Sự Phản Bội Trong Lặng Lẽ
Chương 3: – Lặng Lẽ Trong Mưa
Chiều Đà Lạt đổ mưa bất ngờ. rào rào ào ạt như cơn mưa Sài Gòn, mà mềm như một tấm chăn nặng trĩu phủ xuống phố núi. Những hạt mưa nhỏ tí tách rơi, đọng từng mái ngói, từng phiến lá, và cả những nỗi niềm tên giữa hai đang bước chậm rãi bên .
Hạ khẽ rụt vai, vì lạnh mà vì cảm giác lạc lõng len tận trong tim. Cô và Minh – chỉ mới vài ngày còn hai xa lạ lý lịch – giờ đang cùng chung một nhịp bước mưa, như thể cách mười năm từng tồn tại. cũng chính vì , thứ trở nên nguy hiểm hơn.
Minh sải bước bên cạnh, cố giữ sự yên lặng. gian giữa họ rộng, cũng đủ gần để gọi mật. nghiêng khuôn mặt Hạ – nét quen thuộc vẫn vẹn nguyên dù năm tháng lặng lẽ qua. Chỉ khác, đôi mắt cô giờ đây thêm một tầng buồn tênh mà .
– “Lúc nhỏ em ghét mưa.” – Hạ khẽ , giọng như cuốn tiếng mưa rơi lộp độp tán dù.
– “ nhớ. Em từng bảo mưa làm tóc rối, và mùi đất bẩn.” – Minh bật , nhẹ như thở.
– “Giờ thì… em thấy nó giống tim . ồn ào, chỉ rỉ rả từng giọt một. ai , đau.”
Minh im lặng. Câu rơi như một nhát d.a.o cùn – đẫm máu, thấm tận sâu. thẳng phía , nơi con đường nhòe nhoẹt trong sương mù và nước mưa. Đà Lạt hôm nay ẩm ướt như nỗi lòng – thể hong khô dù sưởi bao nhiêu cũng vẫn thấy lạnh.
Họ dừng mái hiên một tiệm hoa ven đường. Những bó lavender khô lặng lẽ khung kính, tím xám như một lời tiễn biệt. Cô sát vách tường, vắt nhẹ tà váy thấm nước. Minh cạnh bên, cả hai gì. Mỗi đang đối thoại với chính – về điều nên làm và điều thật sự làm.
– “Chúng đang làm gì ?” – Hạ hỏi, giọng nhỏ như sợ chính thấy.
– “ . giả vờ nữa.”
Gợi ý siêu phẩm: Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa đang nhiều độc giả săn đón.
Cô sang, ánh mắt đọng thứ gì đó giữa nỗi nhớ và sự trách móc. Mười năm , . lời từ biệt, lý do rõ ràng. Còn cô – mất cả niềm tin và bản trong những đêm dài chờ đợi. Và giờ đây, khi thứ an bài, định mệnh đẩy họ , bên bờ vực một điều trái.
– “Em chồng, vợ. Chúng đều điều .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
– “ vẫn ở đây, mái hiên , cùng .”
Tiếng mưa vẫn rơi, rào rào đều đặn. khí đặc quánh, như thể chỉ cần thở thôi cũng đủ nặng lòng.
Minh khẽ chạm tay lên má cô. lạnh từ làn da ướt át khiến rùng . Cô né, cũng đáp . Họ cứ đó – tay trong tay, lòng trong lòng – mà chẳng dám bước thêm một bước.
– “ nhớ em từng : chỉ cần ai đó lắng em thật lòng, em sẽ đủ dũng cảm để sống với .”
Hạ khẽ , niềm vui trong đó.
– “Ngày đó em ngu lắm. Tưởng chỉ cần tình yêu đủ. – cuộc sống một vở kịch lớn, nơi ai cũng học cách diễn cho tròn vai.”
– “… nếu chỉ diễn cho một thì ?” – Minh hỏi, mắt dừng khóe môi cô.
Cô . Mưa bắt đầu ngớt. Những giọt nước rơi thưa dần, như thể trời cũng mệt mỏi với câu chuyện họ.
– “Em hôn trong lúc em vẫn vợ khác.” – Câu như một nhát kéo lạnh lùng cắt phăng sợi dây ràng buộc đang kéo hai gần.
Minh rút tay. giận, cũng buồn. chỉ gật đầu, như thua một ván cờ kết quả.
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hạ bước khỏi mái hiên. Gió lạnh lùa tóc, cuốn theo cả những dằn vặt còn vương ánh mắt. Cô – ánh cuối cùng cho ngày hôm đó – đôi mắt đầy ơn lẫn khổ đau.
– “Cảm ơn … vì vẫn để em em, dù chỉ trong khoảnh khắc.”
cô , để phía một đàn ông bất động trong chiều muộn Đà Lạt, nơi cơn mưa dứt lòng vẫn thể ngừng ướt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.