Sinh Trưởng Vì Tình, Cứu Rỗi Vì Yêu
Từ hồi mẫu giáo, tôi và Tưởng Tự chưa bao giờ xa nhau quá ba ngày.
Nhưng kể từ khi hai bên gia đình bàn chuyện đính hôn cho chúng tôi.
Anh ấy đã trốn tránh tôi ròng rã một năm trời.
Anh ấy kéo tất cả phương thức liên lạc của tôi vào danh sách đen; bảo vệ ở công ty anh ấy nói những người không phận sự và Tô Tiệm Nhiễm không được vào; chỉ cần tôi xuất hiện trong tầm mắt, anh ấy sẽ ngay lập tức quay lưng bỏ đi…
Sau này, đến bạn bè của anh ấy cũng không nhìn nổi nữa, lén dẫn tôi đi tìm Tưởng Tự.
Khi tôi đến nơi, giọng nói lạnh lùng của Tưởng Tự từ khe cửa phòng bao truyền ra:
“Cái thứ đồ chơi chỉ cần ngoắc tay một cái là tự dẫn xác đến."
“Vừa không có năng lực, lại chẳng có cá tính, đính hôn với cô ta làm tôi cảm thấy bản thân bị mất giá."
Chưa có bình luận nào.