Tn70: Nữ Phụ Độc Ác Cần Gì Tẩy Trắng
Chương 271: Cô ấy, vẫn nên tự đi một chuyến thì hơn!
Cứ như , hơn một tháng tiếp theo, Lương Quốc Minh và Dư Hồng Bân như lên dây cót, phiên chạy tới tiểu viện nhà Thẩm Uyên.
Hôm nay Hiệu trưởng Lương "bắt lính" so sánh bản thảo sách sắp xuất bản Thẩm Uyên, ngày mai Chủ nhiệm Dư "thỉnh cầu" hỗ trợ phiên dịch vài đoạn văn tự giáp cốt trúc trắc.
Hôm nay sắp xếp đồ cất giữ trong kho, thì hôm hỗ trợ tiếp đãi học giả tới chơi.
Lương Quốc Minh và Dư Hồng Bân hai Thẩm Uyên khiến đến xoay như chong chóng, làm ít việc tạp vụ, việc nặng nhọc vốn nên trợ lý hoặc học sinh làm.
Buồn chính , Lương Quốc Minh và Dư Hồng Bân, hai vị lãnh đạo học giả đầu trong lĩnh vực , chẳng hề phát giác điều gì , ngược còn vui vẻ chịu đựng, càng làm càng hăng say.
Mỗi câu "Để nghĩ xem ", " sẽ suy xét thêm" Thẩm Uyên, đều bọn họ tự động giải mã thành "thắng lợi đang ở ngay mắt", chỉ lão nhân gia da mặt mỏng, cần một cái bậc thang để xuống thôi.
Bọn họ lén lút tự cổ vũ cho .
Lão Lương / Lão Dư, kiên trì lên!
Thẩm lão đây đang xem thành ý chúng đấy!
Chúng biểu hiện càng , khả năng ông nhận Thẩm Nam Sơ càng lớn!
Hai đắm chìm trong cảm giác thành tựu "sắp tranh thủ hướng dẫn ngôi cho trường", chút nào ý thức chính sớm trở thành "lao động cao cấp miễn phí" để g.i.ế.c thời gian nhàm chán trong lúc dưỡng bệnh Thẩm Uyên lão gia tử, trêu đùa đến rõ ràng.
...
Mãi đến hôm nay, thủ tục nhập học nghiên cứu sinh Thẩm Nam Sơ cơ bản làm thỏa đáng, cô tới văn phòng Hiệu trưởng, tìm Lương Quốc Minh và Dư Hồng Bân hiểu một chút về tình huống phân phối hướng dẫn cụ thể.
Khi cô gõ cửa bước , Lương Quốc Minh và Dư Hồng Bân lúc đều ở đó.
Hai thấy cô, mặt lập tức chất đầy nụ , mang theo một loại thần sắc đắc ý kiểu "bọn làm cho cô một chuyện lớn".
"Trò Nam Sơ tới ! Mau mau !" Dư Hồng Bân tự rót cho cô chén nước.
Bạn thể thích: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
"Đang tìm em đây!" Lương Quốc Minh mặt mày hồng hào, giọng đều mang theo vài phần hào sảng sục sôi.
Thẩm Nam Sơ hồ nghi nhướng mày.
Chuyện gì mà làm hai mặt mày hớn hở như ?
"Nam Sơ , cho em một tin tức động trời! Về hướng dẫn em, và Hiệu trưởng Lương tốn sức chín trâu hai hổ, tranh thủ cho em một nhất! Tuyệt đối nhất!"
Dư Hồng Bân dứt lời, Lương Quốc Minh liền tiếp lời, thẳng lưng lên, bắt đầu tranh công:
" ! Thái sơn bắc đẩu trong giới khảo cổ - Giáo sư Thẩm Uyên! Ông cụ nhiều năm nhận học sinh, mài rách cả môi, chạy gãy cả chân, vất vả lắm mới làm ông nhả đấy!"
" , ."
Dư Hồng Bân gật đầu, cướp lời bổ sung, miêu tả sinh động như thật quá trình gian khổ ông:
"Em cũng chúng trả giá bao nhiêu !"
"Thẩm lão sức khỏe , cần tĩnh dưỡng, chịu dễ dàng đồng ý."
"Chúng liền mỗi ngày tới thăm, giúp ông sắp xếp tài liệu, rửa sạch văn vật, so sánh bản thảo..."
"Dùng thành ý chúng để làm ông cảm động!"
Dư Hồng Bân hạ thấp giọng, phảng phất như đang chia sẻ bí mật gì đó:
"Con Thẩm lão , mặt lạnh tim nóng, chúng giúp ông làm việc lâu như , ông ngoài miệng , trong lòng đều ghi nhớ đấy! , mắt thấy sắp đồng ý !"
Lương Quốc Minh cũng vuốt vuốt chòm râu ngắn ngủn , bộ dáng tính việc:
" ! Cái gọi 'chân thành sở chí, kim thạch vi khai'! Thẩm lão tuy rằng còn chính thức gật đầu, xem chừng, cũng chỉ chuyện ngày một ngày hai thôi! Ông ngại mở miệng quá nhanh, rụt rè một chút!"
Hai kẻ tung hứng, c.h.é.m gió ba hoa chích chòe mặt Thẩm Nam Sơ.
Đem sự vất vả trả giá hơn một tháng nay miêu tả giống như điển tích "ba đến mời Gia Cát Lượng" đầy cảm động, chỉ chờ xem Thẩm Nam Sơ lộ biểu cảm kinh hỉ và cảm kích.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/tn70-nu-phu-doc-ac-can-gi-tay-trang/chuong-271-co-ay-van-nen-tu-di-mot-chuyen-thi-hon.html.]
Thẩm Nam Sơ an tĩnh lắng , mặt gợn sóng gì, đôi mắt trong veo sáng ngời quét qua hai khuôn mặt tràn đầy cảm giác thành tựu Lương Quốc Minh và Dư Hồng Bân.
kết hợp với những chuyện cô , chẳng cần phân tích kỹ lưỡng gì, trong lòng Thẩm Nam Sơ sáng như gương.
hai ông lão đang đắc ý dào dạt mặt, trong mắt Thẩm Nam Sơ tràn đầy sự đồng cảm.
Chờ hai vị lãnh đạo rốt cuộc đến khô cả miệng, dừng chờ mong phản ứng cô, Thẩm Nam Sơ mới nhanh chậm mở miệng, giọng thanh thúy, mang theo một tia ý khó phát hiện:
"Hiệu trưởng Lương, Chủ nhiệm Dư, ý hai thầy ... Hơn một tháng nay, hai thầy thường xuyên đến nhà Giáo sư Thẩm, giúp giáo sư sắp xếp thẻ tre, rửa sạch mảnh gốm, so sánh bản thảo, còn phiên dịch văn tự giáp cốt, làm nhiều việc như ... Vốn dĩ những việc đó lẽ do trợ lý hoặc học sinh giáo sư làm?"
" !"
Lương Quốc Minh và Dư Hồng Bân trăm miệng một lời, vẻ mặt "chúng lợi hại ".
Thẩm Nam Sơ nhẹ nhàng "" một tiếng, đó chớp chớp mắt, ngữ khí bình đạm một châm thấy máu:
" em thể hiểu , Giáo sư Thẩm ông , hưởng thụ hơn một tháng phục vụ miễn phí trợ lý cao cấp cấp bậc Hiệu trưởng và Chủ nhiệm khoa?"
"Mà về chuyện nhận em làm học sinh... Ông kỳ thật từ đầu tới cuối, căn bản từng với các thầy một chữ '' nào rõ ràng, khẳng định?"
"..."
Trong văn phòng nháy mắt rơi một mảnh tĩnh mịch.
Nụ đắc ý mặt Lương Quốc Minh và Dư Hồng Bân cứng đờ ngay tức khắc, giống như tượng thạch cao đông cứng.
Bọn họ một cái, đều thấy trong mắt đối phương sự ngỡ ngàng, hồi tưởng, cùng với sự hổ và giận dữ dần dần bốc lên... khi nhận lừa.
!
Lão già Thẩm Uyên , hình như, tựa hồ, xác thật... từng rõ ràng " đồng ý nhận Thẩm Nam Sơ"!
Mỗi đều "nghĩ ", "suy xét", "để hãy "... đó dùng đủ loại việc vặt vãnh để đuổi khéo bọn họ làm!
Hai bọn họ, đường đường Hiệu trưởng và Chủ nhiệm khoa Khảo cổ Kinh Đại, thế mà một ông già dưỡng bệnh ở nhà coi như khỉ mà trêu đùa hơn một tháng!
còn tự cho kế sách!
" lắm! Cái lão già họ Thẩm !" Lương Quốc Minh phản ứng tiên, tức giận đập bàn một cái, râu cũng vểnh lên, "Hóa ông đang trêu đùa chúng !"
Dư Hồng Bân cũng đỏ bừng mặt, thẹn giận: "Buồn ! Đem chúng làm lao động miễn phí bảo lâu như ! Quá kỳ cục!"
Hai tức khắc cảm thấy mặt mũi còn gì, đặc biệt còn làm trò lớn như mặt đương sự Thẩm Nam Sơ.
hổ và giận dữ đan xen, Lương Quốc Minh chộp lấy cái mũ bàn, Dư Hồng Bân cũng thở phì phò lên.
"! Lão Dư! Tìm lão già họ Thẩm tính sổ! Hôm nay thế nào cũng bắt ông cho cái công đạo mới !"
Lương Quốc Minh đùng đùng nổi giận quát.
"! Cần thiết ! Thật quá đáng!"
Dư Hồng Bân cũng xoa tay hầm hè.
Hai cũng chẳng màng hình tượng, chạy như bay khỏi văn phòng, lao thẳng đến tiểu viện nhà Thẩm Uyên, thế đòi công bằng.
Thẩm Nam Sơ bóng lưng trẻ con hai vị lão lãnh đạo, bất đắc dĩ lắc đầu, khóe miệng nhịn cong lên một độ cong mắt.
Vị Giáo sư Thẩm Uyên , xem một thú vị đây!
Nếu một thú vị như làm hướng dẫn cho , hình như cũng tệ.
Cuộc "tính sổ" , kết quả thế nào, thật .
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô , vẫn nên tự một chuyến thì hơn!
Rốt cuộc, hướng dẫn thì tự mời mới tính thành ý, ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.