Tiếng Mưa Rơi Muộn
Chương 5: Nếu anh nghe thấy em
Edit: Hiểu Yên
“ cũng ung dung lướt qua, cái gật đầu chào mực, em thấy tiếng gọi em.”
Trích: [Nếu Thấy Em.]
...
Kết thúc năm lớp 11, khai giảng năm lớp 12.
khi khai giảng một tháng, Diệp Tiêu còn thấy Nguyễn Vũ Thanh nữa.
Hoàng Y Trừng , bố Nguyễn Vũ Thanh chuyển trường cho sang một trường trung học tư thục dạy song ngữ để học lớp 12, vì nộp đơn đại học ở Hồng Kông.
Thật ngôi trường tư thục đó cũng xa trường Thực Nghiệm.
Mỗi cuối tuần, Nguyễn Vũ Thanh vẫn về trường Thực Nghiệm chơi bóng cùng Diệp Phong và . Đương nhiên, chắc chắn chơi bóng mục đích chính để về.
Tuần nào cũng về một chuyến, chẳng qua để gặp bạn gái Hoàng Y Trừng.
Mỗi cuối tuần, Diệp Tiêu cũng còn ở lì trong lớp học bài nữa.
Cô bắt đầu cầm sách Chính Trị đến nhà thi đấu, ở một góc khán đài sân bóng rổ để ôn bài.
Thỉnh thoảng cô cúi đầu sách, phần lớn thời gian, cô vẫn ngẩng đầu lên Nguyễn Vũ Thanh chơi bóng.
“ chị chạy đến đây ôn bài thế?” Một hôm Diệp Phong phát hiện cô, khó hiểu hỏi: “Ồn thế mà chị nổi ?”
“Kệ chị.” Diệp Tiêu : “Lớp học ngột ngạt quá, chị đổi chỗ học thôi.”
“Chị ở đây còn thể trông chừng em, cho em khỏi đ.á.n.h gây chuyện.”
“ chứ, em chỉ chơi bóng thôi mà, em gây chuyện gì chứ?” Diệp Phong mặt đầy khó hiểu, lười cãi với cô: “ , chị cứ xem tiếp , em mặc kệ chị đấy, em tìm Thanh đây.”
bóng lưng Diệp Phong chạy về phía sân bóng rổ, trong lòng Diệp Tiêu bỗng dâng lên một cảm giác ghen tị.
Ngay cả Diệp Phong tuần nào cũng thể ở bên cạnh , cùng chơi bóng, cùng trò chuyện, cùng ăn cơm.
Còn cô thì đến cả sân bóng cũng dám bước , chỉ dám trốn ở một góc lén lút từ xa.
Diệp Tiêu, mày thật sự gì mà, mà tuần nào cũng kìm , chạy đến đây một .
Bởi vì Nguyễn Vũ Thanh.
Nguyễn Vũ Thanh thích Diệp Tiêu, Nguyễn Vũ Thanh thích khác.
vẫn Nguyễn Vũ Thanh.
Cuối cùng Diệp Tiêu cũng còn giãy giụa nữa, còn tự thôi miên chính , còn lặp lặp nhấn mạnh rằng cô ghét nhất Nguyễn Vũ Thanh nữa.
Cô vứt bỏ giáp trụ, vứt bỏ cả niềm kiêu hãnh , cam chịu trở thành một kẻ nhút nhát chỉ thể trốn trong bóng tối.
Cuối cùng cô cũng chịu thừa nhận với chính rằng cô thích Nguyễn Vũ Thanh.
Từ đầu đến cuối, cô chỉ thích Nguyễn Vũ Thanh.
...
Trong kỳ thi đại học, Diệp Tiêu phát huy , giành danh hiệu thủ khoa khối Văn thành phố, tổng điểm vượt qua mức trúng tuyển Bắc Đại mấy chục điểm.
Cùng lúc đó, Nguyễn Vũ Thanh cũng thành công Đại học Khoa học và Công nghệ Hồng Kông nhận .
Hồng Kông cách xa Bắc Kinh đến thế.
Bạn thể thích: Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Diệp Tiêu cảm thấy trong thời gian đăng ký nguyện vọng, gần như cô dằn vặt bản đến phát điên.
Ai cũng nghĩ nguyện vọng cô dễ chọn nhất, Bắc Đại thì Thanh Hoa, nếu còn chọn trường khác thì đầu óc vấn đề.
cô đến Bắc Kinh nữa.
Cô đến Hồng Kông.
“Con đăng ký Bắc Đại nữa.” Cô với bố .
“Tự dưng con nổi điên gì thế hả?” cô quát lên.
“Chẳng con vẫn luôn thi Bắc Đại ? Tự dưng nghĩ cái gì thế? Bắc Đại thì Thanh Hoa, Bắc Kinh gần nhà thế , tiện bao, tự nhiên con bay xuống miền Nam, Hồng Kông làm gì?”
“ Hồng Kông ạ?” Bỗng nhiên cô ngẩng đầu hỏi.
Bố cô đều sững .
Cô cãi to với bố một trận sập cửa chạy ngoài. Bố bảo Diệp Phong khuyên cô, Diệp Phong gọi Lạc Nhất Xuyên tới.
Thế cô bảo Diệp Phong về , tìm một quán cà phê chuyện với Lạc Nhất Xuyên.
“ thích ở điểm nào?” Cô bỗng mở miệng hỏi Lạc Nhất Xuyên.
Lạc Nhất Xuyên nhất thời trả lời : “Thích một , cần lý do ?”
“ lý do .” Diệp Tiêu khẽ thở dài, giống như đang tự với chính .
“ sẽ cảm thấy đó đặc biệt, cho dù gặp bao nhiêu nữa, vẫn thấy chỉ đó đặc biệt nhất. Cho dù cái kiểu đặc biệt khiến cảm thấy phiền, khiến ghét bỏ, thì đó vẫn một dạng đặc biệt.”
“Chắc đối với cảm giác đặc biệt như thế nhỉ?” Diệp Tiêu hỏi.
Lạc Nhất Xuyên nửa hiểu nửa , rơi im lặng.
“Cảm ơn ở bên , thôi, về trường .” Bỗng nhiên Diệp Tiêu dậy.
“ còn nguyện vọng ...”
“Đăng ký Bắc Đại.” Diệp Tiêu mỉm .
Hoàng Y Trừng cũng đăng ký trường ở Hồng Kông, nhận .
cô còn Hồng Kông làm gì nữa?
Vốn dĩ từ đầu đến cuối cũng chỉ cô tự đơn phương tình nguyện.
Vốn dĩ từ đến nay Nguyễn Vũ Thanh từng thích cô.
đường trở về trường, Lạc Nhất Xuyên bỗng hỏi cô: “ tìm chuyện? với Diệp Phong ?”
“Nó hả?” Diệp Tiêu mỉm : “Nó thì hiểu cái gì chứ?”
“ thiếu một dây thần kinh ? Nếu còn hiểu thế nào thích, thì càng thể hiểu .”
“Nó chỉ hiểu học thế nào, thi thế nào, khoe khoang khoác lác thế nào thôi.”
Diệp Tiêu , Lạc Nhất Xuyên cũng theo cô.
...
Đầu thu tháng chín, Diệp Tiêu đến Bắc Kinh học đại học.
Diệp Tiêu nghĩ cô nên cố gắng sống thật cuộc sống mới , cố gắng thử buông bỏ Nguyễn Vũ Thanh.
Cô bắt đầu thử mở lòng đón nhận khác.
Trong Học viện Luật nơi cô theo học, nam sinh nhiều, xuất sắc thì cũng ít. Trong những nam sinh xuất sắc , chú ý nhất Chủ tịch Hội sinh viên Học viện Luật, Trình Dĩ Hàng.
Từ khi cô gia nhập Hội sinh viên, Trình Dĩ Hàng vẫn luôn đối xử với cô . trong Hội sinh viên thích trêu chọc, họ cô và từ ngoại hình đến năng lực đều trời sinh một đôi.
Trời sinh một đôi.
đây, cũng từng nhiều cô và một khác xứng đôi, như trời sinh một đôi.
“Các một đôi ? bạn trai ?”
Cô lắc đầu .
họ đều tin.
Thế cô luôn giải thích rằng bạn gái . Dù thì chúng cũng sẽ thành một đôi, vì thích , mà cũng thích .
Đầu học kỳ một năm ba, Trình Dĩ Hàng tỏ tình với cô, bảo cô cần vội cho câu trả lời, cô hãy về suy nghĩ kỹ .
Cô thích Trình Dĩ Hàng ? Chỉ thể ghét, cũng thể gọi thích.
Trình Dĩ Hàng dịu dàng, Nguyễn Vũ Thanh thì dịu dàng như . Nguyễn Vũ Thanh cũng từng nổi giận với cô, hễ cô tức giận xin , bất kể làm thì cũng sẽ chủ động xin .
Trình Dĩ Hàng điềm đạm, xử sự chừng mực, nay làm việc gì mà bản nắm chắc. Nguyễn Vũ Thanh một kẻ bốc đồng, đầu nóng lên lao về phía , từng so đo , cũng từng lo nghĩ hậu quả.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tieng-mua-roi-muon/chuong-5-neu----em.html.]
cho dù như thì hình như cũng từng gây rắc rối gì, trái còn làm việc.
Khuôn mặt Trình Dĩ Hàng tròn, vẻ ngoài cũng ấm áp, trông gầy lắm, dễ khiến cảm giác an . Còn ngũ quan Nguyễn Vũ Thanh thì thanh tú mà sắc nét, chỉ khi mới khiến cảm thấy đặc biệt ấm áp, cũng thích . Nguyễn Vũ Thanh gầy, vẫn thể mang cảm giác an , đ.á.n.h cũng giỏi.
Cô thích Trình Dĩ Hàng nhỉ, chẳng điểm nào giống Nguyễn Vũ Thanh.
“Thích cũng chỉ một kiểu, thể nhiều kiểu thích khác .”
“Buông tha cho bản , Diệp Tiêu, mà vẫn luôn chờ đợi trong lòng , đáng.” Bạn cùng phòng Thẩm Chi Hàm vô cùng chân thành với cô: “ thử với Trình , thật sự , cũng đối xử với .”
, buông tha cho bản , Diệp Tiêu.
Diệp Tiêu với Trình Dĩ Hàng, chúng cứ thử tìm hiểu , hết cứ ở bên xem .
Trình Dĩ Hàng đồng ý. Cô và Trình Dĩ Hàng cùng ăn, cùng xem phim, cùng chơi. Họ cùng làm nhiều nhiều việc, từ đầu đến cuối vẫn giữ một cách an .
Trình Dĩ Hàng kiên nhẫn, cảm nhận sự thích ứng cô, nên sẽ vội vàng kéo mối quan hệ hai tiến thêm một bước.
dù nhiều kiên nhẫn đến cũng sẽ ngày tiêu hao hết.
một khi họ cùng xem một bộ phim hài, Diệp Tiêu bỗng một câu thoại chọc , chủ động kéo kéo tay áo , vô thức nghiêng mặt gần hơn một chút, cong cong đôi mắt hỏi buồn .
Trình Dĩ Hàng lặng lẽ cô gì, bỗng nhiên nghiêng tiến sát .
Cô cảm nhận đang thử cô.
Cô hôn cô.
Thế cơ thể cô như phản xạ bản năng mà né tránh. Cô thẳng đờ, trong lòng vẫn thấy khó chịu, cầm lấy túi xách bật dậy, một câu “Em đây” rời khỏi chỗ .
Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên
Trình Dĩ Hàng dậy đuổi theo cô, cũng mở lời giữ cô .
Cô bước nhanh, khỏi rạp chiếu phim thì lập tức bước lên thang cuốn tàu điện ngầm, quen thuộc qua kiểm tra an ninh, quẹt thẻ, hòa dòng vội vã, cùng họ chen toa tàu điện ngầm.
Ba năm đại học, cô gần như qua một lượt tất cả các tuyến tàu điện ngầm ở Bắc Kinh. Cô từng gặp đủ kiểu trong toa tàu, cô , trong những vĩnh viễn sẽ Nguyễn Vũ Thanh.
Một Bắc Kinh rộng lớn như thế, một Bắc Kinh đủ thứ, chỉ riêng Nguyễn Vũ Thanh.
Thật lên đại học bao lâu, cô thông qua Weibo Diệp Phong tìm Weibo Nguyễn Vũ Thanh. đó, thông qua Weibo Nguyễn Vũ Thanh, cô tìm Weibo Hoàng Y Trừng.
Hoàng Y Trừng thì ít khi khoe ân ái Weibo.
Cô từng thấy ảnh chụp chung hai họ, phần nhiều những đoạn tản văn nhỏ về cuộc sống hằng ngày do Hoàng Y Trừng đăng, mở đầu vẫn “ trai thế thế ”.
Cho đến nửa năm , Hoàng Y Trừng đăng lên Weibo một tấm ảnh mật cô với một nam sinh khác, chú thích “công khai”.
Khi Diệp Tiêu thấy bài Weibo , cô rõ trong lòng cảm giác gì.
Cô về xem Weibo Nguyễn Vũ Thanh, trong đó vẫn chỉ vài tấm ảnh phong cảnh và ảnh chơi bóng rổ, bất kỳ điều gì khác thường.
Họ chia tay , liên quan gì đến cô chứ?
Cô tự với như .
thật liên quan.
Ví dụ như lúc , Diệp Tiêu chật vật chạy trốn khỏi rạp chiếu phim, Diệp Tiêu bỗng thấy buồn vô cớ trong toa tàu điện ngầm, đột nhiên cô nhớ Nguyễn Vũ Thanh.
Nếu như cô thể chấp nhận khác, nếu ngay cả một như Trình Dĩ Hàng mà cô cũng vẫn thể chấp nhận, cô thể tìm Nguyễn Vũ Thanh .
Diệp Tiêu cảm thấy chắc chắn điên .
khi trở về ký túc xá, cô giường trằn trọc ngủ , ý nghĩ gặp Nguyễn Vũ Thanh ngày càng mãnh liệt, như một con thú dữ hung bạo nuốt chửng bộ con cô.
Cô nhớ , cô tìm .
cần tự tôn, sợ mất mặt, đem bộ bí mật giấu kín bao năm qua thẳng thắn hết với .
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô với Nguyễn Vũ Thanh, từ đến nay cô từng thật sự ghét , ngược cô thích , vẫn luôn thích .
Cô chỉ thích .
Cô với Nguyễn Vũ Thanh, hồi cấp ba cô cố ý để ý đến , cô chuyện với , ghét , vì lúc đó và Hoàng Y Trừng đang yêu .
Cô buồn, vô cùng đau buồn, nên mới cố ý đối xử với như thế.
Cô với Nguyễn Vũ Thanh, thật năm mười hai tuổi cô bắt đầu thích . Cô thi Thực Nghiệm thành phố vì gặp , cô từ chối hẹn gặp Lạc Nhất Xuyên vì gặp , mỗi tuần cô xem Diệp Phong chơi bóng rổ cũng vì gặp . Thậm chí cô còn Hồng Kông học đại học, chỉ vì sợ rằng sẽ bao giờ còn cơ hội gặp nữa.
Cô với Nguyễn Vũ Thanh, những năm khi xa , cô thật sự nhớ .
Cho nên... Nguyễn Vũ Thanh, sẽ thích em chứ?
còn sẽ giống như năm mười hai tuổi , với em rằng sẽ luôn bắt sâu cho em chứ?
sẽ còn giống như năm đó, giới hạn mà bao dung một Diệp Tiêu hung dữ và chẳng hề hảo chứ?
Vô câu hỏi như lũ lụt trút xuống trong lòng Diệp Tiêu, tràn lan thành tai họa. Cô thể chờ đợi thêm một khoảnh khắc nào nữa.
Cô chờ quá lâu quá lâu .
Chờ đến mức những cảm xúc đè nén suốt bao năm biến thành một ngọn núi lửa, khoảnh khắc Trình Dĩ Hàng thử hôn cô thì ngọn núi lửa bùng nổ dữ dội, dung nham cuồn cuộn trào .
Cô thể yêu bất kỳ ai khác, bởi vì cô chỉ thích Nguyễn Vũ Thanh.
Bất kỳ ai cũng Nguyễn Vũ Thanh.
Cô lấy điện thoại mở Weibo, một nữa bấm ảnh đại diện trong mục thường xuyên truy cập, bỗng nhiên cô thấy tối qua trả lời trong phần bình luận rằng bây giờ đang ở Thượng Hải, hai ngày nữa mới về Hồng Kông.
Bỗng nhiên trái tim cô đập dữ dội ngừng.
Cô gần như run rẩy mở ứng dụng điện thoại, tra chuyến bay sớm nhất từ Bắc Kinh đến Thượng Hải. Vé máy bay đủ sớm, cô bắt đầu tra vé tàu cao tốc.
Vé chỗ đều bán hết, thế cô mua vé .
Năm tiếng đồng hồ, chẳng qua chỉ năm tiếng đồng hồ thôi mà, xong năm tiếng cô sẽ thể gặp Nguyễn Vũ Thanh.
Hơn năm giờ sáng, trời còn lờ mờ sáng.
Diệp Tiêu dậy chọn một chiếc váy thích nhất mặc , trang điểm thật tinh tế, chỉ đeo một chiếc ba lô bước khỏi cổng trường, lên tàu điện ngầm.
đường đến nhà ga, cô rõ tiếng m.á.u chảy rì rào qua thái dương, trái tim trong lồng n.g.ự.c cũng đập thình thịch ngừng.
Giống như giây tiếp theo cô sẽ gặp Nguyễn Vũ Thanh.
Nguyễn Vũ Thanh mà cô thích suốt bao nhiêu năm qua.
Khi Diệp Tiêu đến ga Nam Bắc Kinh thì hơn bảy giờ sáng. Trong ga chen chúc đông đúc, đông xếp thành những hàng dài những cửa kiểm soát vé.
Cô tìm cửa kiểm vé cũng xếp ở cuối hàng, lúc cúi đầu lướt điện thoại thì cô vô thức bấm Weibo Nguyễn Vũ Thanh.
Cô bỗng thấy một bài Weibo mới bấm thích, động tác tay lập tức cứng .
Đó Weibo một cô gái, nội dung đơn giản, chỉ một bức ảnh và một dòng chú thích.
Bức ảnh bóng nghiêng một thiếu niên áo trắng bên bờ sông Hoàng Phố.
Chú thích một cụm từ tiếng đơn giản: My boy.
Bóng nghiêng đó Nguyễn Vũ Thanh.
trai .
Loa phát thanh nhà ga bỗng vang lên, thông báo bắt đầu kiểm vé. Thế giới cô như tắt tiếng trong khoảnh khắc , còn thấy gì nữa.
Dòng chặn quanh cô và phía ùa lên, xô đẩy cô qua , hết đến khác va vai cô. Cô sững sờ tại chỗ, mờ mịt chằm chằm màn hình điện thoại, như mất hết cảm giác, va đau cũng hé một lời.
Một giọt nước mắt bỗng rơi xuống màn hình điện thoại, làm nhòe bóng dáng thiếu niên cao gầy trong ảnh, còn rõ nữa.
Trong lúc vô thức, việc kiểm vé kết thúc. Cửa kiểm vé đông đúc thoáng chốc trở nên trống , chỉ còn một cô.
Cuối cùng cô cũng buông điện thoại xuống, ôm lấy đầu gối chậm rãi xổm xuống, mặc cho nước mắt liên tục ngừng trào khỏi hốc mắt, từng giọt từng giọt lớn rơi xuống.
Nguyễn Vũ Thanh thể đáng ghét như thế chứ?
cô ghét nhất đời chính Nguyễn Vũ Thanh.
“ thế cô gái? lỡ chuyến xe ?” Một bà lão ngang qua thấy cô như thì giật , bước tới khom lưng dỗ dành cô: “ , còn chuyến mà, chuyến nhé.”
Cô ngẩng đầu lên, mặt đầy nước mắt lắc đầu, nghẹn ngào mơ hồ : “Đây chuyến ạ.”
Đây chuyến tàu , cô vẫn kịp lên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.