Vị Hôn Thê Và Cô Bạn Nối Khố Của Anh Ta
Suốt một tháng trước ngày cưới, tôi và Lục Hằng đã cãi nhau không biết bao nhiêu trận.
Tôi cứ ngỡ chuẩn bị đám cưới thì ai cũng phải luống cuống như vậy, rằng chúng tôi chỉ đang trong quá trình dung hòa những ý kiến bất đồng mà thôi.
Thế nên lần nào tôi cũng chấp nhận cúi đầu, chủ động đến tìm anh trước.
Nhưng Lục Hằng chẳng vì thế mà thay đổi.
Từ chuyện nhỏ nhặt như hoa trang trí trong hôn lễ, cho đến việc lớn như danh sách khách mời, Lục Hằng gần như phủ định mọi sự lựa chọn của tôi.
Nhưng cứ hễ tôi bảo anh tự quyết định đi, thì anh lại phủi tay mặc kệ.
Cuối cùng tôi đành thỏa hiệp, bảo anh:
“Nếu anh thực sự không hài lòng như vậy, em giao toàn quyền lại cho anh đấy."
Thế mà Lục Hằng vẫn hậm hực:
“Có chút chuyện nhỏ nhặt này mà cô cũng không làm nổi, sau này quán xuyến gia đình kiểu gì?"
Tôi mệt mỏi rã rời, muốn hỏi thẳng xem rốt cuộc anh phải như thế nào mới vừa lòng?
Thế rồi, tôi tình cờ nhìn thấy đoạn trò chuyện này trên điện thoại của anh.
“Anh Lục, tâm lý con gái em đều nắm thóp hết.
Giờ anh không át vía được cô ta thì sau này xác định làm kẻ sợ vợ nhé."
Hóa ra, suốt một tháng qua Lục Hằng bới lông tìm vết với tôi, là vì anh ta coi lời của cô ả “anh em chí cốt" mà tôi còn chẳng quen biết này như thánh chỉ.
Chưa có bình luận nào.