cả, cũng ai tuân theo sự sắp xếp cô để làm vệ sinh.

Hôm tổng vệ sinh lớp, sự cầm đầu mấy nam sinh gây chuyện, cả lớp đều tan tác như chim vỡ tổ. Khi cô đang vắt những giọt nước bẩn từ chiếc giẻ lau, bất chợt thấy Nguyễn Vũ Thanh ôm quả bóng rổ, nghênh ngang bước lớp.

trông đáng ghét thế hả?” Trong ký ức Diệp Tiêu, đây câu đầu tiên cô dành cho Nguyễn Vũ Thanh.

, hốc mắt đỏ hoe. Rõ ràng giọng điệu cô lúc đó hung dữ, mà nước mắt tuôn rơi lã chã.

cô quát cho ngẩn , đến khi thấy những giọt nước mắt lăn dài má cô, bỗng chốc cuống quýt cả lên.

làm thế?” Nguyễn Thanh Vũ lúng túng, tay chân luống cuống : “Đừng mà.”

xin , mới đáng ghét nhất, đừng nữa ?”

bộ dạng , nỗi tủi trong lòng Diệp Tiêu bỗng chốc tan biến, cô bật .

khi hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, Nguyễn Vũ Thanh tận dụng quyền hạn , tranh thủ giờ chơi triệu tập cả lớp họp nhanh một buổi.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tieng-mua-roi-muon/chuong-1-khong-ai-giong-nhu-.html.]

cho kỹ đây, cho dù Diệp Tiêu phân công nhiệm vụ gì cho các , các cũng đều chấp nhận, hiểu ?”

“Dựa cái gì chứ?”

đấy, dựa cái gì mà lời hả Thanh?” Mấy nam sinh nghịch ngợm ở nhao nhao hét lớn.

“Chỉ dựa việc bảo kê. Các đắc tội với , chính đắc tội với , rõ ?”

“Ôi chao...” Cả đám nam sinh trong lớp ồ lên đầy ẩn ý.

Diệp Tiêu đó, vô cùng bẽ bàng, mặt đỏ bừng tái mét, cô ngoảnh đầu sang, trừng mắt Nguyễn Vũ Thanh đầy giận dữ. Thế , Nguyễn Vũ Thanh tỏ vẻ đắc thắng, dường như hề cảm thấy bản điều gì.

Diệp Tiêu giận đến mức kìm nổi, cô đang bục giảng, lập tức nhấc chân, dậm thật mạnh lên đôi giày vải trắng Nguyễn Vũ Thanh.

“Ui da.” Bàn chân bất ngờ chịu cơn đau nhói, Nguyễn Vũ Thanh lập tức ôm chân kêu lên oai oái.

Cả lớp một nữa bùng nổ, bắt đầu trêu chọc hai .

Thanh, thế mà cũng nhịn ?”

“Vợ dẫm chân thì gì mà nhịn cơ chứ?” Đám nam sinh kẻ xướng họa.

Diệp Tiêu càng lúc càng cảm thấy hổ, tất cả đều tại Nguyễn Vũ Thanh, tại mà cô mới trở thành tâm điểm để đám con trai miệng lưỡi chế giễu.

sắp ?” Nguyễn Vũ Thanh nhạy bén nhận vẻ mặt Diệp Tiêu, vội vàng hỏi: “ thật sự sắp đấy ?”

đáng ghét đến thế cơ chứ?

Sống mũi Diệp Tiêu cay xè, nước mắt chực trào .

dậm thêm một cái nữa .” Nguyễn Vũ Thanh hạ thấp giọng, vẻ mặt tủi hỏi: “Miễn đừng nữa, ?”

Nước mắt Diệp Tiêu bộ dạng làm cho cứng đờ, nén ngược trở .

Về , dường như đám nam sinh trong lớp thực sự còn ai dám chống đối gây khó dễ cho cô nữa.

duy nhất suốt ngày làm phiền cô trở thành lớp trưởng Nguyễn Vũ Thanh, từng tuyên bố hùng hồn sẽ "bảo kê" cho cô.

Chỗ giáo viên chủ nhiệm đổi xuống phía cô. thích giật tóc đuôi ngựa hỏi han đủ điều , thích rảnh rỗi đá chân ghế cô , thích lấy lá cây giả làm sâu bọ dọa cô sợ c.h.ế.t khiếp cũng chính .

đáng ghét thế hả?” Diệp Tiêu ném nắm hoa dương liễu đặt vai về phía , hung hăng quát lớn.

, mà.” Miệng thì xin , mặt chẳng lấy một chút vẻ hối gì, ngược còn hì hì ghé sát bên cạnh hỏi: “ sợ sâu bọ đến ?”

ngờ một Diệp Tiêu lợi hại thế sợ cả sâu bọ.” lắc đầu, vẻ mặt bất lực .

Diệp Tiêu giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, thẳng mắt , nghiêm túc : “ , sợ đấy.”

“Còn thứ khiến sợ hơn nữa thì ? Diệp Tiêu thì nhất định sợ thứ gì ? Diệp Tiêu thì nhất định chuyện gì cũng làm nhất ?”

Nỗi ấm ức kìm nén bấy lâu ở nơi bố chỗ để giải tỏa, cô nhân cơ hội vô cớ trút hết lên Nguyễn Vũ Thanh.

dám để lộ mặt tiêu cực với bất kỳ ai.

ai bảo Nguyễn Vũ Thanh đáng ghét đến thế cơ chứ.

Ai bảo cô sớm xác định rằng, Nguyễn Vũ Thanh sẽ giận cô, càng thể nào nổi cáu với cô.

Quả nhiên, khi sững giây lát, lập tức nghiêm túc và thành khẩn với cô: “ đừng giận, xin .”

cần chuyện gì cũng làm nhất, vì cho dù thế nào chăng nữa, vẫn Diệp Tiêu.” Bỗng nhiên tiếp.

Dứt lời, còn tinh quái bồi thêm một câu: “ sâu bọ dọa thì cũng vẫn Diệp Tiêu.”

Diệp Tiêu vung tay định đ.á.n.h , cổ tay nhanh nhẹn bắt gọn.

“Sợ sâu bọ cũng , còn tớ mà.” Bỗng nhiên .

Diệp Tiêu ngơ ngác : “Cái gì?”

thể bắt sâu bọ giúp , dù thì cũng sợ.” hất cằm về phía cô, vẻ mặt đắc ý .

cảm giác gì, trong một khoảnh khắc, Diệp Tiêu bỗng cảm thấy còn ghét Nguyễn Vũ Thanh nhiều đến thế nữa.

Bởi lẽ, từng với cô rằng sẽ mãi mãi bắt sâu bọ giúp cô.

Cứ để chậm rãi dùng hành động chuộc , Diệp Tiêu thầm nghĩ, dù thì những ngày tháng phía vẫn còn dài lắm.

Đáng tiếc Diệp Tiêu năm mười hai tuổi đó vẫn nhận rằng cô và Nguyễn Vũ Thanh, lúc cũng chỉ mới mười hai tuổi mà thôi.

Những đứa trẻ mười hai tuổi thì lấy sự tự tin để hứa hẹn về chữ "mãi mãi" và một tương lai " " dài rộng đến thế.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...