Nhật Ký Trả Thù Của Cô Bé Lọ Lem
Chương 11
Những ngày đó, Ngọc Hân dần đổi cách cư xử với Trần Nam. Cô bắt đầu chấp nhận sự quan tâm một cách tự nhiên hơn, còn những cách tính toán kỹ lưỡng như cũng còn những lúc gần lúc xa khiến phát điên.
Ở trường, hai xuất hiện cạnh nhiều hơn, công khai, nắm tay những cử chỉ quá lộ liễu. Tất cả chỉ những ánh mắt dành riêng cho , những nụ nhỏ khi ai để ý, và cả cái cách Trần Nam luôn đợi Ngọc Hân ở cổng trường mỗi buổi tan học.
Ngọc Mai thấy tất cả, ghen tị đến phát điên.
Cô ở bàn, tay bóp nát tờ giấy, mắt dán bóng dáng Trần Nam đang đợi Ngọc Hân ngoài hành lang. Cô theo đuổi bao lâu ? Cô làm cách để tiếp cận, để gây ấn tượng, để trở thành đặc biệt trong mắt hoàng t.ử lạnh lùng trong lòng . mà chỉ vài tháng, con ranh Ngọc Hân làm điều cô làm trong suốt hai năm qua.
Ngọc Mai dám làm gì.
vụ chiếc vòng kim cương và video từ camera an ninh, cô sợ động đến Ngọc Hân, sợ mất những gì đang .
Ngọc Mai nghiến răng. Cô ghét Ngọc Hân. Cô căm thù Ngọc Hân. cô thật sự sợ.
Và với một kẻ như Ngọc Mai, sự ghen tị c.ắ.n nuốt giày vò từng ngày mới đòn trừng phạt đau đớn nhất.
------------------------------------------
Buổi chiều cuối tuần, Ngọc Hân trong quán cà phê nhỏ gần trường, tay cầm ly chanh, mắt cửa kính. gần một tháng kể từ ngày cô lấy tài sản , và thứ đang diễn như kế hoạch.
Chuông điện thoại reo. Một lạ.
Ngọc Hân ngần ngừ một lát bắt máy.
- Hân , bà ngoại đây…
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành đang nhiều độc giả săn đón.
Giọng run run, khàn khàn, Ngọc Hân nhận ngay. Bà ngoại, bỏ đám tang cô, cô gặp suốt mười một năm qua.
- Bà… bà ngoại? Giọng Ngọc Hân nghẹn .
- Bà xin , Hân . Bà xin vì bỏ con …
Họ gặp ở một công viên nhỏ, nơi vắng . Bà ngoại cô bà Lê Thị Hương già hơn nhiều so với hình ảnh trong ký ức cô. Tóc bà bạc trắng, lưng còng, đôi mắt đục mờ vẫn ánh lên tia cương nghị.
- Hân, bà còn nhiều thời gian nữa. Bà cho con sự thật.
Ngọc Hân xuống bên cạnh bà, lòng nặng trĩu.
- con c.h.ế.t vì bệnh.
Câu như tiếng sét giữa trời quang. Ngọc Hân nghi ngờ điều đó suốt bao năm, việc nó từ miệng khác vẫn khiến cô tê dại.
- Thời gian đó con bệnh tim, con còn nhỏ, chắc nhớ. Bà đến chăm sóc con mỗi ngày. Thuốc con do Đinh Mỹ Lan, lúc đó y tá riêng con, chuẩn . Bà phát hiện lọ t.h.u.ố.c tráo. Hộp t.h.u.ố.c bên ngoài vẫn tên t.h.u.ố.c cũ, bên trong thứ khác. Bà định với con, … kịp.
Giọng bà ngoại run lên.
- Ba ngày , con .
Ngọc Hân nắm c.h.ặ.t t.a.y, móng tay bấu sâu lòng bàn tay.
- tang lễ, bà định báo công an. bà thấy… Vũ Cường đổi hết làm. Thuốc con, đơn t.h.u.ố.c, tất cả đều biến mất. còn một dấu vết nào. Chỉ Vũ Cường mới thể làm điều đó. bao che cho hung thủ.
Bà ngoại lau nước mắt:
- Bà chứng cứ. Bà cũng đủ khả năng đấu với nhà họ Vũ. Và bà sợ… nếu bà lên tiếng, bọn chúng sẽ hại con. Con còn quá nhỏ, Hân . Bà đành… bỏ . Bà gửi di chúc con cho luật sư, dặn khi con đủ mười tám tuổi hãy đưa cho con. Bà chỉ thể làm .
Ngọc Hân . Cô chỉ yên, mắt vô định.
một hồi lâu, cô mới mở miệng, giọng khàn khàn:
- Con sẽ tìm chứng cứ, bà ạ. Và con sẽ đưa chúng pháp luật.
Bà ngoại cô, bật :
- Bà xin , Hân. Bà bảo vệ con, cũng bảo vệ con.
Ngọc Hân ôm bà:
- Bà đừng . Từ giờ để con lo.
------------------------------------------
Những ngày đó, Ngọc Hân sống trong trạng thái căng thẳng cao độ. Cô vẫn đến trường, vẫn dần thiết hơn với Trần Nam, vẫn tiếp nhận sự quan tâm . Cô để đưa đón, để mua cho những hộp sữa ấm, để nắm tay cô khi bộ qua hành lang vắng. Cô để bản trở nên gần gũi với hơn bao giờ hết. trong đầu cô, thứ đang tính toán từ đầu.
Một buổi tối, khi bộ từ chỗ đỗ xe bus về nhà, Ngọc Hân cảm nhận điều gì đó .
cô.
một mà tận ba . Bóng dáng chúng to lớn. Chúng xiêu vẹo với mùi rượu nồng nặc bốc lên.
Ngọc Hân tăng tốc. Chúng cũng tăng tốc.
Cô rẽ một con hẻm nhỏ và cô lập tức lầm. Đó một ngõ cụt.
Cô . Ba tên côn đồ chặn mất lối cô. Tên cầm đầu gầm gừ:
- Vũ Ngọc Hân ? nhờ tụi tao gửi cho mày một câu: liệu liệu mà sống điều, đừng mơ những thứ thì c.h.ế.t lúc nào .
Ngọc Hân lùi . Tay cô mò trong túi tìm điện thoại. Cô cô thể chống ba tên đàn ông . Tim cô đập nhanh, mồ hôi chảy dọc sống lưng. cô phép hoảng loạn.
Cô , giọng cô còn lạnh hơn cả dự tính:
- Các nhà họ Trần ai ? bạn gái thiếu gia nhà họ Trần. Động , các sẽ sống nổi ở thành phố .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tên cầm đầu khẩy:
- Nhà họ Trần? chắc họ thèm bảo vệ mày con ạ. Mày chỉ ...
hết câu thì tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa. Ba tên côn đồ . Chúng c.h.ử.i thề một câu bỏ chạy.
Ngọc Hân đó. Đầu gối cô run lên. Lưng cô dựa tường. Cô móc điện thoại , bấm gọi cho Trần Nam. bắt máy ngay hồi chuông đầu tiên.
- đây.
Giọng Ngọc Hân run rẩy:
- .. đến đón . theo dõi.
Trần Nam mặt ngay mười phút. Xe lao đến như một cơn gió. Khi xuống xe, mắt lướt nhanh khắp con hẻm dừng cô. hỏi:
- ?
Ngọc Hân gật đầu. đôi mắt cô điều ngược . Cô đang cố gắng nhiều để run lên. Trần Nam nắm lấy tay cô. Bàn tay to, ấm và vững chãi.
- Lên xe.
Họ trong xe một lúc lâu. Trần Nam hỏi gì thêm. chỉ đó, tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô. lấy điện thoại , gọi một :
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
- Hải , việc tra giúp em.
chuyện bằng một giọng lạ, khác với cách với cô thường ngày. Cách lệnh, cho phép phản kháng từ một quyền lực trong tay.
Ngọc Hân chăm chú.
Hôm , Trần Nam tìm gặp cô ở thư viện trường. thẳng, vòng vo:
- Đinh Hùng.
Ngọc Hân nhíu mày:
- Ai cơ?
- Đinh Hùng. trai Đinh Mỹ Lan. một tên côn đồ ất ơ ngày . từ khi em gái cưới Vũ Cường, bắt đầu thế lực hơn. Mấy tay côn đồ đó quân . bảo chúng theo dõi mấy ngày nay, chúng chờ cơ hội dạy cho một bài học.
Ngọc Hân lặng . Cô xuống bàn. Hai tay cô đặt lên cuốn sách đang mở. Lưng cô vẫn thẳng. khuôn mặt vẫn bình thản. đôi vai cô khẽ run lên.
Chậm rãi, từng giọt nước mắt bắt đầu lăn dài má cô.
Cô gào . Cô oán trách. Cô chỉ lặng lẽ rơi lệ.
Giọng cô nhỏ, chỉ đủ để một thấy:
- Tại ... tại bà buông tha cho ?
Cô tiếp:
- chỉ rời khỏi bọn họ, chỉ sống yên thôi. mà... tại chứ?
Cô ngước lên Trần Nam. Đôi mắt cô đẫm lệ:
- Ngay cả ... cũng bọn họ...
Cô hết câu. Cô cần . Bóng dáng khuất cùng những nghi ngờ bao giờ nguôi ngoai trong lòng cô, tất cả đều hiện lên rõ mồn một trong đôi mắt .
Trần Nam hỏi thêm. đủ thông minh để hiểu.
dậy, vòng phía ôm cô lòng. gọi tên cô, giọng trầm, ấm và chắc chắn:
- Hân. Làm bạn gái nhé.
Ngọc Hân ngước lên. Mắt cô vẫn còn long lanh nước:
- ...
- sẽ bảo vệ em.
- Gia đình em quá phức tạp...
- quan tâm.
- Em sợ sẽ gặp nguy hiểm...
Trần Nam cúi xuống. thẳng mắt cô:
- yêu em. đủ ? Em cần sợ gì hết. Em chỉ cần yêu thôi. Còn sẽ lo hết những việc còn .
Ngọc Hân im lặng. Cô , hoàng t.ử trường Nam Sơn. Giờ phút , trong vòng tay , cô cảm thấy một sự ấm áp mà cô từng suốt bao năm qua.
Cô gật đầu.
Trần Nam cúi xuống. đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ nhàng.
đầu tiên.
Khi đôi môi họ chạm , ánh mắt Ngọc Hân vẫn mở, và trong tích tắc đó, nếu Trần Nam kỹ, sẽ thấy sự tỉnh táo lạnh lùng ẩn sâu lớp nước mắt cô.
Quân cờ mạnh nhất trong tay cô.
Ván cờ nên bước sang giai đoạn mới .
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.