Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 117: Cảm Giác Được Cưng Chiều - 1
Những thứ khác, thể giữ như một kỷ niệm chiếc nhẫn tượng trưng cho điều gì thì cả và đều hiểu rõ. Thế nên, thể giữ nó.
- Em ý gì? – Hoàng Thiên ngẩng đầu, chằm chằm .
- Trả . Chúng kết thúc . Nhẫn kim cương chỉ nên tặng cho sẽ đồng hành cùng .
- Em đang đồng hành cùng đấy thôi. Em đang đây, cùng làm việc.
Cái tên gì ? đang đánh tráo khái niệm ? cố tình hiểu tiếng đấy ?
Ý đồng hành trong đời sống hôn nhân vợ chồng chứ công việc . như thì tặng nhẫn cho cả phòng kinh doanh đấy, rộng cả tập đoàn Hana.
- Ý …
- Lát nữa chúng cuộc họp với ban lãnh đạo công ty. Chuẩn . Và hãy cất chiếc nhẫn nếu em lôi em sảnh chính, đeo mắt .
Giọng nghiêm nghị, gương mặt lạnh lùng khiến sống lưng lạnh toát. Hoàng Thiên làm và Hoàng Thiên bây giờ cũng , thậm chí còn hơn nữa.
nên cố chấp với một vấn đề với não bộ. bình thường nữa chứ, sẽ làm như thế mất.
Nhanh như chớp, vươn tay lấy chiếc nhẫn cun cút thẳng, quên cả việc cúi chào.
- Mỹ Trân làm đấy ? – Chị Hoa đột ngột vỗ vai trong khi đang lúi húi cất chiếc nhẫn ngăn nhỏ nhất túi xách.
Bạn thể thích: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
- chị. Từ giờ đến cuối năm em hết nghỉ . – ngẩng đầu lên, gượng gạo.
- Vẫn thể nghỉ chứ, mà… trừ lương.
gật gù đồng ý với điều khoản . Chỉ hy vọng gã trai đừng hành nữa, nếu , e trừ lương dài dài.
Cơ mà Hoàng Thiên bảo theo họp nghĩa sẽ ghi chép nội dung cuộc họp ?
làm đây? Họ sẽ nhanh và nhiều . Làm thể ghi kịp chứ? làm khó ? Ăn cơm nấu cho no bụng giờ hành xác .
tám giờ, Hoàng Thiên ung dung rời phòng, cũng vội vàng bám theo . làm gì đây? Ghi khúc nào khúc đó ? mượn điện thoại Hoàng Thiên để ghi âm thì cho nhỉ?
Ngoại trừ các lãnh đạo cao cấp, chẳng ai phép mang điện thoại phòng họp cả, bao gồm cô thư ký bé nhỏ đây.
- Ây da…
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mải mê suy nghĩ nên khi Hoàng Thiên đột ngột dừng , để ý mà va luôn tấm lưng rộng . Hai cánh tay theo phản xạ ôm cứng ngắc.
mất mấy giây , mới định thần thu tay về, lùi , cúi đầu.
- Xin giám đốc.
, dám gần nữa, chờ cho đôi giày tây bóng lộn rời khỏi tầm mắt thật lâu, mới nhấc chân.
Và vì sợ , sợ bắt gặp ánh mắt nên cứ cúi đầu mà bước.
- Mỹ Trân, Mỹ Trân.
Xem thêm: Ly Hôn Thì Đã Sao (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tiếng gọi Hoàng Thiên làm giật , vội ngẩng đầu lên. mặt chẳng ai cả. Rõ ràng âm thanh đây mà, nhỉ?
- Đằng .
như con rối, thế liền làm theo.
Quái lạ, kiểu gì mà giờ Hoàng Thiên ở phía thế. Lẽ nào siêu năng lực, phép thần thông biến hóa.
tiến , kịp mở miệng hỏi thì bước phòng. Lúc , mới tá hỏa nhận các lãnh đạo đang nghiêm trang trong đó cả .
quên mất sếp trực tiếp ai chứ? tuy mang mác giám đốc kinh doanh cũng chính cháu trai chủ tịch.
Chẳng gì lạ khi kéo xuống phòng họp ở tầng vì để lên tận lầu .
- Bắt đầu thôi. – Hoàng Thiên ngay khi xuống.
cũng kéo ghế ngay cạnh , đặt sổ lên bàn và bấm ngòi , chuẩn sẵn sàng ghi chép.
Các thư ký khác trông bộ dạng nhàn nhã dù rằng vẫn đang tập trung với tư thế giống .
Bằng chứng gương mặt họ thoải mái lắm, còn hẳn ít nhất mấy nếp gấp trán.
Đang lo lắng tột độ khi giám đốc phòng kế hoạch lên thì Hoàng Thiên nhẹ nhàng đặt cây xuống mặt , ngay trang giấy trắng và sang , thì thầm tai. Giọng nhỏ, chỉ để đủ cho .
- Em cần ghi, ghi âm .
Trái tim hẫng một nhịp, bất động, chẳng còn vị giám đốc đang trình bày điều gì.
cũng dám Hoàng Thiên nữa. đang trở Hoàng Thiên ngày xưa ? Quan tâm, chú ý đến từng chút một.
Chưa có bình luận nào cho chương này.