Hỷ Chúc Không Cháy Trong Ngày Ta Vào Quốc Công Phủ
HỶ CHÚC KHÔNG CHÁY TRONG NGÀY TA VÀO QUỐC CÔNG PHỦ
Ta là thứ nữ thân phận thấp hèn.
Thế nhưng lại sở hữu một gương mặt khuynh quốc khuynh thành.
Đích mẫu nói…
Chính gương mặt này của ta đã cướp hết hào quang của đích tỷ.
Cho nên bà ta trăm phương ngàn kế muốn gi /ế/ t ch /ế/ t ta.
Rượu đ /ộc.
Dải lụa trắng.
Hố lửa.
Mỗi một lần…
Đều là đích tỷ liều mạng chắn trước mặt ta.
“Trân Nhi xinh đẹp hơn con không phải lỗi của muội ấy!”
“Nếu mẫu thân nhất định muốn gi /ế/ t muội ấy…”
“Vậy thì gi /ế/ t cả con luôn đi!”
Đích mẫu ném chuột sợ vỡ bình.
Bà ta không dám động đến ta nữa.
Chỉ chờ sau khi đích tỷ xuất giá…
Mới từ từ lấy mạng ta.
Ta đương nhiên sẽ không ngồi im chờ ch /ế/ t.
Ngày đích tỷ lên kiệu hoa, ta liền ôm hết vàng bạc châu báu bỏ trốn khỏi kinh thành.
Đáng tiếc…
Còn chưa kịp tiêu dao được một năm…
Ta đã bị người của đích mẫu bắt trở về.
Ta vốn tưởng lần này mình thật sự xong rồi.
Nào ngờ vừa bị áp giải vào phủ…
Đích mẫu đã “bụp” một tiếng quỳ xuống trước mặt ta.
Bà ta ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt đỏ ngầu như sắp nhỏ má /u.
“Hân Nhu ch /ế/ t rồi.”
Chưa có bình luận nào.