Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thiếu Soái Xin Hãy Để Em Bảo Vệ Anh

Chương 82: Hay là ra ngoài đánh nhau?

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Nguyễn Tích Thời lặng lẽ siết chặt lá bùa trong ống tay áo.

đó cô vẽ sẵn nhiều loại bùa để phòng , tỷ như bùa thiên lôi, bùa thiên thủy… Theo lời Tể Tể thì uy lực chúng lớn, điều cô dùng bao giờ nên mạnh đến cỡ nào.

Đừng thổi bay luôn cái cửa hàng đó nhé!

Chỗ bày bán nhiều linh khí như , lỡ mà hỏng đền nhiều tiền đó!

ngoài đ.á.n.h cho lành?

Trong lúc Nguyễn Tích Thời đang suy nghĩ, từ đằng bỗng vang lên giọng gấp gáp ai đó: “Quý khách chờ chút!”

Cô nghiêng đầu, thấy một đàn ông mặc trường sam màu xanh bước vội gần ba : “ ông chủ cửa hàng , giữa ba vị xảy chuyện gì ?”

“Ông chủ, ông tới lúc đấy.” Cô gái tức tốc chỉ thẳng mặt Nguyễn Tích Thời, : “Cô cướp mất miếng ngọc mà ưng.”

Ông chủ "hả" một tiếng, sang Nguyễn Tích Thời.

Nguyễn Tích Thời ngước đôi mắt to tròn, trong trẻo ông , tay vẫn nắm chặt lấy miếng ngọc bội: “ giành .”

Ông chủ liếc gương mặt chỉ lớn cỡ bàn tay cô, phối hợp với nước da trắng cùng mái tóc dài đen nhánh cột gọn đầu làm cô trông càng thêm yếu đuối, nhu nhược.

đó ông sang ngó cô gái đang giương nanh múa vuốt phía đối diện.

Cán cân trong lòng tức khắc nghiêng về phía Nguyễn Tích Thời.

Ông chủ nhoẻn miệng , sang với cô gái : “Thưa quý khách, trong tiệm vẫn còn vài miếng ngọc bội cùng loại, để chọn vài miếng mang cho cô xem thử nhé?”

cần mấy thứ cùng loại, cái trong tay cô kìa!” Cô gái chịu, quát lên: “Nếu cả hai bên cùng trúng thì tại ông bán cho cô chứ ?”

“Chuyện …” Ông chủ khổ sở giải thích: “ hiện tại miếng ngọc đang trong tay cô !”

“Cô vẫn trả tiền mà.” Cô gái hét lớn: “ thì thể xem nó như đồ !”

tới đây, cô vươn tay về phía đàn ông bên cạnh, lập tức lôi từ trong lòng một thỏi vàng.

dùng một thỏi vàng mua miếng ngọc ông, thế đủ ?” Cô gái đắc ý liếc Nguyễn Tích Thời, với ông chủ: “Nếu đủ, sẽ cho ông thêm mấy thỏi nữa.”

Tuy mấy món linh khí xa xỉ thật một thỏi vàng đủ để gia đình bần cùng tiêu xài thoải mái trong nhiều năm đấy.

Huống hồ, cô mở miệng đòi đưa tận mấy thỏi vàng.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thieu-soai-xin--de-em-bao-ve-/chuong-82--la--ngoai-danh-.html.]

Ngạc nhiên hơn nữa đàn ông bên cạnh chẳng hề ca thán lấy một lời.

Trái , còn dịu dàng : “Chỉ cần thứ em thích, cần nó mắc cỡ nào, cũng đều sẽ mua cho em.”

Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen

mặt cô gái lập tức hiện lên biểu cảm hạnh phúc, lúc thấy ánh mắt hâm mộ mấy cô nàng xung quanh thì càng thêm đắc ý.

qua đường bảo kẻ coi tiền như rác, nguyện ý trả nguyên một thỏi vàng chỉ để mua một miếng ngọc bội thì vội túm tụm hóng chuyện.

“Ái chà, thỏi vàng luôn , hôm nay ông chủ vớ món hời lớn !”

“Ông chủ khá lắm, còn do dự gì nữa, mau bán cho !”

“Cô nhóc ơi, nếu đủ tài chính thì điều chắp tay nhường ngọc bội cho thôi!”

Đám hóng chuyện chung quanh sức đổ dầu lửa, với họ thì cháy càng lớn càng vui mà.

Ông chủ do dự liếc Nguyễn Tích Thời.

Một miếng ngọc đổi một thỏi vàng, cần nghĩ cũng một món hời kếch xù, vấn đề buôn bán trọng chữ tín, hiện ngọc bội đang trong tay Nguyễn Tích Thời, ông cũng thể xông lên đoạt về .

Nguyễn Tích Thời cũng thấy khuôn mặt đắc ý cô ả bèn chầm chậm duỗi tay trong vạt áo, bình tĩnh lôi hai hai thỏi vàng.

Những xung quanh trợn tròn mắt .

Hôm nay ngày quái gì , đám nhà giàu tụ tập hết ở chỗ thế?

Chẳng lẽ miếng ngọc gì đặc biệt ?

Nghĩ , họ kiềm mà dồn mắt về phía mảnh ngọc bội.

Hoa văn đơn giản, chỉ một món linh khí hạ đẳng tầm thường đến thể nào tầm thường hơn.

Tiếc họ thiên nhãn nên thể thấy linh khí trong miếng ngọc.

Về phần cô gái đối diện Nguyễn Tích Thời, cô cũng thấy, chẳng qua chỉ đang cược một phen thôi.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...