Thiếu Soái Xin Hãy Để Em Bảo Vệ Anh
Chương 85: Ông ngoại để lại tiền cho cô ư?
Phó Vân Đình cũng chẳng thêm gì nhiều, lập tức dẫn Nguyễn Tích Thời rời .
Hai dạo quanh chợ linh khí một vòng, đó trở về con hẻm , leo lên xe chạy tới ngân hàng.
đường , Nguyễn Tích Thời thuận miệng hỏi thăm về đàn ông tên Chu Khâm , đó cho hóa cấp Phó Vân Đình.
"Bình thường một nghiêm túc, làm việc cũng gọn gàng, lưu loát."
tới đây, Phó Vân Đình chợt nhớ đến cô gái bên cạnh , bèn hừ nhẹ một tiếng: " điều mắt cho lắm."
Điều Nguyễn Tích Thời tán đồng.
Cô gái đó thật sự chịu nổi, lớp phấn mặt sắp dày như quét sơn luôn , trúng cô chứ?
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Vẫn thiếu soái nhà cô nhất, hai mắt tinh tường, vấn đề gì hết!
lúc , Nguyễn Tích Thời bỗng nhớ tới làn khói đen chỗ ấn đường Chu Khâm, nó làm cô thấy bận lòng: "Bình thường mấy cử cấp tới mấy nơi quá để làm nhiệm vụ ?"
"Mấy nơi ?" Phó Vân Đình cô: "Thế nào ?"
"Thì mấy chỗ nhiều âm khí, tỷ như nhà xác gì đó ." Nguyễn Tích Thời đáp.
Phó Vân Đình cạn lời: "Đang yên đang lành phái tới nhà xác làm gì chứ?"
tới đây, khựng ngẫm nghĩ: "Em hỏi vì thấy làn khói đen giữa ấn đường ?"
Nguyễn Tích Thời sững sờ, lúc mới nhớ hiện Phó Vân Đình mở thiên nhãn nên cũng thể thấy mấy thứ đó: " , với cả em thấy trông lạ, em đoán lẽ do làn khói đen gây nên."
"Đó âm khí mà em nhắc tới đấy hả?" Phó Vân Đình hỏi.
Nguyễn Tích Thời gật đầu.
" thấy con ma nào bên cạnh ." Phó Vân Đình .
" thật" Nguyễn Tích Thời đáp: " vì quân nhân nên khi ma ám từ , lẽ hồi đó g.i.ế.c nào tiểu quỷ quấn cũng nên, điều vì đang ở chợ linh khí nên tiểu quỷ dám chợ."
"G.i.ế.c cũng sẽ ma ám hả?" Phó Vân Đình híp mắt, bất ngờ ghé sát gần Nguyễn Tích Thời.
Chớp mắt một cái, từ tai đến cổ Nguyễn Tích Thời như nhấn chìm trong thở ấm áp : "Thế chẳng quanh , cũng ma ?"
thì thế hình ảnh phản chiếu trong mắt lúc chỉ mỗi gương mặt cô: "Nên lý do em theo vì giúp diệt trừ đám ma quỷ đó ư? Hả?"
Xem thêm: Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Mặt mày Nguyễn Tích Thời đỏ bừng: " sẽ đám ma quỷ nhỏ bám theo ám ."
"Tại ?" Đôi mắt thâm thắm Phó Vân Đình cô chằm chằm.
"Bởi vì sát khí đấy!" Nguyễn Tích Thời đáp: "Sát khí quá dày đặc, tới cả mấy con ma nhỏ cũng dám gần."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thieu-soai-xin--de-em-bao-ve-/chuong-85-ong-ngoai-de-lai-tien-cho-co-u.html.]
"Sát khí?" Phó Vân Đình nhướng mày: " như thể một kẻ vô cùng tàn nhẫn ."
"Lợi hại lắm luôn !" Nguyễn Tích Thời gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Với mấy con ma nhỏ thì sát khí đủ khiến chúng hồn phi phách tán đấy!"
" chẳng sát khí thứ hả?"
Bạn thể thích: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Phó Vân Đình cất tiếng trả lời, thê lương vô cùng.
tới đây, thẳng dậy, rời xa Nguyễn Tích Thời, ngả lưng ghế nghỉ ngơi, đó chợt mở miệng: "Nếu em còn dám tiếp cận nhiều như thế?"
"Sát khí chỉ gây ảnh hưởng mạnh tới ma quỷ, còn với thì khá bình thường, dù tiếp xúc trong thời gian dài thì cùng lắm chỉ tác động đôi chút đến mệnh thôi" Nguyễn Tích Thời chớp chớp đôi mắt xinh : " em thể hấp thụ linh khí trong thiên địa, ngoài còn chuyển hoá sát khí thành linh khí, thế nên mệnh em sẽ chịu ảnh hưởng gì ."
Phó Vân Đình liếc cô, khi thấy biểu cảm chút kiêu ngạo cô, khóe môi vô thức nhếch lên: "Cô nhóc nhà em bản lĩnh thật đấy."
thấy khen , hai mắt Nguyễn Tích Thời lập tức sáng rực lên.
Ánh mắt Phó Vân Đình dừng tại đôi mắt lấp lánh cô.
thể thấy suy nghĩ nhiều , chỉ duy nhất cô nhóc mặt .
Tầm hồn cô quá trong sáng, đến nỗi khiến con cảm thấy khó mà tin nổi.
Phó Vân Đình rời mắt, chuyển sang cảnh vật ngoài cửa sổ.
Hàng cây long não cao lớn hai bên đường lao vụt qua, chẳng mấy chốc xe chạy tới ngân hàng.
Nguyễn Tích Thời cầm lấy con dấu đưa cho nhân viên ngân hàng, chẳng mấy chốc tìm thấy két sắt mà ông ngoại để .
Phó Vân Đình ngạc nhiên: "Em cả két sắt nữa ?"
Ở thành Vân, đủ khả năng sở hữu két sắt cực kỳ ít.
Thế mà một cô nhóc nhà quê làm chuyện đó.
Phó Vân Đình cảm thấy bất ngờ cô mang tới cho ngày càng nhiều.
"Đây ông ngoại em." , Nguyễn Tích Thời nhân viên nhà hàng mở két sắt .
Nhân viên ngân hàng hỏi: "Cô lấy đồ cất bên trong ?"
Nguyễn Tích Thời ngơ ngấn: "Bên trong còn thứ khác nữa ?"
Trái tim cô nảy lên thình thịch.
Chẳng lẽ tiền?
Ông ngoại để tiền cho cô ư?
Chưa có bình luận nào cho chương này.