Hái Trăng
Không lâu sau khi kết hôn, Chu Cảnh Hoài trong lúc nhàn đàm với người khác đã nhắc đến tôi:
「Không cưới được người mình thích, thì cưới một người ngoan ngoãn vậy thôi.」
Hóa ra, anh ta không chạm vào tôi, là vì trong lòng đã sớm có hình bóng khác.
Bị dồn đến bước đường cùng, tôi liền nhìn trúng người đàn ông đang ở nhờ nhà họ Chu kia.
Anh sống khép kín, cả ngày cúi đầu chép kinh, không dính chút thất tình lục dục nào, càng không gần nữ sắc.
Tôi đã quyến rũ anh phá giới, ba tháng sau như nguyện m/ang t/hai.
Chu Cảnh Hoài lại phát điên lên:
「Hứa Trăn, mẹ kiếp cô để cho thằng nào chạm vào người rồi?」
Sau đó tôi ký vào thỏa thuận l/y h/ôn, cô độc đến bệnh viện để bỏ đứa trẻ.
Thế nhưng cả thành phố không một bác sĩ nào dám làm phẫu thuật cho tôi.
Còn người đàn ông mà tôi cứ ngỡ là đang ăn nhờ ở đậu kia, lại bước xuống từ một chiếc xe sang trị giá hàng chục triệu, chặn đứng đường đi của tôi:
「Hứa Trăn, em không cần tôi, cũng không cần con của tôi, trên đời này không thể tìm ra người đàn bà thứ hai nhẫn tâm hơn em nữa rồi!」
Chưa có bình luận nào.