Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 116: Bữa Tối Không Ấm Áp - 2
Hoàng Thiên chẳng chút khách sáo, ăn nhiều, hết veo nồi cơm .
nhớ trong quá khứ, ăn nhiều như . Lẽ nào nhớ hương vị món ăn do làm?
- Mỹ Trân .
- ? – giật thót, tròn mắt .
- , đến đây thường xuyên, em nấu cho ăn nhé. – Hoàng Thiên bằng ánh mắt thể trìu mến hơn.
- . về bảo vợ nấu cho mà ăn.
- Vợ? cưới vợ bao giờ?
- bảo bạn gái nấu.
- Bạn gái nào?
há miệng, kịp gì thì điện thoại đối diện bỗng reo tưng bừng lên.
Và vì để nó bàn thành thử thấy tên gọi đến cô nàng siêu mẫu kiêm giám đốc điều hành công ty Black Roses.
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Nhanh Ta Dựa Mỹ Mạo Khiến Người Biết Vậy Chẳng Làm Thế, truyện cực cập nhật chương mới.
Đó chính câu trả lời dành cho đấy Hoàng Thiên ạ. Cô Hellen. con gái bước tim cả .
như đoán, Hoàng Thiên liền cầm điện thoại lên nhà . mỉm , cúi xuống, tiếp tục ăn.
Chắc điên . tự nhiên lồng n.g.ự.c căng cứng thế nhỉ? Nhịp tim như hẫng . Cảm giác trống trải len .
Lúc Hoàng Thiên trở thì cũng ăn xong. bưng chén lên, lùa hết cơm miệng, đó tranh phần rửa chén dù rằng liên tục đuổi xua.
Cuối cùng, đành mặc kệ , bỏ phòng khách .
Chừng mười phút , Hoàng Thiên trở , lời tạm biệt về phía cổng. đoán chạy về với Hellen.
lừa ai hả Hoàng Thiên? Cô và cô bên hai năm . chừng ít tháng nữa, lên chức ba em bé đấy.
Đang cố tình bấm lung tung điện thoại, cốt ý chờ chiếc xe xa mới khóa cổng thì bỗng tiếng bước chân xộc .
Hoàng Thiên , tay một chiếc hộp khá lớn, còn một chiếc ba lô trông vô cùng quen mắt. Nó chính chiếc ba lô cũ .
- Trả cho em. Tất cả đồ em đều ở trong .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đặt chúng xuống và lưng ngay lập tức.
cứ ngỡ vứt bỏ hết chứ. sẽ còn gặp nên giữ ? Chắc , chỉ hy hữu thôi.
mới từ Mỹ về đây và tiếp nhận chức vụ mới, điều đó đồng nghĩa với việc căn biệt thự vắng chủ suốt hai năm. Chỉ kịp vứt thì gặp nhỉ.
những bộ quần áo mà nhớ mua lúc nào. Bằng cấp còn đầy đủ. Và quan trọng những món quà đắt giá mà và tặng cho cũng ở đây.
Chiếc nhẫn kim cương cũng ở đây. Mỗi thấy nó, tâm lý liền giá trị nó thao túng, tin rằng yêu thương .
Nhớ lúc Hoàng Thiên chật vật ép buộc đeo nó , bỗng bật . thật bá đạo, giống mấy tên chủ tịch trong truyện ngôn tình.
từng nghĩ hiểu thấu tâm hồn, tính cách khi ở nhà, khi đường, khi ở nơi công sở, khi bên , khi bên khác. Thế , quá .
- Hoàng Thiên, thật khó hiểu? Rốt cuộc đang thực lòng về bên em chỉ đang giăng bẫy để trả thù em?
buông tất cả xuống, tiến mái hiên, đón những cơn gió lạnh. Phía xa xa, những tháp trời lấp lánh gợi nhớ về tháng ngày hạnh phúc tột cùng bên .
Cho dẫu thật lòng thì chứ? vẫn thể ngã vòng tay nữa. sợ trắng tay, sợ khổ cực.
Còn nếu đang bẫy thì sẽ hơn. Chỉ cần kiên định, mê hoặc, dụ dỗ mà.
Mười ba ngày phép trôi qua nhanh chóng, dẫu níu kéo thì thời gian vẫn vòng theo quy luật tự nhiên.
Sáng ngày thứ mười bốn, buộc bật dậy, sửa soạn vác cái lười đến công ty.
Lúc làm nhân viên kinh doanh, năng nổ lắm, từ ngày cái tên Hoàng Thiên cất nhắc lên cạnh , đ.â.m bê bết thế đây.
Xem thêm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
đến phòng làm việc, vẫn như , tranh thủ pha cho Hoàng Thiên.
Chỉ mới bảy giờ ba mươi phút nên gian hãy còn vắng vẻ lắm, mỗi lục đục tới lui.
đặt khay xuống thì lưng vọng đến tiếng bước chân. vội đầu .
Hơn mười ngày gặp, vết bầm gương mặt điển trai tan .
- Chào giám đốc. – khẽ cúi đầu.
- Ừ. Chào mừng em .
khuyến mãi cho một nụ buồn tiến thẳng đến bàn làm việc, kéo ghế xuống, lật giở tài liệu, chăm chú xem.
Bàn tay mò túi áo vest lấy chiếc nhẫn . Chần chừ một lúc, đánh liều bước lên phía , đặt nó xuống mặt bàn, ngay cạnh tập hồ sơ mà đang xem.
Chưa có bình luận nào cho chương này.