Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cái Bóng Bên Cây Đàn Piano

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ánh đèn sân khấu Nhà hát Quốc gia bao giờ một sự ban ơn, nó một lưỡi d.a.o phán xét. Và An Di Vãn quen với việc sống lưỡi d.a.o đó, trong im lặng.

Năm năm. Một nghìn tám trăm hai mươi lăm ngày. Cô đếm từng ngày một.

Năm năm , một t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc cướp giọng cô, vĩnh viễn chôn vùi sự nghiệp một thần đồng dương cầm đang lên, đồng thời dìm cả gia tộc họ An xuống bùn lầy. Để trả một món nợ thể đong đếm, cô bản hợp đồng ràng buộc với Lăng Tấn Ngôn, trở thành lật trang nhạc riêng cho .

Một công việc vô hình. Một cái bóng bên cây đàn piano.

bục chỉ huy, Lăng Tấn Ngôn một vị thần, một bạo chúa. Cây đũa trong tay chỉ điều khiển cả trăm nhạc công, mà còn điều khiển cả thở khán phòng. nhạc trưởng trẻ tuổi và tài năng nhất thế kỷ, và cũng kẻ đáng sợ nhất. Đôi mắt màu hổ phách luôn lạnh lẽo, sắc bén, như thể thể thấu tâm can, nghiền nát nó.

Đặc biệt tâm can An Di Vãn.

Bản giao hưởng 5 Mahler kết thúc trong tiếng vỗ tay như sấm dậy. Lăng Tấn Ngôn cúi chào, gương mặt điển trai lạnh như tạc một gợn cảm xúc. khi lưng với khán giả, về phía cánh gà, An Di Vãn , cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu.

Cô lặng lẽ thu dọn bản nhạc, đôi tay thon dài, những ngón tay từng lướt như bay phím đàn giờ đây chỉ còn sự cẩn trọng và run rẩy. Hợp đồng cô chỉ còn ba ngày nữa kết thúc. Ba ngày nữa, cô sẽ tự do. Cô sẽ rời khỏi thành phố , đến một nơi ai ai, ai về món nợ gia đình cô, và quan trọng nhất, Lăng Tấn Ngôn.

" phòng nghỉ ."

Giọng trầm thấp, lệnh, cho phép kháng cự. thậm chí cô, chỉ lướt qua như cô khí. mệnh lệnh đó xiềng xích, và cô buộc tuân theo.

Căn phòng nghỉ sang trọng nhạc trưởng chìm trong thứ ánh sáng vàng vọt, ngột ngạt. Lăng Tấn Ngôn nới lỏng cà vạt, phịch xuống chiếc ghế sofa da. rót một ly rượu mạnh, thứ chất lỏng màu hổ phách sóng sánh trong ly, giống hệt màu mắt .

"Hôm nay, nốt Rê giáng ở đoạn Adagietto, cô lật chậm 0.5 giây." , ngẩng đầu.

An Di Vãn im, trái tim thắt . Đó một lời buộc tội vô lý. Cô bản nhạc còn rõ hơn cả đường chỉ tay . Sự phối hợp họ, năm năm, trở thành một thứ bản năng đáng sợ. Cô bao giờ .

phản bác, cổ họng chỉ thể phát những âm thanh ú ớ vô nghĩa. Cô nắm chặt tay, móng tay đ.â.m da thịt. Sự bất lực , cảm giác tước đoạt cả quyền tự vệ, chính hình phạt mà Lăng Tấn Ngôn đặt cho cô suốt năm năm qua.

ngẩng lên, đôi mắt xoáy sâu cô. "Năm năm , cô vẫn học cách chuộc , An Di Vãn?"

Chuộc . Hai từ đó như một vết sắt nung đỏ dí tim cô. lầm cha cô trong một đêm mưa bão, cướp Lăng Tấn Du – song sinh , một thiên tài violin mà cả thế giới tiếc thương. Gia đình cô phá sản, cha cô suy sụp, còn cô thì mất giọng trong chính vụ t.a.i n.ạ.n đó. với Lăng Tấn Ngôn, chừng đó vẫn đủ.

trả giá bằng cả cuộc đời.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/cai-bong-ben-cay-dan-piano/chuong-1.html.]

dậy, bước tới gần. Mùi rượu mạnh và hương nước hoa bạc hà lạnh lẽo bao trùm lấy cô. nâng cằm cô lên, ép cô thẳng mắt . "Hợp đồng sắp hết hạn. Cô nghĩ thể ?"

Một nụ khẩy tàn nhẫn nở môi . "Cô nợ nhà họ Lăng một mạng . Nợ một trai. Nợ thế giới âm nhạc một thiên tài. Cô nghĩ năm năm làm một cái bóng câm lặng đủ để trả hết ?"

Bàn tay siết chặt cằm cô, nỗi đau thể xác gì so với sự nhục nhã đang dâng lên trong lòng.

"An Di Vãn," ghé sát tai cô, giọng như một lời nguyền rủa, "chỉ cần còn sống, cô đừng mơ đến hai chữ 'tự do'."

Cánh cửa phòng bật mở. Kiều An Na, nghệ sĩ violin độc tấu, tình nhân Lăng Tấn Ngôn, bước . Cô mặc một chiếc váy hội lộng lẫy, gương mặt xinh méo mó vì ghen tuông khi thấy cảnh tượng mắt.

"Tấn Ngôn, đang đợi ." Giọng cô ngọt ngào, ánh mắt phóng về phía An Di Vãn thì như d.a.o găm.

Lăng Tấn Ngôn buông cô , vẻ mặt trở lạnh lùng như gì xảy . chỉnh cà vạt, thản nhiên : "Dọn dẹp . Bản nhạc nhàu ."

, cùng Kiều An Na rời , bỏ An Di Vãn một trong căn phòng lạnh lẽo, với trái tim tan nát và hy vọng tự do dập tắt thương tiếc.

xuống bản nhạc bàn. Một góc giấy vò nhàu bởi bàn tay lúc nãy. Cô từ từ vuốt nó cho thẳng , giống như đang cố gắng vuốt phẳng những nếp gấp trong tâm hồn .

Chỉ còn hai ngày nữa thôi. Cô . Bằng giá.

***

Ngày hôm , An Di Vãn nhận tin nhắn từ Cố Hoài An.

" liên hệ với một chuyên gia phục hồi chức năng thanh quản ở Thụy Sĩ. Cũng tìm một căn hộ nhỏ yên tĩnh bên hồ Geneva. thứ sẵn sàng, chỉ chờ em thôi, Di Vãn."

Cố Hoài An tia nắng duy nhất trong cuộc đời tăm tối cô. bạn thời thơ ấu, bác sĩ vật lý trị liệu kiên nhẫn giúp cô tập luyện tai nạn. bao giờ nhắc đến món nợ gia đình cô, cũng bao giờ cô bằng ánh mắt thương hại. Trong mắt , cô vẫn cô bé An Di Vãn năm xưa, cô bé thể khiến những phím đàn vô tri cất lên tiếng hát.

Tin nhắn như một dòng nước ấm, xoa dịu trái tim đang rỉ m.á.u cô. Tự do. Nó còn một giấc mơ xa vời nữa. Nó ở ngay mắt, chỉ cần cô dũng cảm vươn tay nắm lấy.

Tối hôm đó, dàn nhạc một buổi diễn tập quan trọng cho đêm gala cuối cùng mùa diễn. Đó cũng đêm diễn cuối cùng An Di Vãn.

khí trong phòng tập căng như dây đàn. Lăng Tấn Ngôn hôm nay còn hà khắc hơn thường lệ. bắt cả dàn nhạc chơi chơi một đoạn crescendo đến hàng chục , chỉ vì một nhỏ chơi kèn oboe.

"Rác rưởi! Các đang chơi nhạc đang tra tấn lỗ tai ?" gầm lên, ném cây đũa chỉ huy xuống sàn.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...