Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vương Gia Xin Giữ Mạng

Chương 1: 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

ép gả cho Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã, kẻ thù đội trời chung phụ hoàng.

Hiện tại, đang co ro trong góc khuất tân phòng trong đêm đại hôn, trong lòng ôm chặt chiếc phượng quan bằng ngọc phỉ thúy vô giá.

Bốn mươi tám viên minh châu khảm phượng quan vẫn tỏa sáng rực rỡ, chỉ vài viên nhuốm m/á/u đỏ tươi, loang lổ hỗn độn đến chịu nỗi.

Xin hỏi, đêm tân hôn mà lỡ tay đ.á.n.h phu quân đến đầu rơi m/á/u chảy thì làm ?

Chờ phản hồi gấp, thực sự cần.

Bời vì cảm giác ánh mắt lăng trì tám trăm , nếu cứ tiếp tục thế , sớm muộn gì cũng sẽ tìm một cái vạc để hầm thành canh cho hả giận.

Nến đỏ lay động, màn lụa khẽ bay, bầu khí trong phòng yên lặng đến đáng sợ.

rúc góc tường run rẩy, còn bên mép giường, bàn tay trắng nõn đầy sức mạnh đang ấn lên trán. M/á/u nóng theo kẽ tay chảy xuống, lăn dài gương mặt tái nhợt, nhuốm vẻ u ám đáng sợ.

Một lúc lâu , mới cất giọng trầm thấp, khàn khàn như phủ một lớp màn dày, thể cảm xúc vui buồn.

: “Quả nhiên danh tiếng An Lạc Công chúa hư danh. Ngày khác hồi cung, nhớ bổn vương cảm tạ thánh thượng vì món đại lễ .”

1.

Hôn lễ kéo dài suốt ba ngày, nhã nhạc thịnh thế cũng ngân vang ba ngày, hồng trướng lụa bay phấp phới suốt ba ngày dứt.

Một hôn lễ xa hoa tột bậc, gần như dốc cả quốc lực để tổ chức. Trong suốt hơn ba trăm năm lịch sử Đại Ân, từng tiền lệ, e rằng cũng ai thể sánh bằng.

bước con đường trải đầy vàng ròng, trân châu, ai dìu đỡ, mỗi bước chân như thiêu đốt tấm thớt nung đỏ, lặng lẽ tiến về phía nam nhân lạ .

thẳng tắp nơi cuối con đường, khoác hỉ phục đỏ rực. cúi đầu, chỉ thể thấy đôi giày thêu hoa quý giá chân .

đời đồn rằng Nhiếp Chính Vương từng vô tình gặp An Lạc Công chúa trong Ngự Hoa Viên, vẻ kinh diểm đến mức khiến khắc cốt ghi tâm, gặp thương, từ đó si mê dứt. hao tổn bao công sức mới thể cầu hôn nàng từ tay Minh Hoàng, rước về vị Công chúa nhỏ tuổi nhất Đại Ân.

, nàng Công chúa nhỏ tuổi nhất Minh Hoàng, viên minh châu nâng niu trong lòng bàn tay ông .

chỉ mới rõ, chẳng gì ngoài một nàng Công chúa ai đoái hoài, con một cung nữ trong Thượng Y Cục, kết quả từ một đêm tiêu d.a.o phụ hoàng.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/vuong-gia-xin-giu-mang/1.html.]

Phụ hoàng thấy sự sỉ nhục, nên tùy tiện nhét cho Nhiếp Chính Vương. Nếu thể lật đổ , thì làm ghê tởm một chút cũng đáng.

Những điều , thực cũng chẳng bận tâm. Đến tuổi cập kê, phụ hoàng gả cho yêu ma quỷ quái nào cũng thế thôi, vốn cũng chẳng gì để đáng ngạc nhiên cả.

Ăn no chờ c/h/ế/t, cứ thế mơ màng mà sống qua ngày, ở mà chẳng sống?

Thế nên khi bước lên kiệu hoa, tâm trạng thể gọi vô cùng bình thản, hiên ngang vững vàng như Thái Sơn, dù cho trời long đất lở cũng chẳng hề hấn gì…

, xin , chẳng học cao hiểu rộng gì cho cam. Các tỷ trong cung vốn chẳng ưa , cũng chẳng ai dẫn đến Đông Cung học chữ, thế nên đến tuổi xuất giá , vẫn mấy chữ bao.

Nếu chiếu theo lời mấy lão hủ nho triều "Nữ t.ử vô tài chính đức", thì e rằng chính Công chúa đức hạnh nhất trong cả Đại Ân .

2.

Bàn tay , khi nhuốm m/á/u, vẻ càng trở nên tái nhợt, những đường gân xanh nổi bật mu bàn tay, xen lẫn với từng vệt m/á/u loang lổ, tạo nên một nét quỷ dị đến rợn .

đó, đội chiếc phượng quan nặng trịch, đến đầu còn chẳng thể ngẩng lên, làm rõ mặt .

Giờ thì , phượng quan ôm trong lòng, cuối cùng cũng cơ hội thẳng vị Nhiếp Chính Vương khét tiếng Đại Ân, kẻ mà thiên hạ đồn rằng ă/n t/h/ị/t n/g/ư/ờ/i nhả xương,

Bạc Âm.

bước cửa, một lời, lập tức lao đến xé y phục .

Trong lúc hoảng sợ đến mức tim nhảy khỏi lồng ngực, trong tay chẳng món vũ khí nào tay. Bất đắc dĩ, c.ắ.n răng chịu đau, giật mạnh phượng quan từ đầu xuống, hét vung tay quật loạn xạ.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...