Sống Lại Ta Quyết Trả Thù
Chương 40
hôm đó, mẫu bệnh.
Đậu Chiêu lo lắng, ngày nào cũng ở bên mẫu .
Mẫu vuốt tóc nàng:
– Mẫu , sẽ khỏe nhanh thôi. Con chơi .
Sắc mặt càng ngày càng tái nhợt.
Phụ đến thăm nàng.
Mẫu chủ động nắm tay phụ .
Ngón tay phụ thon dài, trắng nõn, khớp xương rõ ràng, như cành trúc.
– thích nhất lúc . Mỗi mỉm , sẽ nghĩ, vui vẻ như , vô ưu vô lo đến thế? Giống như ánh mặt trời ngày xuân, khiến cũng cảm thấy ấm áp theo.
Mẫu áp má tay phụ .
– Đại phu mạch tượng nàng bình thường, nàng nghỉ ngơi cẩn thận, nhanh sẽ khỏe lên. Chờ khi nàng khỏe , ngày nào cũng cho nàng xem.
Mắt phụ đỏ lên.
– Đồ ngốc!
Xem thêm: Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Mẫu mỉm , ánh mắt như thể một đứa trẻ bướng bỉnh, trong ánh còn chứa mấy phần yêu chiều:
– Hai ở bên , vui vẻ thì mới thể . vui đương nhiên nổi, đừng miễn cưỡng bản .
Phụ sửng sốt.
Mẫu :
– nhớ lúc đến cãi cọ, rời khỏi tuyệt đối sẽ sống an lành.
Phụ ngạc nhiên, đó ngượng ngùng :
– Nàng để ý tới , quả thực cũng quen.
– ở bên cạnh , chỉ quen mà thôi!
Mẫu trêu đùa phụ , ánh mắt vô cùng khoan dung, bình thản, giọng dần dần thấp xuống:
– còn tưởng, chỉ khi ở cạnh thì mới thể vui vẻ như . Thì , khác cũng thể giống như , khiến thoải mái lớn…
Phụ rõ mẫu gì, cúi xuống, dịu dàng hỏi mẫu :
– Nàng cái gì?
– gì! Chỉ mệt một chút!
Mẫu đáp.
– nàng đừng gì nữa. ở đây với nàng, chờ nàng ngủ sẽ .
Phụ nắm tay mẫu .
Mẫu gật đầu, nhắm hai mắt , nhanh chìm giấc ngủ.
Đậu Chiêu bên góc tường ngóng chạy phòng, hung hăng ném chiếc bao cát nhỏ giường xuống đất.
Thế thế nào?
Hòa hảo như lúc đầu?
Suy nghĩ loáng qua trong đầu, đột nhiên cảm thấy nhụt chí?
hòa hảo thì làm ?
Nàng còn !
vì như bàn tay bóp lấy tim nàng, làm cho nàng cảm thấy khó thở.
Đậu Chiêu ngơ ngác bên giường.
Phụ khỏi phòng, thấy Đậu Chiêu, dừng bước, xoay xuống bên cạnh nàng:
– Thọ Cô, đều khen con thông minh, giờ con thể một câu dài, một câu cho phụ nào?
Đậu Chiêu liếc phụ một cái, cúi đầu nghịch nghịch bao cát trong tay.
Tâm tình phụ , :
– Chiếc bao cát làm thật khéo, ai làm cho con?
Đậu Chiêu vẫn mặc kệ .
Phụ khó chịu, bật bế Đậu Chiêu:
– ! Phụ dạy con chữ nhé!
– Con thích chữ. Con đ.á.n.h đu!
Đậu Chiêu chống đối.
– ! Chúng chơi đ.á.n.h đu. Phụ .
Hậu hoa viên vẫn như cũ, cỏ cây vẫn thanh tú.
Đậu Chiêu và phụ cùng chơi đ.á.n.h đu, tâm tình dần dần khá lên.
lẽ mẫu như .
Chủ động cúi đầu, lung lạc, giữ phụ ở phòng … dù vẫn hơn cứ mãi lạnh lùng thờ ơ, xuống thang cũng chẳng đường.
Nàng thấy phụ thuận mắt hơn một chút.
– Phụ , đẩy cao lên!
– !
Phụ đẩy nàng bay cao giữa trời.
Nàng như đang cưỡi gió bay , từng nhánh cây ngọn cỏ trong Đậu trạch đều phóng to thu nhỏ chân nàng. Nàng thấy ở bên giếng nước đang giặt quần áo, thấy Đinh di thái thía bên hiên nhà trách mắng tiểu nha , thấy trong phòng mẫu im ắng bóng … Dường như thứ xung quanh đều nàng thu tầm mắt. Cảm giác đó, kì diệu, thú vị.
Tiếng Đậu Chiêu như tiếng ngọc rơi, thanh thúy, đáng yêu.
Phụ cũng nhướng mày mỉm .
Chỉ Thỏa Nương ngốc nghếch chạy , ngăn mặt Đậu Thế :
– Thất gia, cao quá, tứ tiểu thư sẽ ngã mất, ngài mau dừng !
Đậu Thế nhận Thỏa Nương, :
– ngờ ngươi lòng son sắt như !
hề trách cứ nàng mà vòng qua nàng, dùng sức đẩy Đậu Chiêu đang đu lên cao hơn.
Thỏa Nương hoảng đến toát mồ hôi.
Đậu Chiêu hưởng thụ sự quan tâm Thỏa Nương, vô cùng vui vẻ.
Nàng thấy Du ma ma vội vã chạy khỏi phòng mẫu , mái hiên hô to một tiếng. Đám nha vốn thấy bóng dáng đều nháo nhác chạy đến như thủy triều dâng lên, trông vẻ rối loạn.
Xảy chuyện gì?
Khi chiếc đu bay lên cao, Đậu Chiêu nghển cổ về chính viện.
Đám tiểu nha vẫn hỗn loạn, nháo nhác, Du ma ma cũng chẳng thấy bóng dáng.
Đậu Chiêu cảm thấy nghi hoặc, bảo phụ :
– Dừng ! Dừng !
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Phụ nắm lấy dây đu, :
– Thì Thọ Cô chúng vốn nhát gan.
Đậu Chiêu dây dưa với , chân chạm đất thì Du ma ma thở phì phò, mặt tái mét chạy tới.
– Thất gia!
Mắt bà ngân ngấn, ánh mắt hồng hồng như sắp :
– Thất phu nhân, thất phu nhân… tự t.ử!
– Ngươi cái gì? Ngươi ai? Ai tự t.ử?
Phụ mở bừng mắt, nụ cứng đờ nét mặt.
Đậu Thế ngơ ngác quanh.
Thấy nữ nhi bên như làm phép định , vẫn yên nhúc nhích ở bên thì mới cảm thấy chút chân thật.
– Làm thể… vẫn …
Chưa có bình luận nào cho chương này.