Cái Bóng Bên Cây Đàn Piano
Ánh đèn của Nhà hát Quốc gia chưa từng thuộc về An Di Vãn.
Năm năm trước, một vụ tai nạn đã cướp đi giọng nói của cô, nghiền nát sự nghiệp của một thần đồng piano, đồng thời biến gia đình cô thành tội nhân trong mắt cả giới âm nhạc.
Để trả món nợ mang tên “một mạng người”, cô ký vào bản hợp đồng với Lăng Tấn Ngôn nhạc trưởng thiên tài lạnh lùng và đáng sợ nhất thời đại.
Năm năm làm người lật trang nhạc.
Năm năm sống như một cái bóng.
Hắn dùng sự im lặng của cô làm xiềng xích, dùng quá khứ để nghiền nát lòng kiêu hãnh của cô từng ngày.
Cho đến đêm ấy
Khi An Di Vãn ngồi trước cây đàn piano, dùng đôi tay run rẩy chơi bản La Campanella đầy máu và nước mắt, cả thế giới mới nhận ra:
Cô chưa từng bị hủy hoại.
Cô chỉ đang bị ép phải im lặng.
Mà tiếng đàn của cô, chính là lời phản kháng đẹp đẽ nhất.
Nhưng ngay khi cô chuẩn bị rời đi, Lăng Tấn Ngôn lại khóa chặt tự do của cô bằng một câu nói:
“An Di Vãn, em có thể hận tôi… nhưng đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi tôi.”
Một người muốn trốn chạy quá khứ.
Một người điên cuồng sống trong thù hận.
Giữa yêu và hủy diệt, ai mới là kẻ được cứu rỗi cuối cùng?
Chưa có bình luận nào.