Mộng Không Thành
Chương 13
Bùi Dao Sanh thừa nhận, cô đồ hỗn xược, cô từng nghĩ đến việc cần Vu Xuân Dật.
Tất cả những gì cô làm những năm qua đều để chọc tức , chọc tức yêu cô.
Cô thích từ khi mười mấy tuổi, làm cô thể cần !
Cô yêu nhất mà!
Sợ Bà Vu đồng ý, Bùi Dao Sanh còn run rẩy lấy điện thoại tìm ứng dụng ghi âm.
“Bác gái, cháu sẽ kết hôn với Xuân Dật, cháu sẽ bỏ mặc Vu thị, chỉ cần chúng cháu kết hôn, cháu sẽ lập tức cho tiếp quản giúp đỡ quản lý Vu thị, từ nay về cháu sẽ giúp Xuân Dật giữ gìn nhà họ Vu!”
“Ai thèm chứ!”
Đừng bỏ lỡ: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh, truyện cực cập nhật chương mới.
Mắt Bà Vu đỏ hoe đến mức đáng sợ, lòng trắng mắt đầy những tia máu, bà phẩy tay hất rơi chiếc điện thoại tay Bùi Dao Sanh, gần như gào thét đến xé lòng.
“Nếu mày, Xuân Dật tao thể mất mạng! Đồ vô lương tâm! Mày phụ lòng con trai tao yêu thương mày suốt sáu năm trời! Cuối cùng mày đối xử với nó như thế !”
“Vu thị cần mày quản! Mày cút ! Mang theo điện thoại mày cút ngay! Tao sẽ bao giờ giao Xuân Dật cho mày nữa! Mãi mãi !”
Bà Vu gầm lên, thấy cô nhúc nhích, bà dứt khoát dậy, màng gì nữa mà đẩy cô ngoài.
Bùi Dao Sanh thể vững, cô đẩy lảo đảo, Vu Xuân Dật vẫn đất, những tranh chấp còn liên quan gì đến nữa.
Tuyết ngoài trời rơi lất phất.
Cánh cửa nhà họ Vu ‘sầm’ một tiếng đóng .
Tuyết đọng cành cây xa rung lắc rơi xuống, đập nền tuyết, chỉ một lát biến mất.
Bùi Dao Sanh bơ vơ cửa nhà họ Vu, cơn gió lạnh thấu xương thổi qua khiến cô rùng .
Cả đời cô từng hối hận như .
Nếu năm đó kết hôn, cô cứng miệng, tự cho mà suy nghĩ lung tung, thì kết cục cô và chăng như thế ?
Ít nhất, Vu Xuân Dật sẽ chết.
…
Đêm đó, Bùi Dao Sanh cả.
Cô cửa đến nửa đêm, Bà Vu cho cô , cô đành đậu xe cửa nhà họ Vu, chiếc điện thoại đầy pin liên tục phát những kỷ niệm cô và Vu Xuân Dật, ảnh và cả video.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khuôn mặt tuấn tú, trai màn hình luôn nở một nụ ôn hòa với bất kỳ ai.
Đừng bỏ lỡ: Khúc Tử Trúc Năm Ấy, truyện cực cập nhật chương mới.
Khi mới yêu , ngượng ngùng nhất, ngay cả việc nắm tay cô cũng cẩn thận, dè dặt như một cặp học sinh cấp ba yêu sớm
“Dao Sanh, em đừng lúc nào cũng hôn giữa phố! Em thừa kế nhà họ Bùi, làm ảnh hưởng .”
“Dao Sanh! Em ăn cơm! Em quên em đau dày ?”
“Bùi Dao Sanh, nếu em còn vô lý như sẽ thực sự tức giận đấy.”
Những biểu cảm sáu năm , từng cái một sống động, mỗi khung hình đều Vu Xuân Dật trong ký ức cô, chỉ từ nay về , sẽ còn ai gọi cô ‘Dao Sanh’ nữa…
Cô ngây khuôn mặt cau mày trong video, đau lòng đến nghẹt thở: “ Xuân Dật, hôm nay em cũng ăn uống tử tế, em đói, nấu mì cho em ăn nhé…”
Thế , còn ai đáp sự ấm ức bất mãn cô nữa…
…
Sáng sớm hôm , khi ánh bình minh bắt đầu ló rạng, Bùi Dao Sanh mắt đỏ hoe, đầu óc mơ hồ.
Ngay khi cô sắp chịu đựng nổi, suýt ngủ quên, cánh cửa nhà họ Vu bỗng mở .
Cô dựa ghế lái, giật bởi tiếng mở cửa, đột ngột ngẩng đầu lên thì thấy một hàng đen kịt bước từ trong nhà.
Bà Vu đầu, mặc đồ trắng toát, tay ôm một khung ảnh.
Phía vài đàn ông vạm vỡ, bốn ở các góc khiêng một chiếc quan tài sơn đen.
Bùi Dao Sanh lập tức nhận đó chiếc quan tài đựng Vu Xuân Dật ngày hôm qua.
Cô giật , mở cửa xe chạy xuống.
một đêm co ro trong xe, chân cô tê dại còn cảm giác, vài bước ngã quỵ xuống đất một cách thảm hại.
Cảm giác bất an tột độ xâm chiếm trái tim, cô dậy chân thể nhúc nhích thêm một bước nào.
Mặt tuyết lạnh buốt thấu xương, quần cô ướt đẫm bởi nước tuyết, đôi mắt cô dán chặt chiếc quan tài xa, đáy mắt tràn ngập hoảng sợ.
Họ đưa Vu Xuân Dật !
“Bác gái! Bác gái, cháu cầu xin bác, Xuân Dật cháu sẽ c.h.ế.t mất.”
thấy lời cô , Bà Vu cuối cùng cũng bố thí cho cô một ánh mắt, ánh mắt lạnh lẽo bất thường.
“Sẽ chết? thì mày c.h.ế.t ! Mày gả cho Xuân Dật nhà tao ? Mày c.h.ế.t , mày tìm Xuân Dật tao ! Mày hại c.h.ế.t Xuân Dật nhà tao, còn cả đứa bé nữa, mày dựa mà sống!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.