Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giả Thiên Kim Xé Nát Kịch Bản, Đổ Đốn Nằm Ưỡn Quá Sướng

Chương 169

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Trì Yếm Lưu lắc lắc đầu, bỗng nhiên thấy hai đứa nhỏ cũng lên bàn ăn luôn , mặt còn bày hai cái bát ăn cơm đàng hoàng nữa chứ.”

Sợi mì vàng nhỏ đang ăn món mì Ý sốt bò tiêu đen, cái đầu cứ chúc lên chúc xuống húp sùm sụp nhanh thoăn thoắt.

còn hề kén ăn nữa chứ, đến cả ớt chuông và hành tây ở bên trong cũng đều ăn sạch sành sanh luôn .

Chim ưng nhỏ mặt hai cái đùi gà nướng tiêu thơm phức, đầu tiên nó dùng mỏ xé thành từng sợi từng sợi một, mới chậm rãi thưởng thức.

Đừng chứ trông qua cũng khá thanh nhã đấy.

“Cháu cho chúng ăn mấy thứ ?”

Trì Yếm Lưu cảm thấy thể hiểu nổi.

Ông tuy từng nuôi qua thú cưng, cũng chim ưng và rắn loài ăn thịt sống mới .

Trì Cạn c.ắ.n một miếng bánh pizza thật lớn, hàm hồ :

ơi, hai đứa tụi nó biến dị , ăn cái vẹo gì cũng hết á.”

Trì Yếm Lưu:

“…”

Ông thấy cô trông càng giống biến dị hơn đấy.

Ăn xong bữa tối, Trì Cạn chơi đùa ở phòng khách một lát, chuẩn lên lầu ngủ.

ngang qua cầu thang, cô bước trở .

Cô chợt nhớ , út từng tầng ba phép lên đó.

Tầng ba lên, cô liền lên luôn.

Trì Cạn bảo hai đứa nhỏ giữ im lặng chút , rón rén bước chân lên .

Cô nhớ một cái tình tiết kinh điển trong phim hoạt hình:

“Một phú hào kết hôn với con gái thợ rèn, ngày đầu tiên phú hào liền với vợ rằng, tất cả các căn phòng trong lâu đài cô đều thể xem qua, chỉ riêng căn phòng hầm phép .”

Thế con gái thợ rèn quá mức tò mò, liền lén lút trong căn phòng hầm.

Kết quả thấy bên trong trưng bày bộ t.h.i t.h.ể tiêu bản những vợ vị phú hào !

Con gái thợ rèn suýt chút nữa cũng phú hào g/iết ch/ết , cuối cùng vẫn sống sót trở .

Câu chuyện , cho chúng một cái đạo lý nhân sinh vô cùng nghiêm túc.

Mua nhà thì đừng mua cái loại tầng hầm làm chi cả!

Trì Cạn lên tầng ba, nơi chỉ duy nhất một căn phòng, khóa cửa, trực tiếp thể đẩy cửa luôn.

Trì Cạn với bộ dáng lén lút như mèo ăn vụng chuẩn trong, cổ áo phía bỗng nhiên túm chặt lấy .

đầu một cái, chiếc áo thun màu xám bạc.

lên phía nữa, mới khuôn mặt với những đường nét lạnh lùng cứng nhắc, lúc liền mang cảm giác lạ chớ đến gần út.

Trì Cạn giả vờ ngớ ngẩn:

ơi, muộn thế vẫn ngủ ạ?”

Trì Yếm Lưu liếc một cái khe cửa cô đẩy mở , “ từng với cháu đừng lên tầng ba hả?

Phòng cháu ở lầu cơ mà, ngủ .”

Ông xách cô tới đầu cầu thang.

“Nơi chẳng cái gì vui vẻ để chơi , phép lên đây nữa.”

Trì Cạn sức gật đầu.

Chẳng cái gì vui vẻ để chơi = nhiều thứ vui vẻ để chơi = khơi gợi sự tò mò khác = cái chuyện phá phách ông đây bắt buộc làm cho bằng !

Trì Yếm Lưu thấy cô ngoan ngoãn trở về phòng, còn tưởng rằng êm chuyện cơ chứ.

Thế ông vẫn đ.á.n.h giá thấp cái lòng hiếu kỳ đứa trẻ ngỗ nghịch .

Vạn vật tịch mịch, đêm trăng thanh gió mát thích hợp g/iết hành sự.

Trì Cạn lẻn khỏi phòng, phát hiện cửa tầng ba khóa .

Cũng may đây loại khóa chìa thông thường thôi, cô rút chiếc kẹp tóc xuống mân mê gẩy gẩy một hồi, đầy vài giây cửa mở .

Cô nhanh chóng trong đóng cửa , đó bật đèn pin điện thoại lên.

Ánh đèn chiếu một cái, Trì Cạn liền hít một ngụm bánh lọt mát lạnh.

Một cái b/úa sắt khổng lồ từ phía bên trái đang nhắm thẳng đầu cô mà bổ xuống kìa!!

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/gia-thien-kim-xe-nat-kich-ban-do-don-nam-uon-qua-suong/chuong-169.html.]

Trì Cạn ngửa uốn lưng né tránh, một cái b/úa sắt khác từ phía bên vung vẩy quất sang.

Cô một nữa né tránh , nhảy vọt lên phía , tấm ván sàn đột nhiên lật úp , biến thành một tấm bảng sắt cắm đầy những cây đinh nhọn hoắt đ.â.m thấu bàn chân!

nó chứ!”

Trì Cạn nhảy vọt sang bên cạnh, tay vịn một cái bức tường, một cái thứ hình dạng giống như bàn tay trực tiếp tát thẳng sang!

“Bùm bùm bùm!”

“V/út v/út v/út!”

Đạn lạc và tên tẩm độc đồng loạt b/ắn , từ khắp các ngõ ngách góc độ lao về phía Trì Cạn.

Cô phát hiện những cái cơ quan còn vận hành bằng chương trình máy tính nữa cơ, một khi kích hoạt mở , thì chỉ thể vượt ải thành công chứ thể dừng giữa chừng.

út cô đây cái sở thích hứng thú kỳ quặc quái đản gì thế cơ chứ!

Trì Cạn né tránh oán trách, vất vả lắm mới tới điểm cuối cùng, bước lên phía hai bước, “bạch xạch” một tiếng liền ngã nhào trong cái hố đầy bóng xà phòng mất .

Nước ở bên trong cái hố bóng xà phòng , còn nước bùn đen ngòm nữa chứ!

Trì Cạn lăn lộn một vòng ở bên trong đó, lúc thì trắng trẻo sạch sẽ, lúc chui thì đen thùi lùi từ đầu đến chân.

Trì Yếm Lưu chính xuất hiện cái khoảnh khắc lúc đây.

thấy đứa trẻ ngỗ nghịch chịu lời cảnh cáo , đang bò ở nơi đó với bộ dạng “gần bùn mà nhiễm bẩn , cơ mặt ông giật giật một cái.

ơi…”

Trì Cạn phù phù hai tiếng, phun một ngụm nước bùn đầy miệng, cả dở dở , “ thiết lập cái thứ cơ quan ở trong phòng làm chi hả?”

Trì Yếm Lưu đều cô chọc cho tức đến bật luôn , “ chẳng nhắc nhở cháu , đừng lên ?

Cháu nửa đêm nửa hôm lo ngủ, cứ nhất quyết lên đây tìm kiếm sự kích thích cơ chứ.”

Ông xách cái đứa trẻ đầy bùn đất xuống lầu, dọc theo đường nhỏ giọt xuống đất một bãi nước bùn đầy rẫy.

đó đặt cô ở ngay mặt bể bơi ở sân nhà, cầm vòi nước xả thẳng cô một trận xối xả.

Trì Cạn ở nơi đó, gương mặt tràn trề sự tuyệt vọng đối với cuộc đời.

xem nào, cháu chạy lên đó làm cái gì hả?”

Trì Yếm Lưu xả nước hỏi, “ lưng .”

cho cháu lên đó, cháu tò mò chứ bộ.”

Trì Cạn xả nước phần lưng phía , “Cháu cứ tưởng bên trong chứa kho báu gì đó cơ đấy.”

Trì Yếm Lưu khóe miệng giật giật.

Ông chợt nghĩ tới con mèo nhà bạn , càng cho nó làm cái vẹo gì, thì nó càng nhất quyết làm cho bằng cái chuyện đó mới chịu thôi.

Cái thứ đồ đạc mà cho nó nghịch ngợm làm đổ vỡ, thì nó cứ kiếm chuyện quẹt một đuôi cho đổ xuống mới hả .

Chẳng giống hệt như Trì Cạn hiện tại ?

Xả sạch đống bùn đen Trì Cạn xong, Trì Yếm Lưu bảo cô phòng tắm lộ thiên ở bên cạnh bể bơi mà tắm rửa cho sạch sẽ, bên trong nước nóng đàng hoàng đấy.

Trì Cạn tắm rửa sạch sẽ xong bước ngoài, biến trở thành một con trắng trẻo mềm mại tăm.

Trì Yếm Lưu dẫn cô trở căn phòng ở tầng ba , liếc thời gian vượt ải cô một cái, chân mày nhướng lên.

“Hai mươi bảy giây, suýt chút nữa phá kỷ lục luôn đấy.”

Trì Cạn chắp hai tay lưng, “ ơi, kỷ lục cao nhất bao nhiêu giây ạ?”

“Mười tám giây.

Thành tích tháng đấy.”

Trì Yếm Lưu , “Cháu đầu tiên vượt ải mà đạt cái thành tích , quả thực tồi chút nào .”

Xem đứa cháu gái nhỏ ông , thiên phú năng lực về mặt phương diện đấy phỏng.

Trì Cạn hiểu, “Tại thiết lập cái thứ cơ quan ở trong nhà làm chi ạ?

Quái lạ đáng sợ ch/ết .”

Trì Yếm Lưu đáp:

“Bình thường những lúc thực hiện nhiệm vụ, rảnh rỗi sinh nông nổi thôi mà, liền sẽ tới nơi để làm một bài tập huấn luyện phản xạ.

Chương trình vượt ải mỗi tháng sẽ đổi một , trình tự phương thức xuất hiện cơ quan cũng sẽ biến đổi trở nên giống , điều thể nâng cao một cách vô cùng to lớn độ nhạy bén và tốc độ phản xạ ở trong quá trình chiến đấu thực tế thực tiễn.”

Cái thì gọi , những lúc công việc để làm, thì cũng tự kiếm chuyện cho bản làm mới .

Để tránh cho cơ thể gỉ sét mục nát mất.

Trì Cạn lòng đầy sự tôn kính nghiêm trang, hèn chi cô với cái sự tàn nhẫn đối với bản như thế , bảo giai đoạn thể từng bước thăng tiến cao v/út đến như chứ.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...