Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 148: Đừng tự lừa mình dối người nữa
Phó Tranh chăm chú cô, ánh mắt như dính chặt lấy dáng hình mặt.
trông như một chú ch.ó lớn vứt bỏ, ánh mắt ủy khuất, đáng thương đến nỡ .
Tim Ôn Lương khẽ run, suýt nữa mềm lòng vì dáng vẻ .
Rõ ràng, đề nghị ly hôn .
yêu, từ đầu vốn cô.
yêu Sở Tư Di.
Cô cũng vì đứa bé mà tiếp tục dây dưa dứt với .
Ôn Lương cụp mắt xuống, giọng thản nhiên: “Việc còn Tổng tài Phó thị , liên quan.”
“Hiện tại, chỉ còn em và đứa bé thôi.” Phó Tranh bỗng nhiên ôm chặt lấy cô, áp đầu bụng cô, giọng điệu dịu dàng đến nao lòng, sự ôn nhu mà cô từng thấy nơi .
Khoảnh khắc , từng điều cô hằng khao khát bao. , vì một giấc mộng giản đơn thế , cô từng nguyện đ.á.n.h đổi tất cả.
giờ đây, lòng cô như mặt hồ phẳng lặng, chẳng còn gợn sóng.
Phó Tranh sẽ yêu cô, mà cô, cũng ngu ngốc thêm nữa.
“Chờ đứa bé đời, thể đến thăm nó bất cứ lúc nào.”
Cả Phó Tranh cứng , đột ngột ngẩng đầu cô: “Em ý gì? khi sinh con xong, vẫn ly hôn với ?”
đợi cô trả lời, thẳng dậy, ánh mắt bức : “Em định để con gọi Chu Vũ ba ?!”
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -, truyện cực cập nhật chương mới.
“Chuyện liên quan gì đến Chu Vũ? Em thể tự nuôi con.” Ôn Lương trả lời bình thản.
“Em để nó giống như em, lớn lên trong một gia đình đơn , cha ngay từ nhỏ ?!”
Lòng Ôn Lương đau nhói, sắc mặt thoáng tái .
“ em định kiếm một đàn ông khác làm cha dượng cho nó? con ruột, thì thể yêu thương nó bao nhiêu thật lòng?” Ánh mắt Phó Tranh sáng rực, sắc bén như xuyên thấu cô.
Ôn Lương nghẹn , nén bao uất ức trong lòng mà đáp bằng giọng lạnh lùng:
“Cho nên, ly hôn với em, chỉ vì đứa bé trong bụng em? Nếu thì đợi con lớn một chút, em thể giao cho nuôi.”
Vẻ mặt Phó Tranh trầm xuống, đáy mắt tối đen như mực: “Em thà bỏ con, cũng ly hôn với ? Em ghét đến ?!”
“ .” Ôn Lương cúi đầu, gật nhẹ, giọng dứt khoát, “Em ghét . Mà cũng yêu em, thì cần gì trói buộc mãi? Dù ly hôn , chúng vẫn thể chăm sóc cho con.”
“Ôn Lương!” Phó Tranh siết c.h.ặ.t t.a.y cô, “Ôn Lương, để rõ ràng một – yêu em. yêu em, ly hôn!”
Ôn Lương ngẩng lên , ánh mắt lóe lên tia giễu cợt: “ yêu em từ khi nào?”
“Lâu lắm …”
“Thế tại đòi ly hôn với em?”
“…”
ánh mắt đầy mỉa mai cô, Phó Tranh mấp máy môi, cổ họng nghẹn đắng, chẳng thể thốt nên lời.
“Phó Tranh, đừng tự lừa dối nữa. Thứ dành cho em chỉ trách nhiệm và áy náy mà thôi. cần ép bản vì đứa bé. khi chúng chia tay, vẫn thể đến thăm con, để nó rằng ba nó vẫn yêu thương nó – đủ .”
“… lừa dối …” Phó Tranh bật khổ, đầu tiên hiểu thế nào tự chuốc lấy khổ đau.
Bây giờ, gì, cô cũng chẳng còn tin.
Nếu rằng chỉ gần đây mới nhận tình cảm với cô, chắc chắn cô sẽ nghi ngờ: thể lòng nhanh đến thế?
Chỉ trách, tổn thương cô quá sâu – khiến cô chẳng còn niềm tin nơi nữa.
“Em tin cũng , sẽ từ từ chứng minh cho em thấy.”
thấy Phó Tranh kiên quyết như thế, Ôn Lương nhíu mày.
Rốt cuộc thật sự cô rời , chỉ vì để đứa con sống cùng ngoài?
Chỉ sợ vế … Với sự kiêu ngạo Phó Tranh, làm thể chấp nhận m.á.u mủ sống cùng khác.
Sắc mặt Ôn Lương trầm xuống, tiếp tục tranh luận, chủ động chuyển đề tài:
“Tùy . Mà , ông nội đến cuộc họp hội đồng hôm nay ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nếu ông mặt, chắc chắn sẽ về phía Phó Tranh.
ngờ cô chuyển chủ đề nhanh như , Phó Tranh khẽ gật đầu: “. Sức khỏe ông , làm phiền ông.”
“ đoán mục đích họ hôm nay ?”
“Em nghĩ ngốc đến mức đó ?”
Ôn Lương nhẹ nhàng thở : “Tổng tài mới Phó thị ai? cả ?”
“Ừ. em ?”
Quả nhiên Phó Việt.
“Vũ Linh gọi cho em.”
Sắc mặt Phó Tranh khẽ biến: “Cô gì quá đáng ?”
Ôn Lương trả lời ngay: “ giọng điệu cô thì hình như sớm chuyện hôm nay.”
Phó Tranh gật nhẹ, “Khi rời khỏi công ty, thấy cả cùng cô .”
“…Xem kế hoạch từ . cả đóng vai gì trong chuyện nữa…”
Thành thật mà , khi chuyện xảy , Ôn Lương từng nghĩ Phó Việt qua với phó tổng Vũ, còn thể thế Phó Tranh để lên ghế tổng tài Phó thị.
Hồi còn sống ở biệt thự nhà họ Phó, khác với sự lạnh lùng Phó Tranh, Phó Việt luôn hòa nhã, đối xử với cô . Nếu cô gặp chuyện khó xử mà thể với hai ông bà, đầu tiên cô tìm đến luôn Phó Việt. Như đó, một nam sinh theo đuổi cô, từ chối liền sang quấy rối, cuối cùng chính Phó Việt mặt – dùng cách gì – khiến từ đó dám đến gần cô nữa.
Mà năm xưa, lý do tại chọn làm tổng tài Phó Tranh – một trẻ tuổi hơn – đó do ông nội đích quyết định, và cô từng nghĩ rằng ông .
, khi còn yêu Phó Tranh, trong mắt cô mỹ – ngoài tính cách , thứ đều vượt trội hơn Phó Việt, từ học vấn đến năng lực.
Bây giờ, dù ở góc độ khách quan, cô vẫn nghĩ .
lẽ, ngay từ đầu, Phó Việt cam tâm.
“Đừng nghĩ nhiều. Cho dù còn tổng tài Phó thị, vẫn thể kiếm đủ tiền mua sữa cho con.”
Làm tổng tài bao năm, trong tay thể đầu tư và tài sản riêng.
“ thật sự cam tâm để ghế tổng tài rơi tay cả ? Em ý , chuyện khả năng do chính lên kế hoạch. Em luôn nhường nhịn cả vì cảm giác tội năm xưa, chức tổng tài Phó thị do ông nội chỉ định, cần buông tay như thế…”
Phó Tranh vỗ nhẹ vai cô: “Yên tâm, đang làm gì. thương trường, kẻ thù vĩnh viễn, chỉ lợi ích vĩnh viễn. Mấy vị trong hội đồng, bình thường quan tâm công ty, đụng đến lợi ích họ, ai cũng sẽ phản ứng dữ dội. Ai thể mang lợi ích cho họ, họ sẽ về phía đó. ai cũng tư cách làm tổng tài Phó thị.”
Ôn Lương liếc , “… nếu cả thực sự điều hành Phó thị thì ?”
“ thì chịu thua tâm phục khẩu phục.”
Thấy Phó Tranh hề tỏ bất mãn, lòng Ôn Lương cũng nhẹ đôi phần.
Phó Tranh đặt tay lên bụng cô, khẽ hỏi: “Con đạp ?”
Ôn Lương lắc đầu, “.”
“Mai khám một nữa nhé.” khẽ.
Xem thêm: Trọng Sinh Thập Niên 60: Trồng Trọt Làm Giàu Nuôi Bảo Bảo (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
chợt nhớ một câu từng : “Theo thống kê, t.h.a.i p.h.ụ tuần 17 t.h.a.i máy thì tỷ lệ sảy t.h.a.i chỉ 3%, còn t.h.a.i máy thì tỷ lệ lên đến 98%. Dù dấu hiệu sảy thai, nếu t.h.a.i máy thì 90% vẫn giữ con.”
Mà tính , Ôn Lương m.a.n.g t.h.a.i tuần thứ 18, mà bụng cô vẫn động tĩnh.
khám, bác sĩ chỉ dấu hiệu dọa sảy, nhịp tim t.h.a.i vẫn còn, t.h.a.i phát triển kém.
Vẫn nên kiểm tra thêm nữa.
nhất định giữ đứa trẻ – đứa con đầu tiên họ.
“.” Ôn Lương gật đầu.
lúc , điện thoại Phó Tranh vang lên.
liếc màn hình – bà nội.
Một dự cảm dâng lên trong lòng.
cố giữ bình tĩnh, sang với Ôn Lương: “ điện thoại chút.”
“Ừ.”
Phó Tranh rời phòng ngủ, đến ban công tầng hai, nhấn nút nhận cuộc gọi: “A lô, bà nội?”
“Chấn… con mau đến bệnh viện… ông nội con đang cấp cứu ”
Chưa có bình luận nào cho chương này.