Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nhật Ký Trả Thù Của Cô Bé Lọ Lem

Chương 12

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Buổi sáng thứ Hai, tin tức lan khắp trường Nam Sơn. Trần Nam và Vũ Ngọc Hân đang hẹn hò.

Trần Nam chủ động chuyển chỗ ngay sáng hôm . giải thích nhiều, chỉ kéo ghế, đặt cặp xuống cạnh bàn Ngọc Hân, xuống như thể đó chỗ từ đến nay. Cô giáo thấy, định gì đó thôi.

Giờ chơi, trong khi cả lớp ồn ào kéo ngoài, gục xuống bàn, nghiêng đầu cô đang sách. Lâu lâu tay với sang, nghịch ngợm mấy sợi tóc xõa bên vai cô thích thú. Ngọc Hân ngước lên khỏi trang sách, sang một cách bất lực gạt tay .

Tan học, dậy cùng cô. khỏi lớp, tay tìm lấy tay cô một cách thật tự nhiên. Họ cứ như thế, cùng đến cổng trường xe Trần Nam chở Ngọc Hân về tận nhà.

Sáng hôm đến đón cô.

suy đoán ,cũng tin đồn. thứ hiện đủ rõ ràng trong từng cử chỉ nhỏ, từng ánh , khiến ngoài chỉ cần , họ yêu .

-----------------------------

Giờ chơi, một nhóm nữ sinh ở góc hành lang. Ngọc Hân vẫn ở chỗ cũ gốc cây bàng, lặng lẽ sách. Tiếng thì thầm từ hành lang tầng hai vọng xuống rõ mồn một.

- Tớ thật nhé, tớ thấy kỳ kỳ lắm. - giọng một bạn nữ - Tự nhiên xuất hiện, chẳng bao lâu thành bạn gái Trần Nam. Mà Ngọc Mai thích từ lớp 10, ai cũng .

- Ừ, tớ cũng thấy . Mà Ngọc Hân vì Ngọc Mai thích Nam nên mới cố tình tiếp cận. Kiểu như trả thù em gái vì ghét kế .

- Trời ơi, nếu thật thì tính quá!

- Thương con bé Ngọc Mai thật. với chị như thế mà...

Giọng kịp dứt thì một giọng khác cất lên, nhẹ, bình thản, đủ để bộ hành lang thấy.

- Xin , thể hỏi một câu ?

Ngọc Hân ở chân cầu thang, sách vẫn cầm tay. Cô ngước nhóm bạn nữ đang chuyện, đôi mắt hề tức giận, chỉ vẻ thản nhiên như đang hỏi về thời tiết hôm nay thế nào

Mấy hành lang , ai dám đáp .

Ngọc Hân tiếp tục, giọng vẫn đều đều:

- Hai năm qua, từ khi đặt chân đến trường thì Ngọc Mai vẫn theo đuổi Trần Nam, Nam bao giờ để ý đến cô ?

Im lặng.

- hỏi thật. Ai thì trả lời giúp .

Mấy bạn nữ lúng túng sang . ai gì vì tất cả đều câu trả lời.

Ngọc Hân gật đầu, vẻ hiểu:

- thì "quyến rũ" để cướp điều gì? Cái thứ bao giờ thuộc về ai thì làm mà cướp?

Cô nghiêng đầu, nụ thoáng qua ở khóe môi:

- Ngoài , các bạn thực sự nghĩ Trần Nam dễ dắt mũi ? món hàng để ai thích thì cướp, ai bày trò thì lấy . Nếu chọn ai đó, đó quyết định . Hãy tôn trọng một chút.

bước , bộ đồng phục thẳng nếp, mái tóc đen nhánh xõa nhẹ lưng.

Phía hành lang, khí đọng đặc quánh.

tiếng bước chân vang lên từ phía cầu thang bên . Trần Nam xuất hiện. ngang qua nhóm bàn tán, ánh mắt lướt qua từng một, cái lạnh như nước đá mùa đông.

- hết . - , thèm dừng bước - Ai tiếp tục linh tinh về bạn gái thì xin cứ tự nhiên. đừng trách cảnh báo . Hậu quả các chịu nổi .

Giọng đủ nghiêm túc để hiểu đây lời đùa. xuống cầu thang, theo hướng Ngọc Hân rời .

Ngọc Mai ở cuối hành lang, tay bóp c.h.ặ.t quai cặp, theo bóng khuất dần. Gương mặt cô , lúc méo mó đến đáng sợ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

------------------------------------------

Chiều hôm đó, phong thư màu kem với huy hiệu vàng tập đoàn Trần Thị gửi đến nhà họ Vũ.

“Kính mời gia đình ông Vũ Cường tham dự buổi tiệc mừng sinh nhật thiếu gia Trần Nam, tổ chức tối thứ Bảy tại dinh thự họ Trần.”

Đinh Mỹ Lan cầm phong thư, hai , đặt xuống. Bàn tay bà hẳn run, móng tay sơn đỏ gõ lên mặt bàn liên hồi, thói quen mỗi khi đầu óc đang tính toán điều gì.

- . - Ngọc Mai bước , thấy phong thư, giọng ngay lập tức trở nên ngọt lịm - Nhà họ Trần mời cả nhà ?

- Cả nhà. - Bà Mỹ Lan gằn giọng - Kể cả con ranh đó.

Ngọc Mai tên Vũ Ngọc Hân ghi trong danh sách mời. Mắt cô sáng lên một chút, nhanh ch.óng che bằng vẻ lo lắng giả tạo.

- ơi, làm gì đó thôi. Để con ranh xuất hiện ở buổi tiệc nhà họ Trần, mặc , tỏa sáng... - Ngọc Mai c.ắ.n môi - sẽ càng thêm ấn tượng với nó. Mà Nam thì...

- .

Hai con , cần nhiều lời thêm nữa.

--------------------------

Đêm hôm đó, trong phòng Ngọc Hân, đèn vẫn còn sáng.

Cô đang chiếc gương nhỏ, cầm tay chiếc váy hội màu xanh ngọc - món quà Trần Nam đặt riêng gửi đến đó hai ngày, kèm mảnh giấy nhắn tay:

- Mong rằng sẽ thấy em trong chiếc váy tại sinh nhật . nhớ em.

Cô ngắm nghía chiếc váy một lúc cẩn thận gấp , đặt lên ghế cạnh giường khi tắt đèn ngủ.

Sáng hôm , ánh nắng rọi qua khung cửa sổ. Ngọc Hân tỉnh, kịp dậy thấy chiếc váy xanh ngọc đó – còn nguyên vẹn nữa.

Một đường rách dài chạy từ eo xuống gấu váy, vải x.é to.ạc đến mức thể vá . Cạnh đó, vài sợi vải vụn rơi rớt sàn nhà.

Cô nhặt chiếc váy lên, các ngón tay lướt nhẹ qua vết cắt. Trong đầu cô hiện hình ảnh Ngọc Mai – Cô lẻn phòng lúc nào?

Ngọc Hân lặng giường, chiếc váy hỏng đùi. Ngoài hành lang, tiếng Ngọc Mai vọng qua khe cửa, vô tội một cách giả tạo:

- Chị ơi, dậy ăn sáng ? Hôm nay trời lắm!

Ngọc Hân trả lời. Cô chiếc váy xanh ngọc, đặt nó xuống.

đó, cô mở tủ. Phía trong cùng, gói trong lớp vải trắng tinh, chiếc hộp cô bao giờ mở kể từ ngày mất.

Cô mở hộp. Chiếc váy hiện - màu trắng ngà, lụa mỏng, đường may thủ công tỉ mỉ đến từng mũi chỉ. họa tiết cầu kỳ, đính đá, bất cứ thứ gì phô trương. Chỉ lụa mềm, đường c.ắ.t c.ổ điển ôm lấy đường cong mặc, và một dải ruy băng nhỏ ở eo đủ để tạo nên sự thanh thoát.

Ngọc Hân nhớ từng : " thích chiếc váy nhất, mặc lên cảm giác như thành công chúa . con mặc thử cho xem nhé, công chúa nhỏ ,"

gương, mặc chiếc váy lên .

Ánh đèn hắt mặt lụa, tạo một thứ ánh sáng dịu dàng như ánh trăng. Cô thẳng, vai thon, cổ dài, gương mặt trong veo. cô mở chiếc hộp nhung đen ở góc tủ. Đó bộ trang sức để cho cô mà cô lấy từ Vũ Cường. Đôi bông tai hình giọt nước bằng ngọc trai trắng, chiếc vòng cổ mảnh với mặt đá trăng xanh, và một chiếc nhẫn nhỏ đính hạt lấp lánh. Cô nhẹ nhàng đeo lên. Ánh sáng từ viên đá trăng xanh bắt lên mặt lụa trắng ngà, tạo thành một thứ hào quang dịu dàng mà lộng lẫy phô trương. Tất cả như sinh để dành cho .

Cuối cùng, cô mở chiếc hộp giày đặt gầm bàn, món quà Trần Nam tặng cô vài ngày ngày đưa cô đôi giày , hộp kèm lời nhắn: "Hãy để nó giúp tỏa sáng"

từng mở nó .

Bên trong đôi giày màu xanh, cùng màu với mặt đá vòng cổ cô, giày đính những đường kim tuyến mảnh mai hệt những sợi ánh sáng kết . Gót giày thấp, thanh mảnh, tôn lên từng bước nhẹ nhàng. Trông nó hề khoa trương cuốn hút ánh . Khi cô đặt thử lên cạnh chiếc váy cô, những đường kim tuyến lấp lánh giày giống như họa tiết ẩn làm tôn lên nét cổ điển nó. Chúng ghép thành một tổng thể hảo đến kỳ lạ, như thể hai món đồ sinh từ cùng một câu chuyện.

Cô xỏ giày chân, gương cuối, khóe môi khẽ cong lên.

Vũ hội bắt đầu

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...