Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vương Gia Xin Giữ Mạng

Chương 2: 2

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ai mà ngờ , một nam nhân cao to như thể quăng trúng đến mức m/á/u chảy đầy đầu chứ?

chẳng gọi ai , chỉ lặng lẽ lau m/á/u, băng bó vết thương, đó phất tay gọi gần.

dè chừng hỏi: "Ngươi… vẫn định cởi y phục ?"

thản nhiên đáp: " cần nữa."

cần nữa? Ý gì đây? Chẳng lẽ vì ham xác ?

kẻ ngây thơ, dù ít dù nhiều cũng từng xem qua mấy bức xuân cung đồ mà các cung nữ trong cung bí mật truyền tay . dám tinh thông, cũng xem như hiểu đôi chút.

trả lời, chỉ yên tại chỗ, cố gắng nhớ nội dung trong những bức họa xuân sắc .

Giọng vang lên, mang theo sự thiếu kiên nhẫn, lạnh như mây xám chì nặng nề ngày đông, áp lực vô cùng.

"Qua đây."

mái hiên, hơn nữa còn đ.á.n.h một trận, tất nhiên dám .

do dự bước tới, vẫn ôm chặt chiếc phượng quan nặng trịch, như thể đó cong rơm cứu mạng duy nhất dù thừa thãi và vô dụng.

"Ngẩng đầu lên."

run rẩy ngẩng đầu, thẳng mặt .

một gương mặt vô cùng tuấn mỹ, từng đường nét đều sắc bén và âm trầm. Đôi mắt dài hẹp xếch, khóe môi mỏng cong lên một độ cong sắc lạnh, còn đáy mắt đen sâu như hố vực đáy, chăm chăm .

Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc từ đỉnh đầu đến tận đầu ngón chân, khiến khỏi rùng .

khẽ nhạt, như đang tự với chính : " cầu hôn Trưởng Công chúa, Hoàng Thượng gả ngươi cho . Ngươi … điều đó nghĩa ?"

3.

Hả? Còn chuyện nữa ?

Chẳng lời đồn rằng để mắt đến , nên mới yêu cầu cưới ?

Quả nhiên, vẫn quá ngây thơ.

Bảo ngày xuất giá, đại tỷ hiếm hoi phá lệ đến gặp những hai . Lúc còn tưởng lương tâm nàng vốn cho ch.ó ăn mất, nay mọc trở về.

Trong lòng dâng lên một cảm giác mất mát khó tả, như thứ gì đó siết chặt lồng n/g/ự/c.

Hóa , một khi lương tâm mất thì sẽ chẳng bao giờ .

Đáng thương cho , những khoảnh khắc đó thực sự tin rằng đại tỷ quan tâm và yêu thương .

"Tiểu nha đầu, ?"

dậy, hình cao lớn vững chãi che lấp ánh đỏ chập chờn ngọn nến phía .

nghiến răng, mạnh mẽ quẹt nước mắt, ngẩng đầu trừng mắt bằng ánh mắt hung hăng nhất từng dùng để đối phó với đám cung nữ bắt nạt .

"Bổn cung An Lạc Công chúa Đại Ân, tiểu nha đầu."

, khóe môi cong lên thêm vài phần, toát một loại nguy hiểm khó lường.

" . dám đ.á.n.h , ngoài An Lạc Công chúa , chắc chẳng còn ai khác."

"Ngươi ý gì?"

Cơ mặt co giật. Bộ dạng trông vẻ hung hăng đấy, thể duy trì lâu .

cúi đầu từ cao, ánh mắt sắc bén mang theo vẻ trào phúng: "Mới sinh liều lĩnh, sắp c/h/ế/t chẳng sợ gì. Nghĩ thì, việc ngươi tay với cũng gì khó hiểu."

tiến gần thêm một bước, thấp giọng : "Ngươi chỉ một quân cờ vứt bỏ. Hoàng Thượng cần ngươi nữa. Nếu ngươi c/h/ế/t trong phủ , sẽ giữ linh hồn ngươi."

Cả lạnh toát, da gà nổi lên từng đợt, như gió hoang lướt qua cánh đồng khô hạn, rợn ngừng.

Bất kể ở , cũng chỉ sống tạm bợ qua ngày. sống tạm bợ khác với việc mất mạng ngay lập tức, điều vẫn phân biệt rõ ràng.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/vuong-gia-xin-giu-mang/2.html.]

ôm chân cầu xin tha mạng, nghĩ thấy chắc chẳng tác dụng gì. Thế nên, run rẩy hỏi: "Vì ngươi g/i/ế/t ?"

nheo mắt, ánh trở nên sâu thẳm khó dò: "Bản vương thù hận gì với ngươi, cũng chẳng hứng thú g/i/ế/t ngươi. Việc ngươi sống một ngày một năm nữa, phụ thuộc câu trả lời ngươi."

Khoan , đừng cho câu hỏi đó gì vội. Ý … dù thế nào cũng c/h/ế/t ?

con khi đối diện với cái c/h/ế/t đều sợ hãi. cũng chẳng ngoại lệ.

nên yếu ớt hỏi: "Câu hỏi gì?"

Đột nhiên, cúi xuống sát mặt , gương mặt lạnh lùng sắc bén đột ngột phóng đại ngay mắt.

giơ một ngón tay, chậm rãi nâng cằm lên, giọng trầm thấp mà nguy hiểm: "Ngươi… rốt cuộc con ruột Hoàng Thượng ?"

Ừm, chuyện quá sức hoang đường .

Nếu con ruột Hoàng Thượng, thì với phận một đứa trẻ mồ côi do một cung nữ hèn mọn sinh , vì phụ hoàng nhận làm con? Hơn nữa, còn ban cho tước hiệu hiển hách như ?

Mãi về , mới hiểu rõ, con ruột . Chính nhờ dòng m/á/u , mới thể sống sót qua những tháng ngày khó khăn trong phủ Vương Gia.

Cũng chính vì dòng m/á/u , cuối cùng để vuột mất điều duy nhất quan tâm.

đó chuyện .

Hiện tại, còn liệu thể thấy ánh mặt trời sáng mai .

gì nữa, chỉ chăm chú bận rộn với thứ gì đó, trông như bột thuốc, mà cũng thể chỉ bụi tường bong tróc.

vẫn co ro trong góc tường, chân tê dại, mất cảm giác, dám cử động.

Đột nhiên, dậy, cầm một bát gì đó tiến về phía , tà áo cưới rộng dài kéo theo từng đợt lay động, phát tiếng sột soạt khe khẽ.

"Uống ."

"Cái gì?"

chằm chằm bát nước trong tay , lòng đầy sợ hãi, nuốt khan theo bản năng.

"Uống, hoặc c/h/ế/t?" - hỏi, đôi mày rậm nhíu chặt.

đến chữ "c/h/ế/t", cơ thể run lên một trận, cố gắng chống tay dậy để đón lấy bát t.h.u.ố.c từ tay .

chân tê cứng, cả ngày ăn gì vì hôn lễ, căn bản lên nổi.

im lặng một lúc, cuối cùng cũng nhận gì đó .

nên, nhẹ nhàng vén tà áo cưới, xổm xuống mặt , đẩy bát nước đục ngầu đến bên môi .

"Há miệng ." - lệnh.

Thực sự trong tình cảnh sợ hãi, thực sự quan tâm đến sống c/h/ế/t .

chẳng hề kiêng dè danh hiệu "An Lạc Công chúa" … càng hề e ngại phụ hoàng , vị minh quân thánh thượng thiên hạ.

nhấc tay, thô bạo bẻ hàm , dứt khoát đổ cả bát nước chua chát, đắng ngắt miệng .

thể vùng vẫy, chỉ thể liều mạng ho sặc sụa.

Đây … t.h.u.ố.c độc ?

định đầu độc thật ư?

giãy giụa nữa. uống , chắc chắn sẽ c/h/ế/t.

dậy, dùng khăn gấm chậm rãi lau tay, đôi tay làm bẩn.

Đôi mắt hờ hững cúi xuống, lạnh lùng , như thể đang đợi xem quá trình hấp hối.

Lời đồn về một vị Nhiếp Chính Vương g/i/ế/t chớp mắt, ăn tươi nuốt sống kẻ khác, quả nhiên .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...