Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sống Lại Ta Quyết Trả Thù

Chương 41

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

lẩm bẩm, thể cao lớn bỗng như nhỏ bé vài phần, mặt như tờ giấy vàng, môi trắng bệch, run run ngừng.

Đậu Chiêu mất năng lực chuyện, trong đầu như hàng vạn con ngựa đang tung vó, ầm ầm ù ù.

mẫu còn c.h.ế.t?

Chẳng Vương Ánh Tuyết thành tiểu ?

Cho dù nàng sinh con trai thì cũng chỉ thứ trưởng t.ử…

mẫu còn c.h.ế.t?

thì nàng về còn ý nghĩa gì?

Đậu Chiêu mím c.h.ặ.t môi, bàn tay nho nhỏ nắm c.h.ặ.t thành quyền.

Ánh mặt trời ngày xuân vẫn ấm áp lẳng lặng chiếu lên hai một lớn một nhỏ đang sững nơi đó. Chỉ chiếc xích đu vẫn đang đung đưa ngừng, dẫn dụ một cánh bướm bay tới bên cạnh nó, đua tranh hương thơm cỏ hoa.

※※※

Đậu Chiêu mặc áo tang, vẻ mặt ngây ngốc quỳ gối linh đường, theo tiếng hô mà đờ đẫn dập đầu đáp lễ.

Mẫu tự t.ử mà qua đời, tính phúc thọ, còn trưởng bối vẫn sống, nhiều lắm chỉ thể làm lễ cúng bái bảy năm ba lăm ngày.

Trong nhà lo liệu chuyện, tổ phụ mời tam bá phụ và tam bá mẫu đến giúp đỡ xử lý tang lễ cho mẫu , còn lấy chiếc quan tài gỗ lim vốn chuẩn cho cho mẫu .

đến phúng viếng dâng dương đều hỏi nguyên nhân qua đời.

Đậu gia với ngoài bạo bệnh mà qua đời, ai cũng rơi lệ: “… Còn đầy 20 tuổi!”

Mắt Đậu Chiêu đỏ hoe.

, nàng quên, mẫu tuy mẫu nàng vẫn đầy 20 tuổi.

Nàng đến 30 tuổi mới hiểu đạo lý, thể trông mong mẫu mới 20 tuổi suy nghĩ cẩn thận ?

một vết thương, vùi lấp nơi đáy lòng, cho dù m.á.u thịt t.h.ả.m thương bề ngoài vẫn ai thể .

lẽ, mẫu bao giờ thực lòng an tâm, bao giờ thực lòng quên ?

Đậu Chiêu qua bên đối diện.

Phụ mặc đồ tang trắng tinh, mặt xanh mét, hốc mắt trũng sâu, vẻ tiều tụy.

đang quỳ gối bên chậu đốt tiền, đốt từng tờ tiền cho mẫu , vẻ mặt thành kính như thể trong tay bùa chú .

Vương Ánh Tuyết mắt đỏ bừng tới, nàng sóng vai quỳ gối bên cạnh phụ , lặng lẽ cầm lấy một xấp tiền giấy, cũng giống như phụ , ném chậu lửa.

– Thất gia!

Giọng nàng khàn khàn chút nghẹn ngào:

ở đây cả một ngày một đêm , còn cứ như , thể sẽ suy sụp mất… Tang lễ tỷ tỷ còn đợi xử lý!

Phụ gì, nhẹ nhàng giật lấy xấp tiền giấy tay Vương Ánh Tuyết, tiếp tục đốt tiền.

Vẻ mặt Vương Ánh Tuyết chút hổ, quỳ ở đó thật lâu, phụ vẫn chẳng liếc nàng một cái. Ánh mắt nàng trầm xuống, lặng lẽ lui .

Lục bá phụ tới giữ tay phụ :

– Vạn Nguyên, đừng như , c.h.ế.t cũng c.h.ế.t , còn sống bảo trọng mới .

Phụ chịu lên.

mặt trưởng và cũng bằng hữu , thấp giọng :

và Cốc Thu , sinh năm trai ba gái… Giờ nàng , ngay cả chống gậy cũng để đốt thêm cho nàng chút tiền … Lòng thực sự khó chịu.

Lục bá phụ dậm chân, trong mắt ánh lệ:

– Cho dù đau lòng thì giờ cũng lúc!

xong, giọng trầm xuống:

– Duệ Phủ trở về! còn tham gia thi tuyển Thứ cát sĩ…

Đậu Chiêu ngẩng đầu lên.

Duệ Phủ, tự cữu cữu Triệu Tư.

– Tính canh giờ, hẳn cũng sắp đến .

Giọng Lục bá phụ trở nên xót xa:

– Lát nữa gặp Duệ Phủ, nghĩ nên ? Bọn Tam ca đều ở thư phòng thúc thúc, chuyện chúng thương lượng xem mới

? Cái gì mà ?

Phụ lẩm bẩm, tinh thần hiển nhiên suy sụp:

– Đều đó Du ma ma nàng tự t.ử, còn tưởng rằng nàng uy h.i.ế.p … Thì nàng thực sự đau lòng, tuyệt vọng với gì cả, còn đắc ý nghĩ thắng… Nàng , sẽ chịu khổ, thừa nhận, rời xa nàng sẽ sống yên…

linh đường thê t.ử lớn:

sẽ như , thực sự sẽ như hứa với cữu sẽ chăm sóc Cốc Thu cẩn thận, cả đời sẽ đối với Cốc Thu… giữ lời… Nàng xa… Chẳng chút nào…

– Vạn Nguyên, Vạn Nguyên!

Lục bá phụ lấy mu bàn tay lau lau khóe mắt, dùng sức kéo phụ lên:

– Chuyện đó để , giờ việc cấp bách cho Duệ Phủ một lý do hợp lý. thể hành động theo cảm tình.

Phụ lắc đầu, lòng nguội như tro tàn:

với Cốc Thu, chờ xử lý xong tang sự nàng, xử trí cũng !

Lục bá phụ giận dữ, gọi hai gia đinh kéo phụ đến Hạc Thọ đường.

Đậu Chiêu chạy ngoài.

Vương Ánh Tuyết đang tàng cây ngọc lan ở ngoài linh đường, ngẩn bóng phụ và lục bá phụ đang rời xa.

Đậu Chiêu gọi nàng:

– Vương di nương!

Vương Ánh Tuyết đầu, khóe mắt liếc qua đám ma ma ngoài linh đường, tươi tới:

– Thọ Cô, chuyện gì?

Ngữ khí dịu dàng.

– Ngươi sinh con trai ?

Đậu Chiêu ngẩng đầu, đôi mắt đen láy lẳng lặng chằm chằm mắt nàng, dùng giọng chỉ hai mới :

mà tiếc qua, ngươi chỉ sinh nữ nhi thôi! Chờ mãn tang, chủ mẫu mới cửa, dễ tính như mẫu ?

– Ngươi…

Vương Ánh Tuyết sợ hãi, hốt hoảng lùi vội về phía , ánh mắt nàng như quái thú.

Đậu Chiêu lòng.

Lạnh lùng bĩu môi, bóng lưng thẳng tắp như tùng, thoải mái qua nàng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...