Trầm Niêm
Lục Ngộ Châu vì muốn dỗ dành người tình nhỏ mà ném tôi ở ven đường.
Tôi gặp tai nạn xe nghiêm trọng, ngay lúc sắp ch/ết, đột nhiên nhìn thấy những dòng bình luận trôi qua trên bầu trời đêm.
【Bạch nguyệt quang ch/ết rồi...
Phía sau lại là kịch bản cũ rích thế thân thượng vị, ngược đi ngược lại.】
【Đáng thương nhất chính là Tạ Trầm, vẫn còn chưa biết người mình thầm thích bấy lâu lúc ch/ết lại ở gần mình đến thế.】
Tôi cố chống chọi với chút sức lực cuối cùng, bấm số điện thoại của kẻ thù không đội trời chung - Tạ Trầm.
Tôi không ch/ết được, mà rơi vào tay Tạ Trầm.
Anh bóp cằm tôi, nụ cười nơi khóe môi lạnh lẽo lan ra:
“Ngày tôi ch/ết, nhất định sẽ kéo Ôn tiểu thư theo cùng chôn cất."
Kênh chat bùng nổ.
【Ý anh ấy là ch/ết cũng muốn được chôn cùng nhau, đây không phải chân ái thì là gì?】
【Á á á, anh ấy thật sự quá yêu rồi!】???
Yêu đương gì chứ!
Anh ta rõ ràng là muốn dìm ch/ết tôi!
Giây tiếp theo, Tạ Trầm cúi đầu, hôn lấy tôi.
Chưa có bình luận nào.