Thiếu Soái Xin Hãy Để Em Bảo Vệ Anh
Chương 84: Cáo nhỏ thông minh
“Thiếu soái!”
đàn ông kích động hô lớn, đồng thời cong lưng cúi chào ngay tắp lự.
Cô gái thì hoang mang tột độ.
Thiếu soái? đàn ông thiếu soái đó hả?
Ánh mắt Phó Vân Đình chuyển qua, lúc thấy luồng khói đen ngay ấn đường thì khẽ cau mày: "Chu Khâm?"
Nguyễn Tích Thời sang .
Hai họ quen hả?
đàn ông tên Chu Khâm vội vàng cúi đầu: "."
Bạn thể thích: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Phó Vân Đình đảo mắt cô gái bên cạnh : "Đây bạn gái ?"
"!" Chu Khâm cung kính đáp.
Phó Vân Đình khẩy, bàn tay to lớn ôm ghì lấy eo Nguyễn Tích Thời, hai cánh môi nhẹ nhàng đóng mở: "Tới cả bạn gái cũng quản lý , xem chừng tham gia huấn luyện trong nhà giam phủ Quân Chính lắm ?"
Cả Chu Khâm run lên bần bật.
mặt hiện rõ vẻ hoảng loạn.
Thủ đoạn vị thiếu soái sáng nắng chiều mưa chẳng những hung bạo mà còn vô cùng đa dạng, ở phủ Quân Chính ai sợ hết.
Nếu Phó Vân Đình tống nhà giam phủ Quân Chính, thì dù may mắn c.h.ế.t cũng sẽ lột cả một lớp da thôi.
" !" Giọng Chu Khâm run như cầy sấy: " lập tức dẫn cô ngay!"
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
xong, nắm chặt lấy tay cô gái , tính rời .
"Đau!" Cô gái giằng khỏi tay , cơn đau truyền tới từ chỗ cổ tay khiến cô giận điên lên, mắng: " làm gì , em còn lấy ngọc bội mà!"
"Em c.h.ế.t gì, còn mau lên!" Chu Khâm đầu, tức giận quát.
Cô gái ngờ sẽ lớn tiếng mắng nên cứ thế đơ , để mặc cho Chu Khâm kéo .
Nguyễn Tích Thời theo bóng lưng dần xa hai họ, đó dời mắt trở về miếng ngọc bội cô bỏ ban nãy.
Thấy , ông chủ nhanh nhạy cầm miếng ngọc lên, hỏi: "Cô gái , cô còn cần miếng ngọc nữa ?"
" những cái đủ ." tới đây, trong mắt Nguyễn Tích Thời chợt lóe lên chút gian xảo: " cô gái ban nãy giấy nợ cho ông , ông thể cầm tờ giấy đó cùng với miếng ngọc đến phủ Quân Chính tìm đòi tiền mà."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thieu-soai-xin--de-em-bao-ve-/chuong-84-cao-nho-thong-minh.html.]
Ông chủ giật , vỗ đầu cái bốp.
Suýt nữa quên mất tờ giấy nợ !
Ông vội thu tay về, nhỏ giọng bảo: " mà linh khí nào , nhất định sẽ lưu ý cho cô."
làm ăn chỉ giao du với những kẻ tiền mà còn kết với thông minh, thể mang tới tài phú cho họ.
Với đầu óc nhạy bén , ông chủ nhận cô gái tuyệt đối dạng . Cả vị thiếu soái bên cạnh cũng chẳng hề đơn giản.
Nguyễn Tích Thời mỉm, đáp: "Cảm ơn."
Mạng lưới quan hệ cô tăng thêm một .
Đây cửa hàng linh khí lớn nhất khu chợ , hàng đều tụ hết về đây, cô tìm linh khí chất lượng cũng đơn giản hơn nhiều.
Phó Vân Đình cũng thấy rõ từng cảm xúc và thần thái hiện lên trong mắt Nguyễn Tích Thời.
Cô nhóc , bề ngoài vẻ yếu đuối, thích tranh giành với ai sâu bên trong một con cáo nhỏ thông minh.
Bạn thể thích: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
cảm thấy gặp trúng bảo bối !
Nếu do phận cũng như thế cục hỗn loạn hiện tại thì chắc sớm rước cô về dinh, yêu thương chiều chuộng cô hết mực.
Đáng tiếc...
Phó Vân Đình che chút tăm tối nổi lên trong lòng, dời mắt khỏi cô với ông chủ: "Gói hết ngọc cho ."
" cần nhiều tới ." Nguyễn Tích Thời vội vàng ngăn cản.
đó, cô chọn miếng ngọc chứa nhiều linh khí nhất: "Một miếng đủ ."
" thể đổi cho đa dạng mà." Phó Vân Đình bảo.
Nguyễn Tích Thời cong môi , ngước đôi mắt sáng ngời lên : "Em trang sức ở nhà , với cả kiểu dáng mấy miếng ngọc đều na ná hết, em cần nhiều như làm gì?"
"Thế em chọn thêm vài thứ khác nữa ." Phó Vân Đình ném tiền cho ông chủ, .
Nguyễn Tích Thời thấy cương quyết như , chỉ đành sang sạp hàng, một hồi nghĩ ngợi thì chọn lấy một sợi dây đỏ: "Thêm cái nữa ."
Phó Vân Đình ghét bỏ sợi dây: "Ai thèm đeo sợi dây đỏ chứ."
Nguyễn Tích Thời mím môi , giải thích.
Chưa có bình luận nào cho chương này.