Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nghe Thấy Tiếng Lòng Tôi, Đại Lão Tàn Tật Cưng Chiều Đến Tê Người

Chương 368

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

chính ruột cháu đây nhé.”

Ngoan nào, để bế một cái xem nào."

Cục bột nhỏ ngơ ngác chằm chằm gương mặt trai Hách Liên Thần.

Thằng bé hiểu từ ruột nghĩa gì?

vẫn bập bẹ cất tiếng gọi.

... ruột!"

Hách Liên Thần tít mắt trông giống hệt như một con sói xám lớn .

“Ơi, Thừa Hy ngoan quá chừng luôn á!

đây nào, để bế bồng cháu chút nhé.

đây chơi cùng cháu nhé.

cháu còn cần châm cứu cho ba cháu nữa đấy.

ở đây chơi cùng cháu một lát nhé, nào?"

Tiêu Thừa Hy chằm chằm đôi bàn tay đang vươn bất động thèm nhúc nhích tí nào cả.

Thằng bé ngoảnh mặt hướng khác.

."

bế cơ."

Hách Liên Thần:

“Hơ cái thằng nhóc quả cầu thịt còn nhận quen nữa cơ ?"

Hạ Tịch Nhan một tay bế bồng đứa trẻ, cảm thấy mệt mỏi chút nào cả.

Bàn tay còn cô khẽ xoa xoa cái đầu nhỏ con trai .

“Thừa Hy ngoan nào, qua bên bế bồng một lát con nhé, nào?

đây chơi cùng con nhé.

châm cứu cho ba xong xuôi một cái bế con ngay thôi mà, nào?"

Cục cưng nhỏ chút lưu luyến nỡ rời xa khỏi vòng tay ấm áp .

thấy gương mặt Hách Liên Thần đến vài phần tương đồng giống hệt với gương mặt như .

Thằng bé cuối cùng vẫn cứ vươn đôi bàn tay nhỏ bé nhào về phía vòng tay Hách Liên Thần.

Hách Liên Thần đón lấy ôm cục thịt béo lòng, chỉ cảm thấy tay giống như đang ôm một cục bông mút xốp mềm mại vô cùng .

“Chậc chậc, cái thằng nhóc con cháu quả thực khéo ăn khéo uống ghê cơ chứ.

Đống thịt mỡ mỗi ngày chắc tọng bụng bao nhiêu đồ ăn thức uống nhỉ."

Tiêu Thừa Hy vươn đôi bàn tay nhỏ bé phúng phính nhéo nhéo mặt Hách Liên Thần một cái.

đó đầu sang phía một chút.

Trong đôi mắt sáng lấp lánh như sa:

đẽ."

Lời quả thực chọc cho Hách Liên Thần vui mừng hớn hở hẳn lên luôn kìa.

“Ồ hô, cái thằng nhóc con ranh con mà cũng thế nào đẽ cơ ."

Hạ Tịch Nhan:

ở đây trông nom chơi cùng thằng bé nhé, chị châm cứu cho rể đây."

Hách Liên Thần ôm cục cưng nhỏ mềm mại trong lòng đến mức yêu thích buông tay chút nào cả.

“Chị cứ , cứ mà lị."...

Hạ Tịch Nhan cùng Tiêu Mặc Hàn trở về phòng ngủ chính, cô giống như thường ngày bắt tay việc tiến hành châm cứu cho Tiêu Mặc Hàn.

Ở một bên khác trong phòng ngủ dành cho khách.

Hách Liên Thần đặt cục bột nhỏ giường.

“Quả cầu thịt ơi, gọi một tiếng ruột cho thử xem nào."

Cái thằng nhóc quả cầu thịt kể từ cái tiếng gọi ruột lúc mới gặp mặt ban nãy xong một cái .

đó cho dù dỗ dành ngon ngọt thế nào chăng nữa thì thằng bé cũng quyết thèm mở miệng gọi thêm tiếng nào nữa kìa.

Tiêu Thừa Hy mở to đôi mắt tròn xoe đen lánh như hạt nhãn dáo dác quanh khẽ rụt lùi về phía mép giường, ngó lơ thèm đếm xỉa gì đến Hách Liên Thần nữa kìa.

ơi, con cơ."

Hách Liên Thần:

cháu hiện tại đang bận rộn thời gian rảnh rỗi nhé."

“Cháu cứ gọi một tiếng ruột xem nào sẽ ở đây chơi cùng cháu nhé."

cho cháu cưỡi ngựa lớn luôn nhé."

Cục cưng nhỏ lắc đầu lia lịa, kiên trì đòi tìm cho bằng mới thôi.

ơi, con cơ."

Hách Liên Thần thấy thằng nhóc quả cầu thịt ngó lơ thèm đếm xỉa gì đến như , trong khoảnh khắc liền cảm thấy bản đả kích tổn thương nặng nề vô cùng luôn kìa.

“Cái thằng nhóc con , ruột cháu sở hữu dung mạo trai ngời ngời đến thế cơ mà.

Cho cháu cưỡi ngựa lớn như thế mà cháu còn thèm bằng lòng chút nào chứ lị?"

Tiêu Thừa Hy từ giường vô cùng tốn sức ăn lực mà tụt lùi xuống đất.

Hách Liên Thần cố tình xổm xuống ngay mặt thằng bé chặn đường lối thằng bé .

“Hiện tại cháu tuyệt đối thể chạy qua bên làm phiền quấy rầy cháu và ba cháu nhé.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/--tieng-long-toi-dai-lao-tan-tat-cung-chieu-den-te-nguoi/chuong-368.html.]

đây nào, làm con ngựa lớn cho cháu cưỡi chơi nhé."

thấy từ cưỡi ngựa lớn một cái.

Cục cưng nhỏ trong khoảnh khắc liền liên tưởng đến cảnh tượng vác đặt chễm chệ đôi vai gầy , thằng bé vui mừng hớn hở vẫy vẫy đôi bàn tay nhỏ bé lên.

“Ngựa lớn, cưỡi ngựa lớn cơ!"

Hách Liên Thần thấy thằng bé c.ắ.n câu chịu dính chiêu một cái, trong khoảnh khắc liền hừ một tiếng:

“Cháu quả thực chính cái đầu tiên vinh dự cưỡi lên cổ ruột cháu đấy nhé.

cần ngoan ngoãn theo lời chỉ bảo hả nhóc?"

Hách Liên Thần thẳng dậy, dùng tay bế bổng nhấc cao cục cưng nhỏ lên đặt chễm chệ cổ .

Hai tay giữ chặt lấy hình nhỏ bé phúng phính thằng bé, đó bắt đầu chạy qua chạy quanh phòng với tốc độ nhanh chậm.

Cái miệng còn cố tình lên tiếng trêu đùa dỗ dành cục bột nhỏ:

“Cưỡi ngựa lớn chạy thôi nào, bay lên cao thôi nào..."

Cục bột nhỏ chễm chệ cổ ruột, cái độ cao đó so với việc vai còn cao ráo hơn nhiều chứ lị.

Thằng bé hưng phấn ngoác cái miệng nhỏ toe toét, hai bàn tay nhỏ bé túm chặt lấy mớ tóc đầu Hách Liên Thần:

“Oa ha ha ha..."

“Oa ha ha ha..."

“Ngựa!"

“Cưỡi ngựa!"

“Chạy!"

“Chạy nhanh lên!"

“..."

Hách Liên Thần cho thằng bé cưỡi chơi một lát thôi ngay lập tức cảm thấy hối hận xanh ruột xanh gan luôn kìa.

Cục bột nhỏ sợ ngã lộn cổ xuống đất mà lị.

Nên hai bàn tay nhỏ bé cứ thế mà túm chặt lấy mớ tóc đầu Hách Liên Thần buông chút nào cả.

Hách Liên Thần da đầu thằng bé túm giật đau đớn thấu tận tâm can từng hồi từng hồi liên tục luôn kìa.

“Suỵt, quả cầu thịt ơi quả cầu thịt, cháu nhẹ tay chút giùm cái xem nào.

Tóc tai sắp cháu giật rụng sạch sành sanh hết cả đây .

Suỵt, mau buông tay con!

Mau buông tay nào!

Đau quá chừng luôn á!"

đây trông nom chơi đùa cùng như thế , Tiêu Thừa Hy vui mừng hớn hở đến mức quên hết cả trời đất trăng luôn kìa.

Trong khoảnh khắc liền vui sướng đến mức quên sạch sành sanh hết thảy thứ xung quanh luôn .

“Á ha ha..."

“Nhong nhong."

“Chạy "

“..."

Cái tiếng ngây thơ trong sáng vô tội vô vạ trẻ con , ngập tràn khắp bộ căn phòng ngủ, vang vọng luẩn quẩn trong bầu khí xung quanh.

Đến mức ngay cả hai đang ở bên phòng ngủ chính Hạ Tịch Nhan và Tiêu Mặc Hàn cũng đều thể thấy rõ mồn một sót chữ nào luôn kìa.

“Á ha ha..."

Tiếng hưng phấn giòn tan trong trẻo trẻ con vang lên, khiến cho khóe môi hai vợ chồng bọn họ cũng tự chủ mà khẽ cong lên mỉm theo.

Tiêu Mặc Hàn đang định mở miệng khen ngợi Hách Liên Thần vài câu cách chăm sóc dỗ dành trẻ con ghê cơ chứ, thì ngay giây tiếp theo đó đột nhiên thấy tiếng gào thét vô cùng cáu kỉnh tức giận, xen lẫn cả tiếng dở mếu dở vô cùng bất lực Hách Liên Thần vang dội truyền đến kìa.

“A a a a...

Quả cầu thịt ơi quả cầu thịt, cháu cố tình chơi xỏ hả cái thằng nhóc !

Cháu năm nay bao nhiêu tuổi đầu hả?

còn thể tùy tiện tè dầm như thế cơ chứ lị.

kiếp ơi!

Cái cổ !

Ôi trời đất ơi, ng/ực bộ đều một vùng ấm áp nóng hổi hết cả đây ."

Hách Liên Thần tức giận đến mức văng tục c.h.ử.i bậy luôn kìa.

kiếp ơi, cái bãi nước tiểu đồng t.ử cháu thể tùy tiện thích tuôn trào lúc nào tuôn trào lúc đấy như thế cơ chứ hả?

Cháu gì thì cũng cần mở miệng đ.á.n.h tiếng chào hỏi một câu với cơ chứ lị.

Hách Liên Thần khi dính chưởng một bãi nước tiểu xong xuôi.

chút cảm thấy cạn lời vô cùng mà dùng tay nhấc bổng thằng nhóc quả cầu thịt từ cổ hạ xuống đất.

Tiêu Thừa Hy hình như cũng tự bản mới gây lầm tè dầm lên ruột hành vi chút nào cả.

mà lúc chễm chệ cổ , dắt chạy quanh phòng vui vẻ quá chừng như thế mà lị.

Thằng bé nhất thời vui mừng hớn hở quá mức nên liền quên bẵng mất tiêu luôn chứ lị.

Cục cưng nhỏ dường như cũng rõ bản mới phạm lầm lớn .

Lúc Hách Liên Thần đặt thằng bé vững vàng mặt đất xong xuôi một cái.

Thằng bé liền ngoan ngoãn im thin thít tại chỗ thèm nhúc nhích tí nào cả.

Đôi mắt tròn xoe chút cảm thấy bất an lo lắng chằm chằm Hách Liên Thần, chỉ sợ hãi Hách Liên Thần sẽ tay tẩn cho một trận lôi đình tơi bời hoa lá thôi hà.

Hách Liên Thần thấy thằng bé ngoan ngoãn im thin thít như , trong lòng làm mà nỡ xuống tay hung dữ mắng mỏ thằng bé cho cam cơ chứ lị.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...