Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn

Chương 39: Tự Chế Nước Điện Giải

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

: "Chắc nhàn rỗi quá việc gì làm đấy."

ai nhàn rỗi đến mức vẽ một hình chữ thập đất cơ chứ. hiểu, cũng chẳng buồn đào sâu, họ chỉ thấy tiểu t.ử lầm lì ít , hông giắt hai thanh đao, trông khá đáng sợ. lạ lùng , họ cảm thấy nàng một loại niềm tin mãnh liệt, đặc biệt khi nàng rảo bước nhanh, dường như kích thích họ bám theo bước chân "".

ở đây , một từ gọi "cuốn" (nỗ lực cạnh tranh)! Tô Hạ cũng chẳng vốn dĩ cùng quá nhiều để tránh kẻ gian nhắm tới, cuối cùng trở thành "vua cuốn" đường chạy nạn.

Nàng theo con đường nhỏ về hướng Nam, thấy lòng sông bên nứt nẻ khô khốc, dọc hai bờ sông nhiều bá tánh đang vội vã đường. Họ tin nước sông cạn sạch nên cứ bám theo lòng sông, hy vọng tìm thấy Chỉ tiếc đập mắt chỉ đất khô, thấy lấy một chỗ nào lấp lánh ánh nước.

Tô Hạ nóng đến mồ hôi đầm đìa, mồ hôi chảy cả mắt khiến nàng đau xót. Nàng đưa mu bàn tay quệt mồ hôi, chợt nhớ tới lớp tro nàng bôi lên mặt, giờ chắc mồ hôi làm ướt, biến thành những vệt bùn đen nhẻm mặt, bẩn. Nàng thầm nghĩ: "Thôi thì coi như đây một cách chống nắng ."

Nàng lắc lắc túi nước, nhớ đêm qua thêm nước , giờ chẳng còn bao nhiêu. Nàng dự định trưa nay nghỉ chân sẽ tìm chỗ vắng để đổi túi nước mới. thêm một hồi lâu, đôi chân như đổ chì, nặng nề vô cùng. Tô Hạ dám dừng .

Suốt quãng đường , nàng chỉ thấy mệt, đói, khát. Mệt thì nghỉ nửa khắc, đói thì bốc nắm kê rang bỏ miệng nhai, thỉnh thoảng lén bẻ một mẩu màn thầu đen tống miệng. Nàng cố gắng hành quân nghỉ, những lưu dân vốn cùng đường đều nàng bỏ xa một quãng dài, đồng thời nàng còn vượt qua ít khác. Tô Hạ cũng chẳng vượt qua bao nhiêu lưu dân, tóm đếm xuể.

Nàng thầm cảm thán, nếu chạy nạn sớm, lẽ sẽ nhiều đang lên đường đến thế. Thôn Hòa Miêu tin tức bít bùng, nếu đợi đến lúc đại nạn bùng nổ mới thì chẳng nhận chút lợi lộc nào.

Men theo bờ sông, nàng nhanh ch.óng thấy một ngôi làng, đầu làng một tấm biển ghi tên: Khang Ninh thôn. Ngôi làng tình cảnh cũng tương tự thôn Hòa Miêu, hạn hán nghiêm trọng, ngoài đồng ngay cả cỏ dại cũng khó mọc chứ đừng hoa màu. Tuy nhiên ngôi làng rõ ràng hẻo lánh như Hòa Miêu, đường xá cũng rộng rãi hơn nhiều.

Nàng thấy ít về phía ngôi làng, sực nhớ hai ngày nay nạn dân tiếp tế họ phần lớn lấy từ trong các ngôi làng, lẽ những cũng đổi lương thực hoặc đổi nước. Tô Hạ cũng chút lung lay, nếu đổi nước, nàng dĩ nhiên cũng đổi một ít.

Nàng theo những , vốn dĩ cứ ngỡ sẽ gặp dân làng, khi đến thôn, chẳng thấy bóng dáng một ai. Thủ lĩnh toán phía lịch sự, thuộc hạ lên tiếng gõ cửa.

" ai ?"

" ai ạ?"

Họ gọi liên tục mấy tiếng mà chẳng thấy tiếng trả lời, trong làng hầu như nhà nào cửa cũng mở toang, giống như . Tô Hạ cũng quan sát một lượt, thấy mấy cái sân đều lộn xộn, trông giống như cướp bóc qua. Tên thủ lĩnh sớm phát hiện Tô Hạ, thấy nàng tuy gầy gò hông giắt hai thanh đao, qua hạng tầm thường. "Nước sông phạm nước giếng", sẽ vì đoàn đông mà chủ động đắc tội với hạng như nàng.

Thuộc hạ chạy khắp nửa ngôi làng mà chẳng thấy bóng nào, hơn nữa nhà nào nhà nấy ngoài mấy món đồ cồng kềnh mang , còn chẳng còn thứ gì.

"Đại ca, trong làng chắc chạy hết từ lâu ?"

Họ đường mòn thôn quê, những nhà đại hộ xe ngựa và giấy thông hành đa phần đường quan lộ, thôn Khang Ninh cách quan lộ đầy hai mươi dặm, nếu dân làng phát hiện điều bất thường mà rời sớm cũng chuyện dễ hiểu. Tên thủ lĩnh thấy khả năng.

" xem trong thôn giếng nước , nếu nhà dân còn trữ nước thì cứ lấy hết ." Vốn dĩ định dùng bạc để mua, nếu thì chỉ còn cách tự lấy.

sống thể để nước tiểu làm nghẹt c.h.ế.t .

Tô Hạ cũng định như . Dân làng rõ ràng bỏ trốn, nếu tìm thứ gì hữu dụng từ đống đồ họ vứt , nàng dĩ nhiên sẵn lòng. Trong thôn nhiều nhà cửa, nàng tranh giành với toán . Tô Hạ liên tiếp mấy gian nhà, tìm thấy ít củi khô loại lớn, thanh to bằng hai vòng tay nàng, rõ ràng dân làng kịp bửa vội vàng chạy nạn nên bỏ . Cỏ tranh mái nhà còn khá , nàng giật xuống một ít lén bỏ gian.

đó nàng thấy trong một nhà nọ một cái cối đá, lòng bỗng thấy ngứa ngáy. đó nàng mua cối để xay lúa mạch, ngặt nỗi cối đá quá nặng quá lộ liễu, giờ phát hiện một cái, thể lãng phí . Tô Hạ kiểm tra kỹ lưỡng mấy , xác nhận nhà thật, cái cối đá nặng, chắc vì họ mang nên mới để . Nàng suy tính một hồi âm thầm thu nó gian.

Thu xong cối đá, nàng sang mấy nhà khác, hầu như nhà nào cũng lục lọi, đồ nhỏ gọn đều lấy sạch, chẳng đến lượt nàng. Điều khiến Tô Hạ kinh ngạc nàng còn tìm hai cái vại nước bằng đá, sáu tấm đá xanh và hai chiếc tủ quần áo. Vại đá nặng, so thì thùng gỗ nhẹ hơn nhiều, ngay cả vại sành cũng nhẹ hơn vại đá.

Cho nên hầu như chẳng ai mang theo mấy thứ chạy nạn. Đá xanh thì khỏi , dùng ở nhà thì chứ mang chạy nạn thì nặng chẳng tác dụng gì mấy.

Tô Hạ nghĩ bụng vạn nhất nàng tìm một nơi sơn thủy hữu tình, thể dùng mấy tấm đá làm bàn đá cũng .

Nàng thu dọn đồ đạc xong thêm mấy nhà nữa, tuyệt nhiên chẳng thấy một giọt nước nào, nơi hạn hán đến mức , dân làng khi chắc chắn mang sạch nước theo. ngoa, ngay cả hố phân cũng khô cạn, phàm còn nước phân để tưới ruộng thì dân làng chắc bỏ .

Nàng tìm thấy ngay cả đồ ăn cũng thấy, các lưu dân khác cũng chẳng khá hơn, ai nấy chỉ ôm ít củi khô . Tô Hạ thấy túi nước cạn, bèn tìm một căn nhà trống, đổi túi nước mới, cho thêm một nhúm muối nhỏ trong. Hai ngày nay nàng uống nước lã, cảm thấy càng uống càng khát, cộng thêm việc đổ mồ hôi mỗi ngày làm mất điện giải. Muối tinh nàng tinh chế vốn chứa các ion kali, natri, canxi, vặn thể bù đắp lượng thiếu hụt, duy trì cân bằng áp suất thẩm thấu cơ thể.

Nàng đường chạy nạn ốm vì mất nước hoặc kiệt sức. Chuẩn xong nước điện giải, Tô Hạ múc nửa bát canh đậu xanh trong gian, nấp một góc thong thả húp từng ngụm nhỏ.

--- Hết chương 39 ---


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...