Thiếu Soái Xin Hãy Để Em Bảo Vệ Anh
Chương 80: Đây là ma hả? Xấu quá!
Phó Vân Đình vô thức thò tay lấy súng.
“Khoan khoan!” Nguyễn Tích Thời vội vàng bắt lấy tay : “ tính làm gì thế?”
Trong một phút thất thần, con ma mặt bỗng để lộ vẻ hoảng hốt, nhanh chân lùi về cái “vèo”: “ quái vật!”
Sát khí suýt làm nó hồn phi phách tán đấy!
Phó Vân Đình: “...”
Con ma xong mới muộn màng nhận kẻ mặt nó con , hơn nữa còn khả năng thấy nó, thế ba chân bốn cẳng chạy biến ngoài.
Nguyễn Tích Thời trợn tròn mắt gương mặt hoang mang , hướng mắt theo nơi đang chằm chằm. Lúc thấy con ma đang cuống cuồng trốn ngoài qua con hẻm nhỏ, cô thoáng sững sờ vài giây, đó mới ý thức chuyện gì đang xảy , thế vui vẻ reo lên: “ thấy nó hả?”
Cô thành công kìa!
Nguyễn Tích Thời sung sướng hét tên Tể Tể trong lòng Tể Tể im lặng lên tiếng.
Vì nó lúc bàng hoàng nên lời!
Suốt mấy nghìn năm sống đời, nó từng gặp ai thể mở thiên nhãn giúp khác khi mới chỉ bắt đầu tu hành một thời gian, hơn nữa còn một cô nhóc con.
Nếu ai cũng bản lĩnh như thì e quỷ quái đời sớm diệt sạch !
“Đây ma hả?” Phó Vân Đình cau mày: “ quá!”
Con ma mới bỏ chạy: “…”
Nguyễn Tích Thời lúng túng ho khan: “ thì… Thật con tính .”
Bởi tính còn mấy con thích móc mắt , miệng rộng tới tận mang tai nữa cơ, tóm muôn hình vạn trạng luôn.
Lúc Nguyễn Tích Thời cũng sợ lắm giờ mãi cũng thấy quen .
“Còn hơn nữa hả?” Phó Vân Đình đảo mắt quanh: “ thấy con ma nào khác ở đây .”
“Ở chỗ bắt ma, bình thường ma quỷ sẽ dám xuất hiện tại đây.” Nguyễn Tích Thời giải đáp: “Con ban nãy chắc nhầm thôi.”
Phó Vân Đình ậm ừ một tiếng, cảnh giác quan sát khắp bốn phía. khi xác nhận mối đe dọa nào, mới từ tốn nhét khẩu s.ú.n.g lục về túi đựng.
dòng tới lui đường, trong đó ít ăn mặc khá tiên phong đạo cốt, khác vị thiên sư trong nhà mấy, ngoài còn nhiều sạp hàng bày bán đất như mấy gánh hàng rong ở các khu chợ bình thường, điều tiếng rao hàng vô cùng đặc biệt…
“Bán linh khí đây, linh khí cao cấp đây, lừa già dối trẻ!”
“Chỉ cần mười đồng sẽ sở hữu một món linh khí thượng đẳng! Mời , mời , tuyệt đối đừng bỏ lỡ nhé!”
Mười đồng, linh khí thượng đẳng?
Phó Vân Đình bỗng thấy chuyện cứ ảo ảo thế nào .
Đừng bỏ lỡ: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt, truyện cực cập nhật chương mới.
Chỉ trong vòng mười mấy phút ngắn ngủi, chẳng những gặp ma mà còn thấy bày bán linh khí đầy đường, với một kẻ giờ luôn tin thuyết vô thần như thì đây đả kích lớn.
bước tới mặt một tên lái buôn, xem xét đống linh khí thượng đẳng trong miệng gã.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thieu-soai-xin--de-em-bao-ve-/chuong-80-day-la-ma-ha-xau-qua.html.]
một chuỗi gì đó trông khá giống đồng xu.
cầm lên , chủ sạp thấy trang phục thì sững sờ.
Đó … Quân trang hả?
phủ Quân Chính cũng mấy thứ ?
“Đây linh khí thượng đẳng mà hả?” Phó Vân Đình hỏi.
Chỉ cần năm đồng một món linh khí thượng đẳng, thế tính nguyên cái sạp hàng còn đến nửa thỏi vàng, vì tính quét hết sạp mang về cho Nguyễn Tích Thời.
, mặt chủ sạp hiện rõ vẻ sợ hãi.
Gã nên khẳng định phủ nhận đây?
Bởi trả lời kiểu gì thì cũng lừa dối cả.
Kẻ dám lừa cả phủ Quân Chính sẽ kết cục thế nào nhỉ?
Gã nghĩ mà rùng , vội vàng thu sạp: “… bán nữa!”
Bạn thể thích: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Dứt lời, gã cũng chẳng thèm đòi chuỗi tiền xu trong tay Phó Vân Đình hốt hoảng ôm đồ đạc chạy biến mất dạng.
Nguyễn Tích Thời: “…”
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Cô đầu Phó Vân Đình, mặt lộ rõ cảm xúc đầy phức tạp.
cô quên mất bộ quân trang Phó Vân Đình chứ, mỗi thôi dọa bao nhiêu đấy!
Phó Vân Đình theo bóng lưng xa tít tên bán hàng rong đầu đưa xâu tiền xu cho Nguyễn Tích Thời: “Em cần cái ?”
Nguyễn Tích Thời lắc đầu: “Cái chẳng tác dụng gì hết, chỉ tiền quẻ thông thường, cùng lắm thì đối phó mấy con ma mới sinh thôi, chờ lát nữa ngoài đưa cho Phó Nhất phòng !”
Phó Vân Đình sát khí, mấy con ma bình thường còn dám gần , huống hồ chi đám ma mới nhú. Thế nên với cầm thứ chẳng tích sự gì hết.
Mục đích cô tới chợ linh khí để tìm cho Phó Vân Đình một lá bùa hộ mệnh thật lợi hại cơ!
Cặp mắt đen láy Phó Vân Đình khẽ khép , khóe miệng cong lên, bật thành tiếng.
Đưa cho Phó Nhất ?
Bấy giờ, Phó Nhất đang trong xe đậu bên ngoài chờ hai bỗng thấy ớn lạnh sống lưng.
Nguyễn Tích Thời chẳng nhận điều bất thường Phó Vân Đình.
Lúc , cô để ý thấy rằng đằng một gian hàng tụ tập khá nhiều .
“Chúng qua đó xem .” Nguyễn Tích Thời giữ chặt lấy cánh tay Phó Vân Đình. Phó Vân Đình cất xâu tiền xu túi, để mặc cho cô kéo chen giữa đám đông. Hình như một tiệm linh khí khá náo nhiệt.
Nguyễn Tích Thời nhón chân xem thử, tiếc quá đông làm cô thấy gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.