Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mộng Không Thành

Chương 14

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Giọng Bà Vu giống như lưỡi d.a.o lạnh lẽo cắt xẻo phạm nhân thời xưa, từng nhát cứa tim cô, đau thấu trời đến mức c.h.ế.t ngay.

Cô chật vật bò vài bước giữ Vu Xuân Dật , chân cô quá tê, nước tuyết làm lạnh càng thêm chậm chạp, tê dại.

Bà Vu thèm thêm một lời vô nghĩa nào với cô, dẫn theo phía lên xe, bỏ chút đầu.

Mặc cho Bùi Dao Sanh níu kéo từ phía thế nào, bà thấy.

Bùi Dao Sanh nghiến răng cố gắng dậy, lúc nãy cô thấy, Bà Vu bước lên chiếc xe tới lò hỏa táng!

Họ hỏa táng Vu Xuân Dật!

cô còn kết hôn với Vu Xuân Dật, Vu Xuân Dật còn chồng cô, làm họ thể mang !

Cô chạy nhanh về xe, Bùi Dao Sanh đạp ga lao , tăng tốc như điên, khi chạy nhầm hai lò hỏa táng, cuối cùng cô cũng tìm nơi chính xác.

ngờ, Bà Vu lường .

Ở cửa vài đàn ông vạm vỡ, thấy cô đến chặn cô : “Xin , cô Bùi, Phu nhân Vu dặn dò, cô thể .”

“Dựa cái gì!”

Cảm xúc Bùi Dao Sanh dồn nén đến đỉnh điểm, cô cam lòng đá đổ biển báo gỗ bên đường, mắt cô đỏ ngầu.

đàn ông vạm vỡ chỉ cúi đầu lịch sự lặp : “Xin .”

“Xin cái đéo gì!”

Bùi Dao Sanh mắt đỏ ngầu, bất chấp tất cả xông .

Những đàn ông vạm vỡ lập tức chặn , vài chắn cô kín mít.

“Tránh !”

Cô nghiến răng nghiến lợi xông , những đó vẫn vững như bàn thạch.

! tiền !”

Bùi Dao Sanh lạnh lùng nhếch môi, móc điện thoại : “Bớt nhảm ! Đưa mã thanh toán đây! tiền ? cho các !”

Những đàn ông tỏ vẻ khó xử.

lúc , giọng Bà Vu truyền đến từ xa

cần cản nữa, cứ để cô .”

Giữa gió tuyết, một câu ngắn gọn đánh tan trái tim đang cố gắng đập thoi thóp Bùi Dao Sanh.

Cái gì gọi cần cản? Cái gì gọi cứ để cô ?

“Xuân Dật! Vu Xuân Dật!”

Cô gần như ngay lập tức nhận điều gì đó, điên cuồng lao trong.

ngờ, Bà Vu lên một chiếc xe nhỏ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khi cửa xe mở , Bùi Dao Sanh loáng thoáng thấy một chiếc hộp vuông vắn.

Cơ thể cô chợt khựng , đợi cô kịp phản ứng, chân cô nhanh hơn một bước chạy về phía chiếc xe.

cô vẫn chậm một bước, trong một ngày, đây thứ hai cô lướt qua chiếc xe chở Vu Xuân Dật, cơ thể cô chao đảo ngã quỵ.

Sợ lạc mất, cô lập tức chui xe , bẻ tay lái mạnh mẽ bám sát theo .

đuổi kịp, chiếc xe rõ ràng phát hiện dấu vết cô nên liền tăng tốc.

Xe tăng tốc, cô cũng tăng tốc, đạp ga màng đến tính mạng.

Trong lúc đó, Bà Bùi gọi cho cô ba cuộc điện thoại, cô máy, cho đến cuộc thứ tư, cô tiếng chuông làm cho bực bội, đang định tắt .

Giây tiếp theo, một chiếc xe bồn chở dầu bên lao về phía cô.

Cô theo bản năng đạp phanh, tốc độ quá nhanh, thể phanh kịp.

Một tiếng ‘Rầm!’ thật lớn, đầu Bùi Dao Sanh đập mạnh kính chắn gió, vài cú lộn, đầu óc cô lập tức trống rỗng.

Máu tuôn như thủy triều, làm mờ tầm cô, bên tai cô chỉ còn tiếng ù ù.

Ba tờ giấy vốn đặt ở ghế phụ lái từ lúc nào bay đến mặt cô.

Bốn chữ ‘Thông báo tử vong’ đặc biệt nổi bật.

Bùi Dao Sanh đau đớn nhíu mày, cơ thể như một thanh kiếm xuyên qua, đau đến mức cô khó thở, cô mất hết sức lực, mệt mỏi dài nền đất.

Mùi dầu rò rỉ từ xe bồn nồng nặc, khó ngửi.

nhắm mắt , giây tiếp theo, cô thấy một tiếng gọi dịu dàng

“Dao Sanh…”

“Dao Sanh em bướng bỉnh…”

“Dao Sanh… Dao Sanh…”

Mỗi tiếng gọi đều rõ ràng hơn, Bùi Dao Sanh mắt đỏ hoe ngẩng đầu lên, cô thấy Vu Xuân Dật mặc vest trắng, đang bước về phía cô ánh sáng chói lòa.

Nụ khuôn mặt trong sáng và quyến rũ đến lạ.

đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Dao Sanh, đừng bướng nữa, chúng hòa hợp với , đừng cãi nữa, ?”

…”

Cô khó khăn thốt một chữ, m.á.u tươi lập tức trào từ cổ họng.

, tuyệt đối… khụ khụ khụ, tuyệt đối sẽ để … một nữa…”

“Ầm!”

Ngay khi lời cô dứt, dầu rò rỉ khắp mặt đất bén lửa.

Tại vị trí lấy xe Bùi Dao Sanh làm trung tâm, lửa bốc lên ngút trời.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...