Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nghe Thấy Tiếng Lòng Tôi, Đại Lão Tàn Tật Cưng Chiều Đến Tê Người

Chương 367

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Hạ Tịch Nhan cục cưng nhỏ béo đến mức cũng thấy tốn sức vô cùng , liền cảm thấy buồn vô cùng lên tiếng :

“Cục bột nhỏ ơi cục bột nhỏ, con mà cứ béo tiếp như thế mãi , thì đường lối chắc chuyển sang bò mất thôi hà."

Hạ Tịch Nhan mau chóng bước tới bên cạnh con trai , cúi xuống bế bổng thằng bé ôm lòng.

đó liền dùng tay áng chừng nhấc nhấc trọng lượng một chút.

kiếp ơi, con đem tất cả thịt thà ăn hết sạch sành sanh lên luôn đấy phỏng?

Trọng lượng ít nhất cũng tầm 25 cân trở lên chứ lị.

cái bụng con xem , từng lớp từng lớp thịt mỡ xếp chồng lên thành mấy tầng luôn kìa.

Béo đến mức như thế , còn béo tiếp nữa thì con kiểu gì nữa đây hả con trai!"

Lam Yên trong lòng chút cảm thấy chột vô cùng.

Đứa trẻ thời gian gần đây đều do một tay cô chăm sóc nuôi dưỡng mà thôi.

Mỗi ngày cái miệng nhỏ cứ nhai nuốt liên tục từng ngừng nghỉ tí nào cả.

Cô cũng rõ cứ cho ăn uống vô tội vạ như thế mãi, cháu trai béo quá mức sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể.

đứa trẻ cứ hễ lóc đòi ăn một cái .

Trái tim cô liền mềm nhũn mất còn nữa chứ, đành thuận theo ý đứa trẻ mà cho ăn uống thôi hà.

Tài xế giúp đỡ đem chiếc xe lăn Tiêu Mặc Hàn hạ xuống xe xong xuôi.

xe lăn tự trượt bánh tiến gần bên cạnh Hạ Tịch Nhan, nhíu chặt đôi lông mày chằm chằm đứa con trai béo béo cút thành một quả cầu thịt .

ơi, thương yêu đứa trẻ thì cũng cần một cái mức độ giới hạn nhất định thôi chứ ạ.

cứ nuông chiều thuận theo ý thằng bé cho ăn uống vô tội vạ như thế mãi, thì đang cho thằng bé đang hại thằng bé đấy ạ.

Béo quá mức như thế khả năng sẽ dẫn đến mắc căn bệnh béo phì một chuyện làm gì nhé.

Còn khả năng sẽ gây gánh nặng áp lực quá tải cho các cơ quan nội tạng bên trong cơ thể nữa đấy ạ, khung xương chi phát triển bất thường dị dạng nữa chứ lị.

xem đến cả thằng bé cũng thấy tốn sức ăn lực vô cùng kìa.

Cứ béo tiếp nữa thì ngày nào cũng chỉ nước bẹp dí giường mà thôi đấy ạ."

Lam Yên tự bản đuối lý nên lên tiếng thanh minh:

“Cái đó thì...

cũng cho thằng bé ăn nhiều thứ đến như thế làm gì chứ lị.

Kì tại thằng bé cứ hễ kêu đói một cái , cái ánh mắt tội nghiệp đáng thương làm thấy một cái trong lòng liền xót xa chịu nổi cơ chứ.

Mà hễ một khi xót xa thì liền..."

Hạ Tịch Nhan lên tiếng ngắt ngang lời Tiêu Mặc Hàn:

, cũng xuất phát từ một tấm lòng thương yêu con cháu mà thôi mà.

cũng đừng đó mà trách móc làm gì nữa chứ lị.

Đứa trẻ vẫn còn nhỏ tuổi mà lị.

kiểm soát điều chỉnh chế độ ăn uống một chút trọng lượng tự khắc giảm xuống ngay thôi mà.

ơi, tụi con hôm nay sang đây chơi, dự định đón Thừa Hy trở về bên khu biệt thự Đế Cảnh Uyển để tự tay nuôi dưỡng chăm sóc ạ.

Bản con hiện tại ban ngày cũng việc gì bận rộn cả mà.

Con ở bên cạnh bầu bạn cùng Thừa Hy trưởng thành lớn khôn ạ.

đây con hiểu chuyện cho lắm, bỏ qua mất quá trình trưởng thành đứa trẻ .

con sẽ đối xử thật với thằng bé ạ.

và ba cứ tiếp tục du lịch vòng quanh thế giới nhé, tận hưởng thế giới hai riêng hai thôi ạ.

Những chuyện khác cần bận tâm lo nghĩ làm gì ạ."

Lam Yên cũng rõ cháu trai từ nhỏ ở bên cạnh ba trưởng thành lớn khôn .

Cô mặc dù chăm sóc nuôi dưỡng đứa trẻ một thời gian khá dài đấy.

cũng rõ bất kỳ đứa trẻ nào cũng đều mong hy vọng ba ở bên cạnh bầu bạn yêu thương cả mà.

, Thừa Hy hai đứa cứ việc đón trở về bên mà nuôi dưỡng nhé.

Khi nào thấy nhớ thằng bé thì chạy qua bên đó thăm nom chút mà.

bảo mẫu ở bên cạnh giúp đỡ , con chăm sóc nuôi nấng đứa trẻ chỗ nào hiểu thì cứ việc mở miệng mà hỏi han bảo mẫu thôi mà."

Hạ Tịch Nhan hi hi ha ha lên tiếng :

“Con cảm ơn nhiều lắm ạ.

Lúc con mới sang đây trong lòng còn lo lắng sợ bằng lòng cơ đấy chứ lị!"

Lam Yên lời thật lòng thật :

“Nếu mà cái đức hạnh tính cách đây con , thì chắc chắn sẽ tuyệt đối bằng lòng giao cháu cho con nhé.

mà hiện tại con ăn năn hối cải triệt để , trong lòng cũng cảm thấy vô cùng yên tâm phần nào con ạ.

Đứa trẻ mà lị, từ nhỏ vẫn ở bên cạnh đấng sinh thành trưởng thành lớn khôn thì mới nhiều niềm vui hạnh phúc hơn đôi chút chứ lị.

Thừa Hy cũng sắp sửa hai tuổi đầu còn gì nữa .

Chính cái độ tuổi vô cùng cần ba ở bên cạnh bảo ban yêu thương đấy chứ.

thời gian qua cũng phát hiện điều đấy.

Cái thằng bé mặc dù nuôi dưỡng bên cạnh bọn thật đấy, nó cứ hễ thấy giọng Mặc Hàn một cái liền tỏ vô cùng hưng phấn vui mừng hẳn lên luôn hà.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/--tieng-long-toi-dai-lao-tan-tat-cung-chieu-den-te-nguoi/chuong-367.html.]

thể thấy trong lòng thằng bé vẫn thích ở bên cạnh hai đứa hơn nhiều đấy chứ lị.

nãy khi Mặc Hàn ngắt cuộc gọi điện thoại xong một cái , thằng bé liền lôi lôi kéo kéo tận cửa đại môn đợi sẵn mãi thôi hà.

Từ đó thể thấy , Thừa Hy vẫn ở bên cạnh ba nó hơn nhiều đấy chứ."

Lam Yên bước chân tiến lên phía , dùng tay nhéo nhéo cái má phúng phính mềm mại như bông cục bột nhỏ một cái.

“Hy Hy ơi, theo ba trở về nhà bên nào?"

Tiêu Thừa Hy gật đầu lia lịa như giã tỏi .

đó liền đem cái đầu nhỏ vùi sâu trong hõm cổ Hạ Tịch Nhan.

ơi."

“Thơm thơm."

Tiêu Mặc Hàn thấy một cái, gương mặt tuấn tú liền đen kịt như đ.í.t nồi luôn kìa.

Hóa cái thằng nhóc ranh thích ở bên cạnh nó, vì thích cái mùi hương thơm thoang thoảng tỏa vợ chứ lị?

Lam Yên thời gian thấy cũng còn sớm sủa gì nữa .

“Dù thì đến cũng đến đây , tối nay hai đứa cứ ở nhà cũ ngủ qua đêm nhé, ngày mai hãy đón Hy Hy trở về bên cũng mà."

Hạ Tịch Nhan liền lắc đầu từ chối:

thôi ạ, tụi con cần trở về bên thôi ạ.

Chân Mặc Hàn hiện tại đang bước giai đoạn trị liệu vô cùng then chốt quan trọng đấy ạ.

thể dừng việc châm cứu ạ, cũng thể dừng việc uống thu/ốc luôn nhé.

Trở về bên lát nữa con còn cần tiếp tục tiến hành châm cứu cho nữa đấy ạ.

Đợi đến khi nào chân phục hẳn lên , tụi con trở về bên một thời gian dài ạ."

Tiêu Mặc Hàn cũng lên tiếng phụ họa theo lời vợ:

ạ, con hiện tại thể gắng gượng tự bước vài bước chân ngắn ngủi đấy ạ.

Hiện tại đang thời khắc then chốt quan trọng nhất đây ạ.

thể để trì hoãn những lúc quan trọng như thế ạ."

Lam Yên thấy một cái, trong khoảnh khắc liền mừng rỡ kinh hãi thốt lên thành tiếng luôn kìa.

dám tin nổi tai nữa mà hỏi :

“Nhanh đến như thế cơ !

thể bước vài bước !"

Tiêu Mặc Hàn sang Hạ Tịch Nhan, trong ánh mắt ngập tràn ý giống như gom góp hết thảy vạn dặm ánh trời hòa bên trong , tình cảm dịu dàng thắm thiết nồng nàn đến mức suýt chút nữa tràn bờ mi ngoài luôn kìa.

ạ, tất cả đều nhờ công lao lớn Nhan Nhan cả đấy ạ."

Lam Yên kích động đến mức nước mắt nóng hổi chực trào tuôn rơi ngoài:

“Nhan Nhan ơi, cảm ơn con nhiều lắm con ạ.

Cảm ơn con khiến cho Mặc Hàn thể một nữa thẳng dậy bước như thế con nhé."

Hạ Tịch Nhan:

ơi, con vợ Mặc Hàn mà lị.

Tiến hành trị liệu chân cho đều những bổn phận trách nhiệm mà con nên làm cả thôi mà ."

Mấy bọn họ Tiêu Mặc Hàn từ nhà cũ trở về tới khu biệt thự Đế Cảnh Uyển thì thời gian cũng sắp sửa mười giờ đêm .

khi xuống xe xong xuôi, Hạ Tịch Nhan một tay bế bồng Tiêu Thừa Hy ôm lòng, bảo vệ giúp đỡ Tiêu Mặc Hàn đẩy chiếc xe lăn nhà.

thấy tiếng còi xe vang lên một cái Hách Liên Thần liền vội vàng bước chân chạy ngoài cửa xem , đang định mở miệng cằn nhằn cằn nhằn trách móc vài câu, hỏi xem bọn họ làm cái gì mà về muộn đến tận giờ mới chịu vác mặt về nhà thế ?

Kết quả thấy cái cục thịt béo béo cút đang Hạ Tịch Nhan ôm trong tay một cái , khóe môi trong nháy mắt liền co giật kịch liệt qua vài cái luôn kìa.

chút cảm thấy cạn lời vô cùng mà lên tiếng :

“Chị ơi, cái quả cầu thịt béo ú chính đứa con trai chị đấy hả?"

Hạ Tịch Nhan:

nào?

ý kiến gì hả?"

Con trai béo quá mức một chút thật đấy thì nào chứ lị.

mà giá trị nhan sắc diện mạo cục cưng nhỏ vô cùng cao ráo đẽ đấy nhé, cho dù đống thịt mỡ mặt ép thành mấy tầng cằm chăng nữa, thì cũng vẫn cứ tài nào che giấu nổi cái vẻ đáng yêu hớp hồn khác nhé.

Hách Liên Thần:

“Hì hì, em làm gì ý kiến gì cơ chứ, em làm mà dám ý kiến gì cho cam chứ lị?

Em chẳng qua chút cảm thấy ngoài ý mà thôi hà.

Chị và rể vóc dáng cơ thể đẽ đến như thế cơ mà, giá trị nhan sắc diện mạo đôi bên đều cao ngất ngưởng như thế nữa chứ.

Sinh đứa nhỏ bảo bảo tuyệt đối rồng trong loài mới chứ lị.

Chỉ em ngờ tới cái trọng lượng cơ thể thằng bé chệch hướng khỏi quỹ đạo bay một chút xíu như thế thôi hà.

Nếu mà thể gầy bớt một chút xíu thôi , thì tuyệt đối sẽ biến thành cái đứa nhóc xinh trai lộng lẫy nhất bộ thủ đô luôn cho mà xem."

Hách Liên Thần chủ động vươn đôi bàn tay về phía cục bột nhỏ.

Nở nụ mang thương hiệu độc quyền vô cùng rực rỡ :

“Cháu tên Thừa Hy nào!


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...