Sự Phản Bội Trong Lặng Lẽ
Chương 2: – Những Câu Chuyện Còn Dang Dở
Buổi sáng Đà Lạt vẫn lạnh. Mưa đêm qua để những giọt nước nhỏ long lanh bám lá thông ngoài ban công. Hạ một trong quán cà phê nhỏ cuối đường Bùi Thị Xuân. Quán quen cô, ngày xưa khi còn sinh viên thực tập từng ghé, với lò sưởi giả và tiếng nhạc jazz êm dịu.
Cửa kính đẩy nhẹ, Minh bước . cần tìm, thấy cô ngay từ khoảnh khắc đầu tiên – mái tóc buông hờ, tay ôm ly cà phê sứ trắng, ánh mắt xa xăm. Cô đang nhớ gì đó. lẽ một phiên bản cũ chính . Hoặc một ngày khác trong quá khứ .
– "Em đến sớm." – Minh xuống đối diện.
– "Em vẫn mà. Thích đến để ngắm đến ." – Hạ mỉm .
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Quân Hôn: Mang Song Thai Theo Chồng Tòng Quân Khiến Cả Đại Viện Ghen Tị đang nhiều độc giả săn đón.
Minh gọi một ly nâu đá đường – vị cũ mà Hạ vẫn nhớ. Một thoáng lặng lẽ trôi qua giữa họ, ngột ngạt, mà như thể cả hai đang đợi khơi chuyện từ những mảnh ký ức còn dang dở.
– " còn nhớ tụi định Đà Lạt cùng , hoãn?" – Hạ lên tiếng.
– "Nhớ chứ. Vì ở phụ bố chuyện nhà. Em giận cả tuần." – Minh .
– "Em giận chuyện đó. Em giận vì em . Em đợi ở bến xe cả buổi." – Giọng cô vẫn dịu, trong đáy mắt một nỗi buồn kịp tan.
Minh cô thật lâu. Hồi đó, quá trẻ để cách giữ một phụ nữ, và quá tự tin rằng cô sẽ mãi ở .
– "Nếu ngày đó đến..." – Minh khẽ .
– "Thì cũng khác gì. vẫn sẽ những ngã rẽ thôi." – Hạ cắt lời, nhẹ tênh chắc nịch.
Cả hai cùng im lặng, ly cà phê giữa họ chỉ còn một nửa. Ngoài trời nắng nhạt dần tràn qua kính, chiếu lên bàn tay cô đang đặt hờ. Minh thấy những vết chai nhẹ – dấu hiệu chăm chỉ giữ lấy tổ ấm suốt nhiều năm. ánh mắt cô giấu sự mỏi mệt.
– "Hôn nhân ... vẫn chứ?" – Hạ hỏi, nữa.
– ", nếu định nghĩa ai bỏ ." – đáp, do dự.
– "Em cũng . Chúng em sống như hai cái bóng trong một nhà. Ai cũng nghĩ chúng em gia đình kiểu mẫu. em thấy như một diễn viên..." – Hạ thở – "...lâu ngày quên mất đang diễn gì."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Minh siết nhẹ bàn tay, buông . vì ngại, mà vì sợ nếu giữ lâu quá, sẽ buông nữa.
– "Hồi đó, tụi từng nghĩ sẽ sống ở Đà Lạt, mở một tiệm sách nhỏ." – nhạt, chạm đáy giấc mơ cũ.
– "Ừ. phụ trách chọn sách. Em phụ trách pha cà phê. Và cả hai cùng già trong mùi sách cũ..." – Hạ mím môi, ngăn giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống má.
gì. Chỉ đưa tay lấy khăn giấy, chạm nhẹ khóe mắt cô. đầu tiên mười năm, cách giữa họ gần đến thế.
Họ rời quán khi mặt trời lên cao. đường bộ về khách sạn, gió trở lạnh hơn. Hạ kéo nhẹ cổ áo, và Minh bất giác cởi áo khoác ngoài choàng lên vai cô.
– " vẫn ." – Cô khẽ .
Đừng bỏ lỡ: Khúc Tử Trúc Năm Ấy, truyện cực cập nhật chương mới.
– ". còn trai năm . vẫn che gió cho em, nếu em để làm." – Minh , đầu chân thật đến .
Cô im lặng.
nhẹ nhàng nắm lấy tay .
siết chặt. vội vàng. Chỉ một cái nắm tay giữa phố đông – ai để ý. trong thế giới riêng họ, đó khoảnh khắc sự thừa nhận – rằng cả hai đều cô đơn, rằng cả hai vẫn giữ điều gì đó từ những năm tháng qua, và rằng những câu chuyện năm xưa... hề kết thúc.
Đêm hôm đó, Minh trở về phòng. cởi đồng hồ, đặt lên bàn. Điện thoại rung nhẹ. Tin nhắn từ Hạ:
> “Giá như gặp sớm hơn... Hoặc muộn hơn, khi cả hai tự do.”
. đặt điện thoại xuống, chằm chằm trần nhà.
Ngoài , Đà Lạt vẫn lạnh. trong lòng , một ngọn lửa bắt đầu nhen lên – từ chính những câu chuyện tưởng khép .
Chưa có bình luận nào cho chương này.