Thiếu Soái Xin Hãy Để Em Bảo Vệ Anh
Chương 81: Bị cướp ngọc
Cô nắm lấy Phó Vân Đình, định chen lên , điều dáng Phó Vân Đình to lớn quá nên tài nào chen nổi.
Cô chỉ đành sang dặn Phó Vân Đình: “ đây chờ em chút nhé, em ngó thử ngay!”
Dứt lời, cô lập tức lợi dụng vóc dáng nhỏ xinh để len lỏi bên trong biển qua những kẽ hở, thoạt vô cùng linh hoạt, chẳng khác nào một chú chuột nhắt.
Phó Vân Đình tầng tầng lớp lớp bên ngoài, chẳng mấy chốc bóng dáng Nguyễn Tích Thời biến mất, còn thấy tăm nữa.
Mãi tới khi Nguyễn Tích Thời thấy tiệm linh khí nọ mới hiểu tại ở đây thu hút nhiều tới .
thể linh khí bày bán ở đây nhiều nhất trong những nơi cô từng thấy giờ.
Đủ chủng loại khí linh làm Nguyễn Tích Thời mà hoa hết cả mắt.
Trong cửa hàng cũng nhiều dạo quanh ngắm nghía, Nguyễn Tích Thời theo họ tiến trong, đó tình cờ trúng một một miếng ngọc bội.
Miếng ngọc bội đó khá , len lỏi giữa sắc xanh ngọc chút đen huyền bí, bề mặt như bụi vàng lơ lửng.
“Miếng ngọc một loại linh khí .” Tể Tể gật gù bảo.
Đừng bỏ lỡ: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính, truyện cực cập nhật chương mới.
, hai mắt Nguyễn Tích Thời lập tức sáng lên.
lúc thể dùng nó làm bùa hộ mệnh cho Phó Vân Đình.
Thế cô dứt khoát duỗi tay cầm lấy.
Ai mà ngờ, gần như cùng lúc đó một cánh tay mảnh khảnh khác cũng vươn tới tính giành lấy miếng ngọc .
điều Nguyễn Tích Thời nhanh hơn một bước, chộp miếng ngọc tay.
Ngay giây , một giọng cao vút chói tai truyền thẳng tới màng nhĩ: “ cô cướp ngọc bội ?”
Nguyễn Tích Thời tiếng hét làm cho nhức hết cả đầu, chỉ thể miễn cưỡng mở to hai mắt mặt.
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
mặt lúc một cặp nam nữ, trông gái vẻ ngang tuổi với cô, chỉ thoạt xí, lớp trang điểm quá đậm, bên cạnh điển trai, mắt to mày rậm, mang tới cảm giác thư sinh tuấn tú như trong mấy vở ca kịch.
Tóm kiểu gì cũng chẳng thấy hai họ điểm gì xứng đôi. Hơn nữa, quan trọng nhất ấn đường trai một đám khí đen, khiến cho tướng mạo tuấn bỗng trở nên âm u và c.h.ế.t chóc.
Nguyễn Tích Thời quét mắt , thấy con ma nào lượn lờ xung quanh cả.
“Cô gì mà , còn mau trả miếng ngọc cho ngay !” Cô gái trừng mắt với Nguyễn Tích Thời, lạnh lùng duỗi tay về phía cô.
Nguyễn Tích Thời nắm chặt miếng ngọc trong tay, hỏi bằng giọng vô tội: “Đây nơi buôn bán mà, từ khi nào biến thành ngọc cô ?”
“ trúng nó , đương nhiên nó .” Cô gái ngang ngược bảo: “Ở đây nhiều ngọc như , hà cớ gì cô cứ giành với hả?”
“Câu với cô mới .” Dù cô cũng chẳng quen ai ở đây, Phó Vân Đình tạm thời cũng thấy, thế nên Nguyễn Tích Thời chẳng cần giả vờ ngây thơ, yếu đuối làm gì nữa: “Ai lấy thì đó, cô chọn miếng khác !”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thieu-soai-xin--de-em-bao-ve-/chuong-81-bi-cuop-ngoc.html.]
Xem thêm: Bị Ép Rời Khỏi Nhà, Tôi Kết Hôn Với Lục Thiếu Cuồng Sủng Vợ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Dứt lời, cô xoay định thanh toán.
Ai mà ngờ cô gái đằng chân lân đằng đầu, dám xông lên giữ cô : “ , chọn miếng ngọc , cô mau đưa cho !”
, cô gái nhào tới, xem chừng định trắng trợn cướp lấy ngọc bội trong tay Nguyễn Tích Thời.
Nguyễn Tích Thời cô kéo đau, hơn nữa cô gái vô cùng mưu mô, chẳng những nắm tay mà còn cố ý lôi kéo quần áo cô.
Hôm nay cô mặc váy đó, nếu kéo mạnh quá sẽ dễ rách.
Trong mắt thoáng hiện vẻ lạnh lùng, Nguyễn Tích Thời hô thầm một tiếng trong lòng: “Tể Tể.”
Tể Tể c.ắ.n phập một phát cổ tay cô gái .
“A!”
Cô gái nó hét lên t.h.ả.m thiết, đồng thời ôm chặt lấy cổ tay, rõ ràng dấu vết gì chẳng hiểu đau vô cùng.
Cô dám khẳng định nỗi đau cô cảm nhận thật.
Cô hoảng sợ Nguyễn Tích Thời, cảm thấy chắc chắn cô dùng tà thuật ám hại cô .
“Làm lắm.” Nguyễn Tích Thời khem thầm Tể Tể trong đầu.
Tể Tể: “...” Nãy gấp quá kịp hồn, nó cảm giác như xem loài động vật bốn chân nào đó nhỉ?
“Man Man, em chứ?” trai thấy cô hét toáng lên thì vội vàng chạy tới, đau lòng nắm lấy cổ tay cô : “ thương ở ?”
“Hu hu hu!”
Cô gái lập tức rống lên: “A Khâm, cô bắt nạt em!”
Nguyễn Tích Thời cô gái nép lòng trai nức nở thì kiềm mà bĩu môi.
tính c.ắ.n ngược cô ?
Vấn đề đàn ông như mù, thấy con gái thương lập tức ngẩng phắt đầu dậy, trợn mắt trừng Nguyễn Tích Thời: “Cô dám làm Man Man thương!”
Trong mắt bỗng dâng lên sát ý dày đặc cùng sự tàn bạo kinh .
Nguyễn Tích Thời híp mắt .
Phản ứng rõ ràng hề bình thường.
Dù quan tâm cô gái thương đến thì cũng cần chỉ vì chút chuyện nhỏ mà nảy sinh sát ý mãnh liệt tới .
dáng vẻ , trong mắt cô gái chợt hiện lên vẻ đắc ý ngay giây chuyển thành đau đớn, lóc bảo: “A Khâm, mau giúp em cướp viên ngọc đó về .”
đàn ông nọ lập tức xoay về phía Nguyễn Tích Thời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.